kể lại câu chuyện cô bé bán diêm bằng lời văn của mình
Đây là một dạng bài tập giúp các em rèn luyện khả năng đồng cảm, sáng tạo và sử dụng ngôn ngữ một cách linh hoạt. Đừng lo lắng, chúng ta sẽ đi từng bước một để có một bài văn thật hay nhé!
PHƯƠNG PHÁP HƯỚNG DẪN GIẢI BÀI TẬP
Bước 1: Phân tích và định hướng (Trước khi viết)
Đây là bước chuẩn bị quan trọng nhất. Để kể lại câu chuyện bằng lời văn của mình, chúng ta không chỉ tóm tắt lại cốt truyện mà cần thổi vào đó cảm xúc và góc nhìn riêng.
- Xác định yêu cầu: Đề bài yêu cầu “kể lại” bằng “lời văn của mình”. Nghĩa là các em cần:
- Nắm vững các sự việc chính của truyện.
- Sử dụng ngôn từ, giọng văn của riêng em để diễn đạt, không sao chép nguyên văn trong sách.
- Thể hiện được sự thấu hiểu và cảm thương sâu sắc đối với nhân vật em bé bán diêm.
- Lựa chọn ngôi kể: Các em có hai lựa chọn chính:
- Ngôi thứ ba (như tác giả Andersen): Đây là cách kể an toàn, giúp em bao quát được toàn bộ câu chuyện, từ hành động của em bé đến khung cảnh xung quanh và suy nghĩ của mọi người.
- Ngôi thứ nhất (xưng “tôi”): Em có thể hóa thân thành chính cô bé bán diêm để kể lại câu chuyện. Cách này sẽ giúp bài văn có chiều sâu cảm xúc, chân thực và lay động hơn. Tuy nhiên, nó đòi hỏi sự tưởng tượng và nhập vai rất cao.
- Lập dàn ý các sự việc chính: Hãy gạch đầu dòng các sự kiện không thể thiếu trong câu chuyện để đảm bảo không bỏ sót tình tiết quan trọng.
- Hoàn cảnh của em bé: Mồ côi mẹ, sống với người cha tàn nhẫn, phải đi bán diêm trong đêm giao thừa giá rét.
- Khung cảnh đêm giao thừa: Lạnh lẽo, tuyết rơi, đối lập với sự ấm áp, sung túc trong các ngôi nhà.
- Em bé không dám về nhà vì sợ cha đánh. Em ngồi nép vào một góc tường.
- Các lần quẹt diêm và những mộng tưởng:
- Lần 1: Lò sưởi ấm áp.
- Lần 2: Bàn ăn thịnh soạn với ngỗng quay.
- Lần 3: Cây thông Noel lộng lẫy.
- Lần 4: Bà hiện về trong ánh sáng rực rỡ.
- Kết cục: Em bé quẹt hết cả bao diêm để níu giữ hình ảnh người bà, rồi em đi theo bà về với Thượng đế.
- Cảnh cuối cùng: Mọi người phát hiện thi thể em bé vào sáng mùng một Tết.
Lý do áp dụng: Việc chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi viết giúp bài văn của các em có cấu trúc rõ ràng, không bị lan man hay thiếu ý. Việc lựa chọn ngôi kể phù hợp sẽ quyết định giọng văn và hiệu quả truyền tải cảm xúc của toàn bài.
Bước 2: Viết bài hoàn chỉnh (Dựa trên dàn ý)
Bây giờ, chúng ta sẽ dựa vào dàn ý đã lập để viết thành một bài văn hoàn chỉnh. Cô sẽ cung cấp một bài viết tham khảo theo ngôi kể thứ ba để các em hình dung rõ hơn nhé.
Bước 3: Đọc lại và chỉnh sửa
Sau khi viết xong, hãy dành thời gian đọc lại bài văn của mình. Hãy tự hỏi:
- Bài văn đã kể đủ các sự việc chính chưa?
- Câu văn đã mượt mà, giàu hình ảnh và cảm xúc chưa?
- Có lỗi chính tả, ngữ pháp nào không?
- Bài viết đã thể hiện được lòng thương cảm của mình với nhân vật chưa?
Lý do áp dụng: Chỉnh sửa là bước cuối cùng để “đánh bóng” sản phẩm. Một bài văn hay không chỉ cần ý tưởng tốt mà còn cần sự trau chuốt về ngôn từ và hình thức.
BÀI VIẾT THAM KHẢO
Trong khoảnh khắc thiêng liêng khi đất trời chuyển mình sang năm mới, có một câu chuyện buồn thương đã mãi mãi khắc sâu vào lòng người đọc. Đó là câu chuyện về một em bé bán diêm nhỏ nhoi, bất hạnh giữa đêm giao thừa giá buốt.
Đêm ấy, trời rét căm căm, tuyết rơi trắng xóa cả con đường. Gió bấc thổi từng cơn buốt thấu xương. Giữa cái lạnh khủng khiếp đó, một bóng hình nhỏ bé, đầu trần, chân đất, đang dò dẫm bước đi. Đó là một em bé gái có đôi má ửng hồng vì lạnh nhưng đôi mắt lại đượm một nỗi buồn vô tận. Em phải đi bán diêm, nhưng từ sáng đến giờ, chẳng có ai đoái hoài đến những bao diêm nhỏ bé ấy. Em không dám về nhà, bởi nếu về tay không, người cha tàn nhẫn chắc chắn sẽ dành cho em những trận đòn roi.
Đôi chân em đã sưng tấy và đỏ ửng lên vì lạnh. Em tìm một góc tường giữa hai ngôi nhà lớn, ngồi thu mình lại. Giá mà có một chút hơi ấm. Ý nghĩ đó lóe lên và em đánh liều quẹt một que diêm. “Xoẹt!”. Ngọn lửa bùng lên, ấm áp và sáng rực. Trong ánh sáng kỳ diệu ấy, em thấy mình đang ngồi trước một chiếc lò sưởi bằng sắt, lửa cháy reo vui. Em hơ đôi tay trên ngọn lửa, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng rồi, que diêm vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại màn đêm và cái rét buốt.
Em quẹt que diêm thứ hai. Lần này, một bàn ăn thịnh soạn hiện ra với khăn trải bàn trắng tinh, bát đĩa sang trọng và một con ngỗng quay thơm lừng. Chú ngỗng bỗng nhảy ra khỏi đĩa, tiến về phía em. Nhưng que diêm lại tắt, và trước mắt em chỉ còn là bức tường dày đặc, lạnh lẽo.
Không nản lòng, em quẹt tiếp que diêm thứ ba. Một cây thông Noel khổng lồ, được trang hoàng lộng lẫy với hàng ngàn ngọn nến lấp lánh hiện ra. Em đưa tay về phía những ánh nến, nhưng chúng bay lên cao, biến thành những vì sao trên trời.
Bất chợt, em thấy một vì sao đổi ngôi, vẽ một vệt sáng dài trên bầu trời đen thẳm. Em nhớ lời bà nói, khi một ngôi sao rơi là có một linh hồn đang bay về với Chúa. Và khi em quẹt que diêm thứ tư, một vầng sáng rực rỡ bao trùm lấy em. Trong vầng sáng đó, người bà hiền từ mà em hằng yêu quý hiện ra, mỉm cười dịu dàng. Sợ bà cũng biến mất như những ảo ảnh trước, em vội vàng quẹt hết cả bao diêm. Ánh sáng bùng lên rực rỡ hơn cả ban ngày. Bà dang rộng vòng tay, ôm em vào lòng. Cả hai cùng bay vụt lên cao, đến một nơi không còn đói rét, không còn đau khổ.
Sáng mùng một đầu năm, trong ánh nắng hồng ấm áp, người ta thấy một em bé gái có đôi má hồng và đôi môi đang mỉm cười, ngồi tựa vào góc tường. Em đã chết vì giá rét trong đêm giao thừa. Không ai biết được những ảo ảnh diệu kỳ mà em đã thấy. Cũng không ai hiểu rằng, em đã cùng bà bay về trời trong khoảnh khắc huy hoàng nhất. Với mọi người, đó chỉ là một cái chết thương tâm, nhưng với em, đó là một sự giải thoát, một cuộc hành trình về với tình yêu thương vĩnh cửu.
1. Mở bài:
Giới thiệu hoàn cảnh của cô bé bán diêm.
2. Thân bài:
_ Đêm giáng sinh và hoàn cảnh tội nghiệp của em bé trong hoàn cảnh hiện tại.
_ Những lần em bé đốt que diêm.
_ Cái chết của em.
3. Kết bài:
Cảm nghĩ về cô bé.
Bài làm
Cô bé bán diêm trong truyện ngắn cùng tên của An đéc xen có hoàn cảnh sống vô cùng đáng thương. Người duy nhất thương yêu em là bà nọi nay đã mất. Cuộc sống tốt đẹp khi xưa chỉ còn trong kí ức. Thực tại của em là khi bố em tàn nhẫn đánh đập em, hai bố con phải sống trong căn gác xép. Và em phải đi bán diêm để có tiền không bố me sẽ đánh đập em. Em bé bán diêm đáng thương vô cùng.
Đêm giáng sinh nhà nhà đều sáng đèn, trời rét mướt, em bé đầu trần, chân đất, bụng đói cồn cào cố gắng tìm một chỗ để bán được diêm. Em đã tìm được một góc tường giữa hai ngôi nhà để mong bớt lạnh hơn. Nhưng cái lạnh khong vơi bớt chút nào.
Chính trong lạnh giá ấy, em đã suy nghĩ đến việc quẹt que diêm. Mới đầu tất cả chỉ là mong ước nhưng em đã hiện thực hóa nó bằng hành động. Que diêm đầu tiên đã sáng lên và sưởi ấm cho em dẫu ít ỏi mà thôi. Em đã hơ đôi tay mình trên ngọn lửa nhỏ ấy bởi lẽ que diêm đã mở ta hình ảnh lò sưởi ấm êm trong mắt em. Nhưng khi que diêm tàn cũng là lúc mà em bần thần cả người trong nỗi lo lắng về v iệc người cha sẽ mắng em do em không bán được diêm.
Và cũng trong thấp thỏm lo âu ấy, em bé đã quẹt que diêm thứ hai. Em ngỡ tưởng trước mắt em là bà năn, là ngỗng quay. Tất cả thỏa mãn niềm mong ước của em trong cơn đói. Nhưng rồi que diêm cũng vụt tắt như cái cách nó đã hiện ra.
Thực tế đau khổ tìm về với em. Và em đã quẹt que diêm thứ ba, quẹt dể thỏa mãn mơ ước trong em. Em thấy được gia đình đầm ấm, thấy cây thông nô en. Bức tranh trước mắt em đẹp vô cùng vô tận.
Que diêm nữa lại được em quẹt sau khi que diêm kia vụt tắt. Em nhìn thấy bà , bà mỉm cười với em. Bà đã từng yêu thương em như thế nào nhưng nay bà lại xa rời em mãi mãi. EM buồn khổ vô cùng. Em bé ước mong được đi cùng bà, được gặp lại bà mãi mãi chứ không chỉ là ảo ảnh như vậy.
Tất cả que diêm được em quẹt, em quẹt tất cả vì mong muốn gặp bà. Em bé muốn níu bà lại và bà đã thật sự cầm tay em, hai bà cháu bay về trời trong hạnh phúc.
Sáng hôm sau, sau đêm giáng sinh đầm ấm ấy, mọi người qua đường thấy em đã chết. Em chết trong niềm vui, niềm hạnh phúc. Mọi gười chỉ thì thào bảo nhau là có lẽ em đã chết vì lạnh. nHưng đôi môi em vẫn đang mỉm cười hạnh phúc.
Em bé đã chết, chết đi để hưởng một niềm vui, một hạnh phúc trọn vẹn mới bên người bà. Sự lạnh lùng vô cảm cuản gười xung quanh, của người bố…. Có lẽ chỉ có lên thiên đàng cùng bà em mới có thể hạnh phúc. Nụ cười của em ở cuối truyện, đó là nụ cười mãn nguyện hạnh phúc vô ngàn mà nhà van đã mở ra trước mắt chúng ta.
Vào 1 đêm giáng sinh ,mọi ánh đèn đều rực sáng , mọi ngườ đều mặc quần áo ấm và có rất nhiều đồ ăn ngon .Trong trời rét buốt có 1 cô bế đi bán diên , từ sáng đến tối cô chẳng bán 1 que diêm nào cả cô rất buồn và rất lạnh , cô bé ước muốn được giống những đứa trẻ kia . Do trời lạnh quá nên cô lấy 1 que lên đốt bổng nhiên trước mắt cô có con ngỗng quay , lần thứ 2 cô đốt 1 que diêm thì thấy 1 lò sửi trước mặt cô , lần thứ 3 cô đốt thì thấy 1 cây thông nô en rất to, lần thứ 4 cô dốt lên thì thây người bà hiền hậu của cô nhưng chưa chưa định hỏi gì thì bà đã biến mất .Cô bé dốt hết tất cả các que diên còn lại và để xin bà cho cô bé đi cùng với .
Khi cô dốt lên thì thấy bà của mình lần này thì cô không thấy đói, khát nửa và bổng nhiên bà cầm tay cô bé và bay lên trời