kể lại một trải nghiệm với người thân của em
Các em hãy mở Sách giáo khoa trang bao nhiêu đó (cô sẽ nhắc lại chính xác sau nhé, để các em tự tìm hiểu trước) và chúng ta cùng phân tích đề bài nào.
Bước 1: Tìm hiểu yêu cầu của đề bài
Đề bài yêu cầu chúng ta “kể lại một trải nghiệm với người thân của em”.
* “Kể lại”: Nghĩa là chúng ta sẽ thuật lại một sự việc đã xảy ra, theo trình tự thời gian hoặc trình tự diễn biến của câu chuyện.
* “Một trải nghiệm”: Trải nghiệm là những điều mình đã từng trải qua, có thể là một sự kiện vui, buồn, đáng nhớ, hoặc mang lại cho mình một bài học nào đó.
* “Với người thân của em”: Người thân ở đây có thể là ông bà, cha mẹ, anh chị em ruột, cô chú, bác, dì, hoặc bất kỳ ai có mối quan hệ máu mủ, thân thiết với em.
Bước 2: Lựa chọn trải nghiệm và người thân
Đây là bước quan trọng nhất để bài viết của các em thêm sinh động và chân thực.
* Nghĩ về những người thân yêu của mình: Ai là người em thân thiết nhất? Ai là người có nhiều kỷ niệm với em?
* Nghĩ về những kỷ niệm đã có:
* Có lần nào bố mẹ dạy em đi xe đạp không?
* Có lần nào bà kể chuyện cổ tích cho em nghe không?
* Có lần nào anh chị giúp em làm bài tập khó không?
* Có lần nào cả gia đình đi chơi, đi du lịch cùng nhau không?
* Có lần nào em làm điều gì sai và được người thân tha thứ, động viên không?
* Có lần nào em cùng người thân tham gia một hoạt động ý nghĩa không?
* Chọn một trải nghiệm cụ thể và đáng nhớ nhất. Đừng chọn quá nhiều, vì sẽ khiến câu chuyện lan man. Nên tập trung vào một sự việc chính.
Ví dụ, cô chọn trải nghiệm “lần đầu tiên em được mẹ dạy nấu ăn”. Người thân là “mẹ”.
Bước 3: Lập dàn ý cho bài văn
Một dàn ý tốt sẽ giúp bài viết của các em mạch lạc, có bố cục rõ ràng. Thông thường, một bài văn kể chuyện sẽ có ba phần:
A. Mở bài:
* Giới thiệu chung về người thân và mối quan hệ của em với người đó.
* Giới thiệu sơ lược về trải nghiệm sắp kể.
* Ví dụ: “Trong gia đình em, mẹ là người em yêu quý và thân thiết nhất. Mẹ không chỉ chăm sóc em từng bữa ăn, giấc ngủ mà còn dạy em biết bao điều hay lẽ phải. Em còn nhớ như in một buổi chiều hè cách đây không lâu, mẹ đã cùng em thực hiện một trải nghiệm thật đặc biệt: cùng nhau vào bếp nấu bữa cơm đầu tiên.”
B. Thân bài:
Phần này sẽ kể chi tiết về trải nghiệm. Các em cần sắp xếp sự việc theo trình tự hợp lý.
* Hoàn cảnh diễn ra trải nghiệm:
* Thời gian nào? (Buổi sáng, buổi chiều, ngày nghỉ, ngày lễ…)
* Địa điểm nào? (Ở nhà, ở quê, ở một nơi nào đó…)
* Vì sao có trải nghiệm đó? (Được bố mẹ gợi ý, tự mình muốn làm, có dịp đặc biệt…)
* Ví dụ: “Đó là một buổi chiều thứ Bảy đẹp trời. Em đang ngồi xem hoạt hình trên tivi thì thấy mẹ đang loay hoay chuẩn bị đồ đạc trong bếp. Em tò mò chạy vào hỏi thì mẹ mỉm cười nói: ‘Hôm nay, mẹ sẽ dạy con nấu ăn nhé! Tự tay mình làm ra món ăn ngon cho gia đình mình mới thấy quý trọng biết bao.’ Em mừng rỡ gật đầu đồng ý.”
* Diễn biến của trải nghiệm:
* Miêu tả chi tiết những gì đã xảy ra.
* Lời nói, hành động của em và người thân.
* Những cảm xúc của em trong quá trình đó (hồi hộp, hào hứng, lo lắng, vui vẻ, bối rối…).
* Sử dụng các biện pháp tu từ (so sánh, nhân hóa…) nếu có để bài viết sinh động hơn.
* Ví dụ: “Mẹ bắt đầu bằng việc hướng dẫn em rửa rau thật sạch. Từng cọng rau xanh mướt được em cẩn thận ngâm mình trong nước, như đang được tắm mát. Rồi đến công đoạn thái cà chua. Tay em run run cầm con dao nhỏ, cố gắng cắt những lát cà chua tròn xoe. Có lúc, lát cà chua bị vát, có lúc lại không đều, nhưng mẹ đều kiên nhẫn chỉ bảo. Cảm giác hồi hộp xen lẫn thích thú khi được tự tay làm từng bước. Khi mẹ bật bếp và hướng dẫn em phi hành, em hơi sợ hơi nóng, nhưng mẹ đã nắm tay em, dịu dàng trấn an. Tiếng xèo xèo của hành phi thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp nhỏ. Tiếp theo là mẹ hướng dẫn em cho cà chua vào xào, nêm nếm gia vị. Em nhìn mẹ thao tác thật khéo léo, như một người nghệ sĩ đang vẽ nên bức tranh ẩm thực.”
* Kết quả của trải nghiệm:
* Chuyện gì đã xảy ra sau đó?
* Em có cảm nhận gì về kết quả?
* Ví dụ: “Cuối cùng, món canh cà chua trứng và đĩa rau luộc đã hoàn thành. Nhìn thành quả của mình, em cảm thấy thật tự hào. Bữa cơm hôm đó, ai cũng khen món ăn ngon, đặc biệt là món canh cà chua do chính tay em làm. Nụ cười và lời khen của bố mẹ là phần thưởng quý giá nhất đối với em.”
C. Kết bài:
* Nêu lại cảm nghĩ của em về trải nghiệm và người thân.
* Bài học rút ra (nếu có).
* Lời hứa hoặc mong muốn trong tương lai.
* Ví dụ: “Buổi chiều hôm đó đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc. Em hiểu rằng, để có được một món ăn ngon không chỉ cần nguyên liệu mà còn cần sự khéo léo, tỉ mỉ và tình yêu thương. Em càng thêm yêu quý mẹ và trân trọng những gì mẹ đã dạy dỗ. Em sẽ cố gắng học hỏi thêm nhiều điều hay từ mẹ và giúp đỡ mẹ nhiều hơn trong công việc nhà.”
Bước 4: Viết bài và chỉnh sửa
Sau khi có dàn ý, các em bắt tay vào viết. Khi viết, các em nhớ:
* Sử dụng ngôn ngữ trong sáng, giàu hình ảnh, cảm xúc.
* Thay đổi câu văn cho đa dạng.
* Kiểm tra lại lỗi chính tả, ngữ pháp.
* Đảm bảo bài viết có đủ ý theo dàn ý.
Các em thấy đó, việc kể lại một trải nghiệm với người thân không hề khó đúng không nào? Quan trọng là các em cần dành thời gian suy nghĩ, lựa chọn và sắp xếp lại những kỷ niệm của mình. Cô tin rằng, mỗi bạn đều có những câu chuyện thật hay và ý nghĩa để chia sẻ.
Bây giờ, các em hãy tự mình thực hiện theo các bước mà cô đã hướng dẫn nhé. Nếu có gì thắc mắc, đừng ngần ngại hỏi cô! Chúc các em có một bài viết thật hay!
Được sống trong vòng tay chở che, thương yêu của người thân luôn là khoảnh khắc hạnh phúc, ấm áp với mỗi người. Em luôn khắc ghi và nhớ mãi những giây phút được sống bên ông ngoại. Kỷ niệm ông dạy em nấu ăn đã trở thành ký ức khó phai, theo em đến hết cuộc đời này.
Năm 11 tuổi, khi vừa kết thúc kì thi cuối năm học, mẹ đã gửi em tới nhà ông ngoại. Trong suốt ba tháng nghỉ hè ấy, em đã được ông dạy bảo rất nhiều điều. Nhờ đó, em dần cứng cáp, khôn lớn và tích lũy thêm vô vàn kiến thức quý giá.
Em nhớ như in buổi trưa hè nọ, em theo ông ngoại xuống bếp chuẩn bị cơm trưa. Thường thường, em sẽ giúp ông nhặt và rửa rau, chuẩn bị bát đũa. Tuy nhiên, hôm đó ông bận mổ cá nên đã nhờ em rang lạc. Biết em chưa từng làm việc này bao giờ, ông đã dạy em cách đảo đũa để lạc được chín đều, không bị khét. Em đứng bên cạnh, cố gắng lắng nghe và tiếp thu lời ông. Nhưng quá trình thực hành lại chẳng suôn sẻ. Vì cho lửa quá to và đảo không đều tay nên lạc đã bị cháy gần hết. Khi bước vào bếp, thấy cái chảo lạc đen xì, ông còn hóm hỉnh cười nhẹ một tiếng. Ông không mắng mỏ nặng lời hay trách móc mà chỉ đùa vui rằng “Cháu ông ngốc quá!”. Trước đó, em thấy buồn vô cùng bởi bản thân quá vụng về. Đến khi nghe lời ông nói, em nhẹ nhõm và thoải mái hơn.
Những ngày sau đó, em thường xuyên quan sát và học hỏi lúc ông nấu ăn. Nếu có thắc mắc, em sẽ nhờ ông giải đáp. Nhờ đó, kỹ năng bếp núc của em được cải thiện phần nào. Em có thể nấu được các món đơn giản như: rang lạc, rán đậu, rán trứng,…
Nhiều năm trôi qua, mỗi khi nhắc đến kỷ niệm rang lạc bị cháy, không chỉ em hay ông ngoại mà tất cả mọi người trong nhà đều cười phá lên. Kỷ niệm ấy sẽ mãi như dòng suối trong trẻo, tưới mát tâm hồn em.