“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”
Biện pháp tu …
Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”
Biện pháp tu từ trong hai câu thơ trên là gì và tác dụng?
Cô sẽ hướng dẫn các em giải bài tập này theo từng bước thật chi tiết.
Bước 1: Xác định biện pháp tu từ trong câu thơ thứ nhất
Câu thơ “Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội,” chứa đựng một biện pháp tu từ rất quen thuộc mà chúng ta đã học.
* Tên biện pháp tu từ: Nhân hóa.
* Phân tích cách sử dụng:
* Nhà thơ đã dùng từ “reo” – một từ vốn chỉ hành động, âm thanh vui mừng, phấn khởi của con người – để miêu tả “nắng”.
* “Nắng” là một hiện tượng tự nhiên, vô tri vô giác. Bằng cách gán cho nắng hành động “reo”, tác giả đã thổi hồn vào sự vật, làm cho nắng như một sinh thể có cảm xúc, có tâm hồn.
* Tác dụng:
* Làm cho hình ảnh “nắng mới” trở nên sinh động, gần gũi và có hồn hơn rất nhiều. Nắng không còn là một khái niệm trừu tượng mà như đang vui đùa, ca hát.
* Thể hiện niềm vui, sự phấn chấn, yêu đời của chủ thể trữ tình (nhân vật trong bài thơ). Cảnh vật được nhìn qua đôi mắt của một tâm hồn đang vui, vì vậy mà nắng cũng “reo” vui cùng lòng người.
Bước 2: Xác định biện pháp tu từ trong câu thơ thứ hai
Bây giờ chúng ta cùng xét câu thơ “Áo đỏ người đưa trước giậu phơi.”
* Tên biện pháp tu từ: Hoán dụ.
* Phân tích cách sử dụng:
* Ở đây, hình ảnh “áo đỏ” không chỉ đơn thuần là một chiếc áo màu đỏ. “Áo đỏ” được dùng để chỉ người mặc chiếc áo đó, mà cụ thể ở đây ta có thể hình dung đó là một cô gái, một người phụ nữ trẻ trung.
* Đây là kiểu hoán dụ lấy dấu hiệu của sự vật (chiếc áo đỏ) để gọi sự vật (người mặc áo).
* Tác dụng:
* Làm cho cách diễn đạt giàu hình ảnh và có sức gợi tả cao. Thay vì nói “một cô gái mặc áo đỏ”, cách nói “áo đỏ” tập trung sự chú ý của người đọc vào màu sắc rực rỡ, nổi bật ấy.
* Màu đỏ của chiếc áo gợi ra vẻ đẹp khỏe khoắn, trẻ trung, đầy sức sống của con người lao động.
* Tạo nên một điểm nhấn rực rỡ, ấm áp trên nền bức tranh đồng quê buổi sớm mai, làm cho khung cảnh trở nên sống động và có con người là trung tâm.
Bước 3: Tổng kết tác dụng chung của cả hai biện pháp tu từ
Khi kết hợp cả hai biện pháp tu từ nhân hóa và hoán dụ trong hai câu thơ, tác giả đã vẽ nên một bức tranh đồng quê vô cùng tươi sáng và tràn đầy sức sống.
Biện pháp nhân hóa (“nắng…reo”) tạo ra một không gian, một bối cảnh vui tươi, rộn rã. Biện pháp hoán dụ (“áo đỏ”) đặt vào không gian ấy một hình ảnh con người khỏe khoắn, yêu đời. Cả hai hòa quyện với nhau, thể hiện một cách sâu sắc tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với cuộc sống, con người và cảnh vật nơi đồng quê bình dị.
Cô hy vọng phần giải đáp chi tiết này sẽ giúp các em hiểu sâu hơn về bài học và biết cách vận dụng khi phân tích các tác phẩm khác. Nếu có thắc mắc, đừng ngần ngại hỏi nhé. Chúc các em học tốt
* Biện pháp tu từ :
– Nhân hóa : ” nắng mới reo ngoài nội ” – nắng ” reo “, vốn là hành động của con người.
– Hoán dụ/ ẩn dụ : ” Aó đỏ người đưa ” – gợi hình ảnh cô gái thôn quê
-> Tác dụng :
+ Làm cho bức tranh quê sinh động, tràn đầy sức sống, tươi tắn, sẵn sàng cho một ngày nắng mới.
+ Thể hiện biểu cảm, cảm xúc, tâm trạng vui vẻ, rộn ràng của thiên nhiên với con người, đồng thời gợi sự ấm áp, trong trẻo, đậm chất thơ của làng quê.
– biện pháp tu từ:
+ Nhân hóa:” nắng mới reo ngoài nội”- ánh nắng được gắn hành động “reo” , giống như con người đang vui cười, hân hoan
+ Hoán dụ: ” áo đỏ người đưa”- hình ảnh chiếc áo đỏ gợi lên hình bóng của người mẹ, người thân yêu
– tác dụng:
+ làm cho cảnh vật trở nên sống động, tràn đầy sức sống: nắng như có hồn, biết reo vui, làm cho không gian thêm ấm áp
+ gợi không khí trong trẻo, tươi vui của “nắng mới”
+ đồng thời khơi gợi tình cảm ấm áp, yêu thương, nhớ nhung – nhất là khi hình ảnh ” áo đỏ” gắn liền với người mẹ hiền trong ký ức của nhà thơ.