Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Mạch cảm xúc của bài quê hương

Mạch cảm xúc của bài quê hương

Mạch cảm xúc của bài quê hương
Hỏi bởi: p1aaxc27ah5
2 câu trả lời
▲ 3
Chào các em học sinh lớp 8 thân mến!

Hôm nay, cô và các em sẽ cùng nhau tìm hiểu một trong những nội dung quan trọng nhất để làm nên cái hay, cái đẹp của bài thơ “Quê hương” của nhà thơ Tế Hanh, đó chính là mạch cảm xúc của bài thơ.

“Mạch cảm xúc” nghe có vẻ hơi khó hình dung, nhưng các em có thể hiểu đơn giản đó là dòng chảy tình cảm, là sự vận động của cảm xúc của tác giả xuyên suốt bài thơ. Tình cảm ấy không đứng yên mà di chuyển, biến đổi từ khổ thơ này sang khổ thơ khác, làm cho bài thơ giống như một thước phim quay chậm về nỗi nhớ.

Để phân tích mạch cảm xúc của bài “Quê hương”, chúng ta sẽ đi theo từng bước, bám sát vào nội dung các khổ thơ nhé.

Bước 1: Cảm xúc khởi nguồn – Nỗi nhớ bao trùm và lời giới thiệu đầy tự hào về quê hương (2 câu thơ đầu)

Bài thơ không mở đầu bằng cảnh vật mà mở đầu bằng lời tự giới thiệu:

“Làng tôi ở vốn làm nghề chài lưới:
Nước bao vây, cách biển nửa ngày sông.”

Ngay từ đầu, tác giả đã đặt người đọc vào trong dòng hồi tưởng của mình. Cảm xúc chủ đạo ở đây là một nỗi nhớ chung, bao trùm lên toàn bộ bài thơ. Giọng thơ trầm lắng, như một lời kể chuyện thủ thỉ. Trong lời giới thiệu giản dị ấy, chúng ta cảm nhận được một niềm tự hào thầm kín của tác giả về cái nghề, cái nghiệp đặc trưng của làng mình. Đây chính là điểm xuất phát cho toàn bộ dòng cảm xúc sẽ tuôn chảy ở các phần sau.

Bước 2: Cảm xúc dâng trào – Hào hứng, say mê trước cảnh đoàn thuyền ra khơi (6 câu thơ tiếp theo)

Từ nỗi nhớ chung, ký ức của nhà thơ bắt đầu sống dậy với một hình ảnh cụ thể, đầy sức sống: cảnh đoàn thuyền đánh cá ra khơi.

“Khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng,
Dân trai tráng bơi thuyền đi đánh cá.
Chiếc thuyền nhẹ hăng như con tuấn mã
Phăng mái chèo, mạnh mẽ vượt trường giang.”

Ở đây, mạch cảm xúc đã thay đổi rõ rệt. Không còn là sự trầm lắng, mà là một niềm vui tươi, náo nức, hào hứng. Tác giả say sưa miêu tả khung cảnh bằng những hình ảnh khỏe khoắn, lãng mạn (trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng) và đặc biệt là hình ảnh con thuyền được so sánh “như con tuấn mã”. Cảm xúc của nhà thơ hòa quyện vào khí thế hăng hái của người dân chài, tạo nên một bức tranh lao động đầy hứng khởi và tràn đầy sức sống.

Bước 3: Cảm xúc lắng lại – Vui tươi, ấm no và cảm phục trước cảnh thuyền về bến (8 câu thơ tiếp theo)

Sau cảnh ra khơi đầy khí thế là cảnh trở về trong thắng lợi. Mạch cảm xúc ở đây lại có sự chuyển biến.

“Ngày hôm sau, ồn ào trên bến đỗ
Khắp dân làng tấp nập đón ghe về.
“Nhờ ơn trời, biển lặng, cá đầy ghe”,
Những con cá tươi ngon thân bạc trắng.”

Cảm xúc không còn là sự hào hứng bay bổng, mà chuyển thành niềm vui đầm ấm, no đủ của một cuộc sống thanh bình. Không khí “ồn ào”, “tấp nập” cho thấy sự sum vầy, đông vui. Đặc biệt, cảm xúc của tác giả dâng lên thành niềm cảm phục, trân trọng khi đặc tả hình ảnh người dân chài:

“Dân chài lưới làn da ngăm rám nắng,
Cả thân hình nồng thở vị xa xăm.”

Tình yêu quê hương của Tế Hanh lúc này không chỉ là yêu cảnh vật, mà đã trở thành tình yêu, sự thấu hiểu và ngưỡng mộ sâu sắc đối với những con người lao động lam lũ nhưng mang vẻ đẹp và hương vị mặn mòi, đặc trưng của biển cả (“vị xa xăm”).

Bước 4: Cảm xúc kết tinh – Nỗi nhớ quê hương da diết, thường trực (4 câu thơ cuối)

Sau khi chìm đắm trong những ký ức tươi đẹp, mạch cảm xúc đột ngột quay trở về với thực tại xa cách của nhà thơ. Đây chính là đỉnh điểm, là nơi tất cả cảm xúc lắng đọng và kết tinh lại.

“Nay xa cách lòng tôi luôn tưởng nhớ:
Màu nước xanh, cá bạc, chiếc buồm vôi,
Thoáng con thuyền rẽ sóng chạy ra khơi,
Tôi thấy nhớ cái mùi nồng mặn quá!”

Cảm xúc chủ đạo ở đây là nỗi nhớ da diết, khắc khoải. Điệp từ “nhớ” và các từ ngữ “luôn tưởng nhớ”, “thấy nhớ… quá!” đã trực tiếp bộc lộ tình cảm ấy. Nỗi nhớ không còn là một ý niệm mơ hồ, mà đã hóa thành những hình ảnh, màu sắc (nước xanh, cá bạc, buồm vôi) và đặc biệt là thành hương vị cụ thể (“cái mùi nồng mặn”). “Mùi nồng mặn” chính là hương vị đặc trưng của quê hương, là mùi của biển, của cá, của mồ hôi người dân chài. Nó là linh hồn của quê hương, đã thấm sâu vào tâm hồn nhà thơ để rồi đi theo ông suốt cả cuộc đời.

TỔNG KẾT MẠCH CẢM XÚC

Như vậy, các em có thể thấy rằng mạch cảm xúc của bài thơ “Quê hương” vận động theo dòng hồi tưởng, đi từ hiện tại (nỗi nhớ quê) trở về quá khứ (những hình ảnh đẹp đẽ, sống động của quê hương với cảnh thuyền ra khơi, cảnh thuyền về bến) và cuối cùng lại quay về hiện tại để khẳng định một nỗi nhớ thường trực, khắc sâu trong tâm hồn. Dòng cảm xúc ấy đi từ nỗi nhớ khái quát đến những kỷ niệm cụ thể, rồi từ kỷ niệm cụ thể lại đúc kết thành một nỗi nhớ da diết, cháy bỏng.

Cô hy vọng qua bài phân tích này, các em đã hiểu sâu sắc hơn về tình yêu quê hương nồng nàn, tha thiết của nhà thơ Tế Hanh được thể hiện qua một dòng cảm xúc rất tự nhiên, chân thành và sâu lắng. Chúc các em học tốt

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 2

 Mạch cảm xúc bao trùm của bài thơ ” Quê hương” của Tế Hanh là hình của quê hương ta qua nỗi nhớ nhà nhớ quê hương tha thiết của tác giả

em thảm khảo

Trả lời bởi:

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo