kể lại câu chuyện : văn hay chữ tốt bằng lời kể của Cao bá quát ( mở bài gián ti…
Các em đã bao giờ nghe câu chuyện “Văn hay chữ tốt” chưa? Hôm nay, cô trò mình sẽ cùng nhau kể lại câu chuyện này dưới góc nhìn của nhân vật Cao Bá Quát. Để làm được điều đó, chúng ta sẽ đi qua từng bước nhé.
Bước 1: Khởi động – Nhớ lại câu chuyện
Trước tiên, các em hãy thử nhớ lại xem, trong truyện “Văn hay chữ tốt”, ai là người có chữ viết đẹp và văn chương hay? À, đúng rồi, đó chính là cậu bé Cao Bá Quát. Vậy cậu bé ấy đã làm thế nào để được như vậy nhỉ? Chúng ta hãy cùng nhau ôn lại những sự kiện chính trong truyện.
Bước 2: Mở bài gián tiếp – Giới thiệu nhân vật
Trong bài tập này, chúng ta sẽ mở bài bằng cách giới thiệu gián tiếp về Cao Bá Quát. Nghĩa là, chúng ta sẽ không nói ngay “Câu chuyện kể về Cao Bá Quát”, mà sẽ dẫn dắt bằng một ý tưởng khác liên quan đến câu chuyện.
Các em thử nghĩ xem, điều gì đã khiến cho Cao Bá Quát trở nên nổi tiếng như vậy? Đó là tài năng văn chương và chữ viết của cậu bé. Chúng ta có thể bắt đầu bằng việc nói về sự ngưỡng mộ dành cho những người có tài năng, đặc biệt là tài năng từ nhỏ.
Cô gợi ý một cách mở bài như sau:
“Từ xưa đến nay, ông cha ta luôn coi trọng những người tài năng, đặc biệt là những người có khả năng làm thơ, làm văn xuất sắc ngay từ khi còn nhỏ. Và nhắc đến những thần đồng ấy, không thể không kể đến một nhân vật lịch sử vô cùng nổi tiếng với tài văn chương và chữ viết tuyệt mỹ.”
Sau đó, chúng ta sẽ khéo léo dẫn vào câu chuyện:
“Đó chính là câu chuyện về cậu bé Cao Bá Quát, người mà tài năng của cậu đã khiến bao người phải trầm trồ thán phục.”
Bước 3: Kể lại câu chuyện – Diễn biến chính
Bây giờ, chúng ta sẽ lần lượt kể lại các sự kiện chính của câu chuyện “Văn hay chữ tốt” bằng lời kể của Cao Bá Quát. Các em hãy tưởng tượng mình chính là cậu bé ấy nhé.
* Hoàn cảnh ban đầu:
“Hồi còn bé, tôi là một cậu bé rất ham học. Nhưng có một điều, chữ viết của tôi lúc bấy giờ thật sự rất xấu, xấu đến nỗi người ta đọc vào không hiểu gì cả. Mỗi lần làm bài tập về nhà, tôi lại cảm thấy buồn lắm. Tôi tự hỏi tại sao mình lại có thể viết xấu đến như vậy?”
* Nỗi buồn và quyết tâm:
“Cái cảm giác xấu hổ khi ai đó đọc bài của mình mà không hiểu khiến tôi rất buồn. Có lần, tôi nghe mẹ nói: ‘Trạng nguyên thì phải có cả văn hay chữ tốt’. Câu nói ấy cứ vang vọng mãi trong đầu tôi. Tôi quyết định mình phải cố gắng thay đổi. Tôi không muốn chỉ có ý hay mà chữ lại xấu hổ thế này.”
* Quá trình rèn luyện:
“Thế là, tôi bắt đầu quá trình rèn luyện vô cùng gian khổ. Mỗi ngày, tôi dành rất nhiều thời gian để tập viết. Tôi tập đi tập lại từng nét chữ, cố gắng uốn nắn sao cho thật đều, thật đẹp. Có những hôm, tay tôi mỏi nhừ, nhưng tôi vẫn không bỏ cuộc. Tôi thường mang bài tập ra ngoài vườn, ngồi dưới gốc cây để luyện viết. Tôi quan sát các cành cây, các ngọn cỏ để xem cách chúng uốn lượn, rồi áp dụng vào từng nét chữ của mình.”
* Sự tiến bộ và thành quả:
“Dần dần, từng nét chữ của tôi bắt đầu có sự thay đổi. Chúng không còn run rẩy, xiêu vẹo nữa. Chữ viết của tôi trở nên ngay ngắn, rõ ràng và đẹp hơn rất nhiều. Không chỉ vậy, nhờ có vốn từ ngữ phong phú và sự rèn luyện về tư duy, bài văn của tôi cũng ngày càng hay hơn. Khi thầy cô và mọi người đọc bài của tôi, họ không còn cau mày khó hiểu nữa, mà thay vào đó là những lời khen ngợi.”
* Sự ghi nhận:
“Câu chuyện về tài năng của tôi, cả văn chương và chữ viết, bắt đầu được lan truyền. Nhiều người ngưỡng mộ và tìm đến tôi để học hỏi. Tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì những nỗ lực của mình đã được đền đáp xứng đáng.”
Bước 4: Kết bài mở rộng – Bài học rút ra và suy nghĩ sâu sắc
Sau khi đã kể xong câu chuyện, chúng ta sẽ kết bài theo hướng mở rộng. Nghĩa là, chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc kể chuyện, mà còn rút ra bài học cho bản thân và cho mọi người, đồng thời thể hiện những suy nghĩ, mong muốn của mình.
Các em thấy đó, câu chuyện của Cao Bá Quát cho chúng ta thấy điều gì?
* Bài học về sự kiên trì và nỗ lực:
“Từ câu chuyện của tôi, tôi muốn nhắn nhủ đến tất cả các bạn rằng: Dù chúng ta có tài năng bẩm sinh hay không, thì sự kiên trì và nỗ lực không ngừng là yếu tố vô cùng quan trọng để đạt được thành công. Không có thành công nào đến một cách dễ dàng cả.”
* Sự quan trọng của hai yếu tố “văn hay” và “chữ tốt”:
“Và như lời mẹ tôi đã từng nói, văn hay và chữ tốt là hai yếu tố quan trọng đi đôi với nhau. Khi chúng ta có ý tưởng hay, có kiến thức sâu sắc, việc diễn đạt nó một cách rõ ràng, mạch lạc qua lời văn hay và chữ viết đẹp sẽ giúp người khác hiểu và cảm nhận được trọn vẹn điều chúng ta muốn truyền đạt.”
* Lời khuyên cho các bạn:
“Vì vậy, các bạn hãy yêu quý từng nét chữ của mình, hãy luyện tập thường xuyên để có một con chữ đẹp. Đồng thời, hãy không ngừng trau dồi kiến thức, mở rộng vốn từ để bài viết của mình ngày càng thêm sinh động và ý nghĩa. Tôi tin rằng, với sự quyết tâm, ai trong chúng ta cũng có thể đạt được ước mơ của mình.”
* Lời nhắn nhủ cuối cùng:
“Ước gì tất cả các bạn đều có thể trở thành những người ‘văn hay chữ tốt’ trong tương lai!”
Vậy là chúng ta đã cùng nhau hoàn thành bài tập kể lại câu chuyện “Văn hay chữ tốt” bằng lời kể của Cao Bá Quát, với phần mở bài gián tiếp và kết bài mở rộng rồi đấy các em ạ! Các em thấy có thú vị không nào? Cô tin rằng, qua câu chuyện này, các em sẽ có thêm động lực để rèn luyện bản thân mình mỗi ngày.
Cô khen tất cả các em vì đã tích cực tham gia bài học hôm nay!
“Chữ cũng là tâm người viết. Tâm vẽ ra hình mà có thể phân biệt được người chính hay tà”. Điều này chứng tỏ chữ viết có vai trò vô cùng quan trọng với sự nghiệp của con người. Nhận thức được điều đó tôi đã cố gắng nâng cao trình độ của mình để làm nên được việc lớn.
Tôi là Cao Bá Quát, quê ở huyện Gia Lâm, ngoại thành Hà Nội. Thuở nhỏ đi học, chữ tôi rất xấu nên nhiều bài văn dù viết hay vẫn bị thầy cho điểm thấp. Một hôm có bà cụ hàng xóm sang nhờ viết lá đơn để kêu oan. Tôi đã vui vẻ đồng ý. Tôi đã viết lá đơn bằng tất cả những lý lẽ. Nào ngờ, chữ tôi xấu quá, quan đọc không được nên thét lính đuổi bà cụ ra khỏi huyện đường. Việc ấy khiến tôi vô cùng ân hận. Tôi nhận ra dù văn hay đến đâu mà chữ xấu cũng chẳng ích gì. Từ đó, tôi dốc sức luyện viết chữ sao cho đẹp. Tôi luyện chữ cả ngày lãn đêm. Chữ viết đã tiến bộ, tôi lại mượn những cuốn sách chữ viết đẹp làm mẫu để luyện nhiều kiểu chữ khác nhau. Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ tôi mỗi ngày một đẹp. Sau này, tôi nổi danh khắp nước là người văn hay chữ tốt.
Con người sinh ra không phải ai cũng đã có được những nét chữ đẹp, mà chỉ tài giỏi thôi cũng không đủ nên bản thân mỗi con người phải trau dồi cho mình cả văn hay lẫ chữ đẹp để cuộc sống ngày càng tốt đpẹ hơn.
ngày xưa ở ngôi làng nọ, có người đi học tên là chính là tôi Cao Bá Quát viết văn rất hay nhưng chữ của tôi rất xấu nên thầy giáo cho điểm kiém
Một hôm, có bà cụ hàng xóm sang khẩn khoản:
– Gia đình già có việc oan uổng muốn kêu quan, nhờ cậu viết giúp cho lá đơn, có được không?
tôi vui vẻ trả lời:
– Tưởng việc gì khó, chứ việc ấy cháu xin sẵn lòng.
Lá đơn viết lí lẽ rõ ràng, tôi yên trí quan sẽ xét nỗi oan cho bà cụ. Nào ngờ, chữ tôi xấu quá, quan đọc không được nên thét lính đuổi bà ra khỏi huyện đường. Về nhà, bà kể lại câu chuyện khiến cho tôi vô cùng ân hận. tôi biết dù văn hay đến đâu mà chữ không ra chữ cũng chẳng ích gì. Từ đó, tôi dốc sức luyện viết chữ sao cho đẹp.
Sáng sáng, tôi cầm que vạch lên cột nhà luyện chữ cho cứng cáp. Mỗi buổi tối, tôi viết xong mười trang vở mới chịu đi ngủ. Chữ viết đã tiến bộ, tôi lại mượn những cuốn sách chữ viết đẹp làm mẫu để luyện nhiều kiểu chữ khác nhau.
Kiên trì luyện tập suốt mấy năm, chữ tôi mỗi ngày mỗi đẹp. tôi nổi danh khắp nước là người văn hay chữ tốt.em nghĩ mình cũng phải cố gắng luyện viết chữ đẹp