Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

lập dàn ý và viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề những nét đặc sắc…

lập dàn ý và viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề những nét đặc sắc…

lập dàn ý và viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của truyện thần thoại thần trụ trời
Hỏi bởi: Hàn Nguyệt Băng
3 câu trả lời

▲ 7

Chào các em học sinh yêu quý! Cô rất vui được đồng hành cùng các em trong tiết học Ngữ Văn hôm nay. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau phân tích một tác phẩm vô cùng đặc sắc của kho tàng văn học dân gian Việt Nam, đó là truyện thần thoại “Thần Trụ Trời”. Đặc biệt, chúng ta sẽ đi sâu vào khám phá những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của truyện. Đây là một dạng bài nghị luận phân tích, đánh giá quen thuộc và rất quan trọng trong chương trình Ngữ Văn lớp 10.

Để làm tốt bài này, chúng ta cần tuân thủ các bước sau đây, đây cũng chính là phương pháp làm bài nghị luận mà các em đã được học:

  1. Phân tích đề bài: Xác định yêu cầu, phạm vi và trọng tâm của đề.
  2. Lập dàn ý chi tiết: Xây dựng hệ thống luận điểm, luận cứ một cách logic và khoa học.
  3. Viết bài văn hoàn chỉnh: Triển khai các luận điểm thành văn bản mạch lạc, giàu sức thuyết phục.
  4. Đọc lại và chỉnh sửa: Kiểm tra lỗi chính tả, ngữ pháp, cách diễn đạt và sự mạch lạc của bài viết.

Bây giờ, chúng ta hãy cùng nhau đi vào từng bước cụ thể nhé!


BƯỚC 1: PHÂN TÍCH ĐỀ BÀI

Đề bài yêu cầu chúng ta: “Lập dàn ý và viết bài văn nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của truyện thần thoại Thần Trụ Trời”.

  • Thể loại bài viết: Nghị luận phân tích, đánh giá. Điều này có nghĩa là chúng ta không chỉ kể lại câu chuyện mà phải chỉ ra, mổ xẻ các yếu tố nghệ thuật và đưa ra nhận xét, đánh giá về chúng.
  • Đối tượng phân tích: Truyện thần thoại “Thần Trụ Trời”.
  • Trọng tâm phân tích: Những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật. Đây là phần quan trọng nhất, các em phải tập trung vào các yếu tố về mặt “kĩ thuật” của truyện chứ không phải nội dung hay ý nghĩa tư tưởng (mặc dù hình thức và nội dung luôn gắn liền nhau).

Các yếu tố hình thức nghệ thuật cần tập trung khi phân tích một truyện thần thoại:

  • Thể loại và kết cấu
  • Nhân vật (cách xây dựng nhân vật)
  • Không gian, thời gian
  • Ngôn ngữ, giọng điệu kể chuyện
  • Yếu tố kì ảo, hoang đường
  • Các biện pháp nghệ thuật (nếu có)

BƯỚC 2: LẬP DÀN Ý CHI TIẾT

Một dàn ý chi tiết sẽ giúp các em có định hướng rõ ràng, tránh bỏ sót ý và đảm bảo bài viết có cấu trúc chặt chẽ.

A. MỞ BÀI

Giới thiệu khái quát về thần thoại Việt Nam và vị trí của truyện “Thần Trụ Trời” trong kho tàng văn học dân gian. Từ đó, nêu vấn đề nghị luận: Phân tích và đánh giá những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của truyện.

  • Giới thiệu khái quát về thần thoại Việt Nam là thể loại ra đời sớm nhất, phản ánh nhận thức của người Việt cổ về thế giới.
  • “Thần Trụ Trời” là một trong những truyện thần thoại tiêu biểu, thuộc nhóm truyện giải thích nguồn gốc vũ trụ (thần thoại suy nguyên).
  • Nêu vấn đề: Truyện không chỉ có ý nghĩa về nội dung mà còn đặc sắc về mặt hình thức nghệ thuật, góp phần tạo nên sức hấp dẫn và giá trị lâu bền của tác phẩm.

B. THÂN BÀI

Đây là phần trọng tâm, chúng ta sẽ đi sâu vào phân tích từng khía cạnh về hình thức nghệ thuật.

Luận điểm 1: Thể loại và kết cấu đặc trưng của thần thoại

  • Kết cấu đơn giản, tuyến tính:
    • Truyện thường bắt đầu với bối cảnh vũ trụ hỗn độn, chưa định hình.
    • Sau đó, tập trung miêu tả hành động của vị thần để tạo lập trật tự, hình thành thế giới.
    • Cốt truyện không phức tạp, chủ yếu xoay quanh một chuỗi hành động sáng tạo.

    (Giải thích: Kiểu kết cấu này phù hợp với tư duy của người xưa, giúp dễ dàng truyền miệng và ghi nhớ về nguồn gốc thế giới.)

  • Tập trung vào hành động sáng tạo: Mọi chi tiết đều phục vụ cho việc lí giải quá trình hình thành trời đất.

Luận điểm 2: Nghệ thuật xây dựng nhân vật Thần Trụ Trời

  • Ngoại hình phi thường, kì vĩ:
    • Người khổng lồ, thân hình to lớn không kể xiết.
    • Sức mạnh siêu nhiên, có thể gánh vác, đội trời, đắp đất.

    (Giải thích: Ngoại hình này không nhằm miêu tả cụ thể mà mang tính biểu tượng, tượng trưng cho sức mạnh phi thường của tự nhiên và khát vọng chinh phục tự nhiên của con người thời cổ đại.)

  • Hành động vĩ đại, mang tính sáng tạo vũ trụ:
    • “Đội trời lên”, “đắp đất đá, cột làm trụ trời”.
    • Hành động kéo dài, bền bỉ, lặp đi lặp lại để hoàn thành công việc.

    (Giải thích: Các hành động này thể hiện trí tưởng tượng phong phú của người xưa khi cố gắng lí giải sự hình thành của vạn vật, đồng thời ca ngợi sức lao động phi thường.)

  • Tính cách: Kiên trì, bền bỉ, dũng mãnh, cô độc trong công cuộc tạo lập thế giới.

Luận điểm 3: Ngôn ngữ và giọng điệu kể chuyện

  • Ngôn ngữ mộc mạc, giản dị nhưng hùng tráng, trang nghiêm:
    • Sử dụng những từ ngữ gợi tả sự vật, hiện tượng nguyên sơ, khổng lồ (“lẫn lộn như trứng gà”, “đen như mực”, “không phân biệt trời đất”, “to lớn không kể xiết”).
    • Từ ngữ giàu sức gợi hình, gợi cảm, phù hợp với không khí thần thoại.
  • Giọng điệu kể chuyện sử thi, trang trọng, chậm rãi:
    • Mang đậm tính chất truyền thuyết, kể lại sự kiện lớn lao của vũ trụ.
    • Tạo cảm giác về một thời kì khởi nguyên thiêng liêng, huyền bí.
  • Biện pháp lặp lại (hành động, cấu trúc câu):
    • Hành động đắp đất, đẩy trời cao diễn ra liên tục, nhấn mạnh sự bền bỉ của Thần Trụ Trời.
    • Ví dụ: “đắp mãi, đắp mãi”, “cứ thế đẩy trời lên mãi”.

    (Giải thích: Sự lặp lại không gây nhàm chán mà tạo nhịp điệu cho câu chuyện, nhấn mạnh tính chất quan trọng, kì vĩ của hành động và là một đặc điểm nghệ thuật phổ biến trong văn học dân gian.)

Luận điểm 4: Không gian, thời gian và yếu tố kì ảo

  • Không gian:
    • Ban đầu là không gian nguyên thủy, hỗn độn (“lẫn lộn như trứng gà”, “chưa có trời đất”).
    • Sau đó, không gian được định hình, mở rộng ra thành vũ trụ bao la, kì vĩ với trời, đất, núi, sông.
  • Thời gian:
    • Thời gian khởi nguyên, vô thủy vô chung, không xác định cụ thể (“xa xưa lắm”, “không biết bao nhiêu lâu”).
    • Mang tính chất thời gian thần thoại, gợi cảm giác về một quá khứ xa xăm, thiêng liêng.
  • Yếu tố kì ảo, hoang đường:
    • Sức mạnh siêu nhiên của Thần Trụ Trời, khả năng biến hóa của vũ trụ.
    • Là đặc trưng của thần thoại, giúp người xưa lí giải những hiện tượng tự nhiên mà khoa học chưa giải thích được.

    (Giải thích: Yếu tố kì ảo không chỉ làm tăng tính hấp dẫn mà còn là phương tiện nghệ thuật để người xưa thể hiện trí tưởng tượng bay bổng và khao khát tìm hiểu thế giới.)

Luận điểm 5: Đánh giá chung về giá trị nghệ thuật

  • Những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật trên đã góp phần tạo nên một câu chuyện thần thoại hấp dẫn, hùng vĩ, và sâu sắc.
  • Hình thức nghệ thuật phù hợp với nội dung tư tưởng, làm nổi bật ý nghĩa lí giải nguồn gốc vũ trụ và ca ngợi sức mạnh của con người.
  • Là cơ sở cho sự phát triển của văn học dân gian và văn học viết sau này.

C. KẾT BÀI

Khẳng định lại giá trị nghệ thuật của truyện và ý nghĩa của những nét đặc sắc đó đối với việc thể hiện nội dung và tư tưởng của tác phẩm. Liên hệ, mở rộng.

  • Khẳng định lại: Truyện “Thần Trụ Trời” là một tác phẩm thần thoại tiêu biểu không chỉ bởi ý nghĩa nội dung mà còn bởi những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật.
  • Chính những yếu tố nghệ thuật như cách xây dựng nhân vật, không gian, thời gian, ngôn ngữ và kết cấu đã làm nên sức sống và giá trị của tác phẩm.
  • Đây là viên ngọc quý trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, thể hiện trí tưởng tượng phong phú và khát vọng chinh phục thế giới của người Việt cổ.

BƯỚC 3: VIẾT BÀI VĂN HOÀN CHỈNH (BÀI VĂN MẪU)

Chào các em! Sau khi đã có dàn ý chi tiết, bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau triển khai thành một bài văn hoàn chỉnh. Các em hãy chú ý cách liên kết các đoạn, cách đưa ra dẫn chứng và phân tích nhé!

***

      Nếu lịch sử là tấm gương phản chiếu những sự kiện đã qua, thì thần thoại lại là tấm gương của trí tưởng tượng, của khát vọng và của những nhận thức đầu tiên của con người về thế giới xung quanh. Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam phong phú, truyện thần thoại “Thần Trụ Trời” nổi bật như một tác phẩm tiêu biểu, không chỉ mang ý nghĩa sâu sắc về nguồn gốc vũ trụ mà còn sở hữu những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật. Chính những yếu tố nghệ thuật độc đáo này đã góp phần tạo nên sức hấp dẫn, vẻ đẹp hùng vĩ và giá trị trường tồn của câu chuyện.

      Trước hết, xét về thể loại và kết cấu, “Thần Trụ Trời” mang đặc trưng rõ nét của một thần thoại suy nguyên, tức là truyện giải thích nguồn gốc vũ trụ. Kết cấu truyện vô cùng đơn giản, tuyến tính, tập trung hoàn toàn vào một chuỗi hành động sáng tạo của vị thần. Truyện bắt đầu với bối cảnh vũ trụ hỗn độn “lẫn lộn như trứng gà, đen như mực”, chưa có sự phân chia trời đất. Sau đó, mạch truyện đi thẳng vào hành động của Thần Trụ Trời: đội trời, đắp đất, đẩy trời lên cao. Cốt truyện không có những tình tiết phức tạp, xung đột gay cấn hay những mối quan hệ đa chiều giữa các nhân vật. Sự đơn giản này không phải là hạn chế mà là một đặc điểm nghệ thuật phù hợp với tư duy người xưa, giúp câu chuyện dễ dàng được truyền miệng, ghi nhớ và thể hiện rõ mục đích lí giải những hiện tượng vũ trụ vĩ đại.

      Nét đặc sắc thứ hai nằm ở nghệ thuật xây dựng nhân vật Thần Trụ Trời. Vị thần hiện lên với ngoại hình phi thường, kì vĩ, mang tầm vóc vũ trụ. Thân hình “to lớn không kể xiết”, là một người khổng lồ có thể “đội trời”, “đắp đất đá” để làm cột chống trời. Đây không phải là một sự miêu tả cụ thể mà mang tính biểu tượng, tượng trưng cho sức mạnh vô biên của tự nhiên và đồng thời là khát vọng mãnh liệt của con người thời cổ đại muốn chinh phục, chế ngự tự nhiên. Hành động của Thần Trụ Trời cũng hết sức vĩ đại và mang tính sáng tạo. Người xưa đã hình dung công việc tạo lập vũ trụ là một quá trình lao động bền bỉ, nặng nhọc, thể hiện qua những hành động lặp đi lặp lại như “đắp mãi, đắp mãi” các cột trụ và “cứ thế đẩy trời lên mãi”. Qua đó, nhân vật Thần Trụ Trời hiện lên không chỉ với sức mạnh siêu nhiên mà còn với sự kiên trì, bền bỉ đến cô độc trong công cuộc tạo lập thế giới.

      Ngôn ngữ và giọng điệu kể chuyện trong “Thần Trụ Trời” cũng là một điểm nhấn nghệ thuật đáng chú ý. Ngôn ngữ truyện mộc mạc, giản dị nhưng lại hết sức hùng tráng và trang nghiêm, phù hợp với nội dung kể về nguồn gốc vũ trụ. Các từ ngữ được sử dụng giàu sức gợi hình, gợi cảm, đặc biệt là khi miêu tả bối cảnh vũ trụ sơ khai và những hành động của thần: “lẫn lộn như trứng gà”, “đen như mực”, “khổng lồ”, “không biết bao nhiêu lâu”. Giọng điệu kể chuyện mang đậm tính sử thi, trang trọng, chậm rãi, tạo ra một không khí thiêng liêng, huyền bí về một thời kì khởi nguyên xa xưa. Đặc biệt, biện pháp lặp lại, điển hình qua hành động “đắp mãi, đắp mãi” hay “đẩy trời lên mãi” không hề gây nhàm chán mà ngược lại, nhấn mạnh sự gian nan, vất vả nhưng cũng hết sức kiên cường của vị thần, đồng thời tạo nhịp điệu riêng cho câu chuyện, một đặc điểm phổ biến trong văn học dân gian.

      Không gian, thời gian và yếu tố kì ảo cũng là những mảnh ghép quan trọng tạo nên hình thức nghệ thuật độc đáo của truyện. Không gian ban đầu là sự hỗn độn, vô định, sau đó dần được định hình, mở rộng ra thành vũ trụ bao la, kì vĩ với trời, đất, núi, sông. Thời gian được đặt trong bối cảnh “xa xưa lắm”, “không biết bao nhiêu lâu”, mang tính chất thời gian thần thoại, gợi cảm giác về một quá khứ vô tận, thiêng liêng. Yếu tố kì ảo, hoang đường thể hiện rõ qua sức mạnh siêu nhiên của Thần Trụ Trời, khả năng biến hóa của vũ trụ và cảnh quan thiên nhiên. Các yếu tố này không chỉ làm tăng tính hấp dẫn, kịch tính cho câu chuyện mà còn là phương tiện nghệ thuật để người xưa thể hiện trí tưởng tượng phong phú, bay bổng khi cố gắng lí giải những hiện tượng tự nhiên mà khoa học lúc bấy giờ chưa thể giải thích.

      Tóm lại, truyện thần thoại “Thần Trụ Trời” không chỉ chinh phục người đọc bởi ý nghĩa nội dung sâu sắc mà còn bởi những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật. Từ kết cấu đơn giản, tuyến tính đến nghệ thuật xây dựng nhân vật kì vĩ, ngôn ngữ hùng tráng, giọng điệu sử thi, và việc sử dụng hiệu quả yếu tố kì ảo, tất cả đã hòa quyện tạo nên một bức tranh về sự hình thành vũ trụ đầy hùng vĩ và giàu chất thơ. Chính những đặc điểm nghệ thuật độc đáo này đã khẳng định vị trí quan trọng của “Thần Trụ Trời” trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, là viên ngọc quý thể hiện trí tưởng tượng phong phú và khát vọng chinh phục thế giới của người Việt cổ.

***

Lời khuyên của cô:

  • Khi viết, các em hãy cố gắng sử dụng các từ nối linh hoạt để các đoạn văn, câu văn được liên kết chặt chẽ.
  • Luôn nhớ đưa dẫn chứng (cụm từ, hình ảnh, câu văn) từ truyện vào để chứng minh cho luận điểm của mình.
  • Chú ý đến cách dùng từ, tránh lặp từ và diễn đạt rõ ràng, mạch lạc.
  • Sau khi viết xong, hãy đọc lại và tự kiểm tra, chỉnh sửa để bài văn của mình hoàn thiện nhất nhé!

Chúc các em học tốt và đạt kết quả cao trong môn Ngữ Văn!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 11

A. Dàn ý

a.Mở bài 

– Giới thiệu truyện định kể. 

– Dẫn dắt vấn đề nghị luận: phân tích, đánh giá chủ đề những nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của truyện thần thoại thần trụ trời

b. Thân bài 

-Tóm tắt truyện

– Đánh giá chủ đề, ý nghĩa chủ đề

– Phân tích, đánh giá nét đặc sắc nghệ thuật

+ Về thể loại

+ Về nhân vật

+Về cốt truyện

+ Điểm nhìn

+ Lời kể

-Dẫn chứng 

-Đánh giá ý nghĩa, giá trị, những đặc sắc của tác phẩm

– Liên hệ: Những tác phẩm gần gũi về chủ đề..

c.Kết bài 

– Nhấn mạnh nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của truyện

B.Viết 

       Trong thế giới truyện thần thoại, câu chuyện Thần Trụ trời là câu chuyện có ý nghĩa nhất. Truyện Thần Trụ trời thuộc nhóm thần thoại về nguồn gốc vũ trụ và các hiện tượng tự nhiên. Cụ thể ở đây, câu chuyện đã cho người đọc thấy được quá trình tạo ra trời, đất, thế gian của thần Trụ trời và các vị thần khác.Đặc biệt sức hấp dẫn của câu chuyện đến từ mặt hình thức nghệ thuật. 
Truyện Thần Trụ Trời là câu chuyện kể về việc tạo lập không gian trời đất. Ngày xưa thời kì trời đất còn hỗn độn có một vị thần xuất hiện. Thần đã dùng thân mình, đội trời, đào đất để tạo nên đất trơdi như ngày nay.
        Chủ đề của truyện xoay quanh việc lí giải, giải thích nguồn gốc của trời đất, các hiện tượng tự nhiên. Đây là một chủ đề rất hay và hấp dẫn. 
Về thể thoại, Thần Trụ trời thuộc thể loại thần thoại. Một thể loại từ xa xưa. Thần thoại kể về các vị thần, các nhân vật anh hùng, các nhân vật văn hóa; qua đó, phản ánh quan niệm của người thời cổ về nguồn gốc của thế giới và đời sống con người. So với các thể loại truyện kể dân gian khác, thần thoại có những đặc điểm riêng thể hiện qua các yếu tố không gian, thời gian, cốt truyện, nhân vật,….
Nhân vật thần Trụ trời có vóc dáng khổng lồ và sức mạnh phi thường để thực hiện nhiệm vụ của mình là sáng tạp ra thế giới. Hình hài đặc biệt: một vị thần khổng lồ, chân thần dài không tả xiết, bước một bước là có thể qua từ vùng này đến vùng nọ, hay từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác • Sức mạnh phi thường: Trong đám hỗn độn, thần đứng dậy, ngẩng đầu đội trời lên, tự mình đào đất, đắp đá, đắp thành một cái cột cao, vừa to để chống trời
Cốt truyện đơn giản: Đơn tuyến, tập trung vào một nhân vật hoặc một tổ hợp nhiều cốt truyện đơn (tạo thành một “hệ thần thoại”). Thường là chuỗi sự kiện xoay quanh quá trình sáng tạo nên thế giới, con người và văn hóa của các nhân vật siêu nhiên. Xoay quanh việc thần Trụ trời trong quá trình tạo lập nên trời và đất.  Thần Trụ trời xuất hiện với sức mạnh và hình hài đặc biệt. Thần Trụ trời tự mình đào đất, đập đá, đắp thành một cái vừa cao, vừa to để chống trời.  Cột được đắp cao lên bao nhiêu thì trời được nâng lên dần chừng ấy để vòm trời được đẩy lên cao.  Khi trời cao và khô, thần phá cột, lấy đất đá ném tung đi khắp nơi tạo ra hòn núi, hòn đảo, gò, đống, những dải đồi cao  mặt đất ngày nay thường không bằng phẳng.+ Chỗ thần đào đất, đào đá đắp cột đều trở thành biển rộng.
Hành động đầu tiên khi Thần Trụ Trời xuất hiện là “vươn vai đứng dậy, ngẩng cao đầu đội trời lên, giang chân đạp đất xuống,…” cũng là hành động và việc làm có tính phổ biến của nhiều vị thần tạo thiên lập địa khác trên thế giới. như ông Bàn Cổ trong thần thoại Trung Quốc cũng đã làm giống hệt như vậy. Tuy nhiên vẫn có điểm khác biệt chính là sau khi đã xuất hiện trong cõi hỗn độn giống như quả trứng của vũ trụ, ông đạp cho quả trứng tách đôi, nửa trên là trời, nửa dưới là đất và ông tiếp tục đẩy trời lên cao, đạp đất xuống thấp bằng sự biến hóa, lớn lên không ngừng của bản thân ông chứ không phải như Thần Trụ Trời đã xây cột chống trời. Như vậy cho thấy việc khai thiên lập địa của ông Thần Trụ Trời ở Việt Nam và ông Bàn Cổ ở Trung Quốc vừa có điểm giống nhau vừa có điểm khác nhau. Và đó cũng chính là nét chung và nét riêng có ở trong thần thoại của các dân tộc. Từ cái ban đầu vốn ít ỏi, người Việt cổ cũng như các dân tộc khác trên thế giới không ngừng bổ sung, sáng tạo làm cho nền văn học, nghệ thuật ngày một đa dạng hơn. Chúng ta cũng có thể đánh giá về kho tàng thần thoại Việt Nam đối với nền nghệ thuật Việt Nam như thế nào. Cũng nhờ nghệ thuật phóng đại mà các nhân vật thần thoại có được sức sống lâu bền, vượt qua mọi thời gian để còn lại với chúng ta ngày nay. Thần thoại đã tạo nên cho con người Việt Nam nếp cảm, nếp nghĩ, nếp tư duy đầy hình tượng phóng đại và khoáng đạt. 
           Như vậy ta có thể thấy sức hấp dẫn về hình thức của truyện Thần Trụ trời là vô cùng rõ nét. Qua đó giúp ta hiểu hơn về việc hình thành nên trời đất bao la, rộng lớn.

Trả lời bởi: Hoàng Thị Hương
▲ 5

*Lập dàn ý:

– Mở bài

– Thân bài:

+ Phân tích, đánh giá một số nét đặc sắc về chủ đề của truyện (dẫn chứng, phân tích dẫn chứng)

+Tìm ý cho việc phân tích, đánh giá nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật của tác phẩm về thể loại; ngôn từ thuần Việt, cách xây dựng nhân vật độc đáo; hình tượng nhân vật tiêu biểu, điển hình; sử dụng yếu tố kỳ lạ, phi thường.

(dẫn chứng, phân tích dẫn chứng)

+ Nhận xét, đánh giá của người viết về những nét đặc sắc của tác phẩm

Có vai trò quan trọng trrong việc giữ gìn di sản văn hóa cộng đồng; thể hiện niềm tin vào trời đất của nền văn hóa tâm linh nguyên thủy

+Liên hệ với những tác phẩm gần gũi về chủ đề..

*Viết bài

Trong hệ thống thần thoại của dân tộc Việt Nam ta về sự sáng lập vũ trụ, Trần Trụ Trời được coi như truyện mở đầu. Truyện được các nhà khảo cứu văn hóa dân gian sưu tầm, kể lại bằng bản văn trong cuốn “Hợp tuyển thơ văn Việt Nam”. Truyện thể hiện giá trị đặc sắc trên nhiều phương diện như chủ đề, hình thức nghệ thuật. Qua đó thể hiện sự tôn kính thiêng liêng của co người với văn hóa tâm linh, tín ngưỡng và với trời đất.

Truyện kể rằng vào thời kì trời đất còn hỗn độn, tối tăm, chưa có thế gian và vạn vật, muôn loài, có một vị thần với ngoại hình và sức mạnh phi thường xuất hiện. Thần ngẩng đầu để đội trời lên rồi tự mình đào đất, đập đá tạo thành một cái cột chống trời. Khi trời đã cao và khô, thần đã phá cột đi và lấy đất đá ném tung khắp nơi tạo thành núi, đảo, đồi cao và biển rộng. Vì vậy, ngày nay, mặt đất không được bằng phẳng. Vị thần ấy được gọi là Trời hay Ngọc Hoàng. Sau đó, các vị thần khác tiếp tục xây dựng thế giới.

Qua cốt truyện Thần Trụ Trời, ta có thể dễ dàng nhận ra giá trị của truyện trước hết thể hiện qua chủ đề và bài học cuộc sống mà nó gửi gắm. Đây là một tác phẩm văn học dân gian thuộc nhóm truyện thần thoại suy nguyên (giải thích các hiện tượng tự nhiên), được nhân dân sáng tạo, lưu truyền từ xa xưa, lưu truyền từ xa xưa nhằm lý giải sự hình thành trời đất, núi sông, biển cả của những người xưa cổ bằng trực quan và tưởng tượng. Truyện thể hiện cái nhìn của con người cổ đại về hiện tượng thế giới được hình thành, được sắp đặt trật tự như bây giờ rất đơn giản nhưng chứa đựng nhiều giá trị, thông điệp sâu sắc về cuộc sống. Qua đó thể hiện sự tôn kính và thiêng liêng của con người đối với văn hóa tâm linh, niềm tin vào tín ngưỡng, trời đất.

Ngay từ thời nguyên thuỷ, cuộc sống sinh hoạt, lao động đã luôn đòi hỏi con người phải quan sát, suy ngẩm về các hiện tượng tự nhiên liên quan mật thiết tới mình. Truyện cho thấy người Việt cổ cũng như nhiều dân tộc khác trên thế giới này đã cố gắng tìm để hiểu rõ thế giới tự nhiên xung quanh họ. Vì trình độ của con người bấy giờ chưa đủ để nhận thức đúng các hiện tượng ấy nên từ những điều quan sát được kết hợp với trí tưởng tượng hồn nhiên, chất phác, ngây thơ, họ đã sáng tạo ra những yếu tố siêu nhiên, những vị thần linh để giải thích sự hình thành thế giới tự nhiên. Qua đó thể hiện ước mơ chinh phục thiên nhiên của người Việt cổ từ thời xa xưa.

Hành động đầu tiên khi Thần Trụ Trời xuất hiện là “vươn vai đứng dậy, ngẩng cao đầu đội trời lên” cũng là hành động có tính phổ biến của nhiều vị thần tạo thiên lập địa khác trên thế giới. Giống hệt như hình ảnh ông Bàn Cổ trong thần thoại Trung Quốc. Tuy nhiên vẫn có điểm khác biệt chính là sau khi đã xuất hiện trong cõi hỗn độn mà vũ trụ giống như quả trứng khổng lồ, ông đạp cho quả trứng tách đôi, nửa trên là trời, nửa dưới là đất. Rồi bằng sự biến hóa lớn lên không ngừng của bản thân, ông tiếp tục đẩy trời lên cao, đạp đất xuống thấp chứ không phải như Thần Trụ Trời đã xây cột chống trời. Tuy truyện có nhiều yếu tố hoang đường, phóng đại nhưng cũng có cái lõi của sự thật là con người thời cổ đã khai khẩn, xây dựng, tạo lập đất nước. Như vậy cho thấy việc khai thiên lập địa của ông Thần Trụ Trời ở Việt Nam và ông Bàn Cổ ở Trung Quốc vừa có điểm giống nhau vừa có điểm khác nhau. Và đó cũng chính là nét chung và nét riêng có ở trong thần thoại của các dân tộc. Dù vốn hiểu biết ít ỏi, nhưng từ thuở sơkhai, người Việt cổ cũng như các dân tộc khác trên thế giới không ngừng bổ sung, sáng tạo làm cho nền văn học, nghệ thuật ngày một đa dạng hơn. Nhờ vậy, hệ thống các truyện giải thích về vũ trụ, tự nhiên, vạn vật đã góp phần tạo nên kho tàng thần thoại phong phú, đồ sộ. Đồng thời truyện Thần trụ trời cũng giúp cho con người Việt Nam có nếp cảm, nếp nghĩ, nếp tư duy đầy hình tượng phóng đại và khoáng đạt. Cũng nhờ nghệ thuật phóng đại mà các nhân vật thần thoại có được sức sống lâu bền, vượt qua mọi thời gian để còn lại với chúng ta ngày nay. Qua đó thể hiện thái độ tôn kính thiêng liêng của mỗi người với văn hóa tâm linh, tín ngưỡng, trời đất cũng như sự trân trọng, khâm phục ước mơ chinh phục thiên nhiên, mở rộng hiểu biết, khám phá thế giới của thế hệ con cháu chúng ta với cha ông từ thời sơ khai.

Như vậy có thể thấy Thần trụ trời là một trong những truyện thần thoại đầu tiên, tiêu biểu, đặc sắc trong kho tàng truyện thần thoại dân gian Việt Nam.

Góp phần tạo nên thành công cho câu chuyện, ngoài giá trị của chủ đề thì các hình thức nghệ thuật cũng rất đặc sắc, ấn tượng, làm nên giá trị của tác phẩm. Chính những hình thức nghệ thuật đặc sắc ấy đã giúp cho chủ đề và ý nghĩa truyện trở nên sâu sắc, thấm thía hơn và hấp dẫn độc giả hơn.

Nét hấp dẫn đầu tiên về đặc sắc nghệ thuật của truyện là về đặc trưng thể loại. Đây là một truyện thần thoại đặc sắc hấp dẫn với 4 đặc trưng tiêu biểu của thể loại. Đó là đặc trưng về không gian, thời gian, cốt truyện, nhân vật. Truyện lấy bối cảnh không gian sơ khai, rộng lớn là vũ trụ đang trong quá trình tạo lập. Thời gian của truyện được nhắc đến là “thuở ấy, từ đó”. Đây cũng mang tính chất cổ sơ, không xác định cụ thể, không rõ ràng. Cốt truyện xoay quanh việc giải thích quá trình tạo lập ra vũ trụ, trời, đất, thế giới tự nhiên. Nhân vật được kể trong truyện cũng mang đặc trưng thể loại thần thoại. Tất cả các nhân vật đều là các vị thần. Từ nhân vật trung tâm là thần Trụ Trời đến các nhân vật phụ khác như thần Đếm cát, thần Tát bể (biển), thần Kể sao, thần Đào sông, thần Trồng cây, thần Xây rú (núi). Và tất cả các vị thần đều có vóc dáng khổng lồ và sức mạnh phi thường để thực hiện việc làm vĩ đại, phi thường, mang đậm giá trị nhân văn.

Thứ hai, truyện có cách xây dựng nhân vật độc đáo, mang đặc trưng của thể loại thần thoại. Nhân vật trung tâm của truyện là một vị thần. Đó là thần tối cao – thần Trụ Trời. Thần là năng lực siêu phàm, có khả năng phi thường, có ý chí, mạnh mẽ, tài năng, có công sáng tạo ra vũ trụ, thế giới tự nhiên và vạn vật. Vị thần ấy được gọi là Trời hay Ngọc Hoàng. Như vậy, hình tượng nhân vật trung tâm được kể trong truyện rất tiêu biểu, điển hình, rất sinh động, lôi cuốn.

Trả lời bởi: lecam

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo