Một vật có khối lượng 3kg được đặt ở vị trí trong trọng trường và có thế năng tạ…
a) hỏi vật rơi từ độ cao nào
b) xác định vị trí ứng với mức không của thế năng đã chọn
c) tìm vận tốc của vật khi vật qua vị trí này.
em đang không hiểu “mức không của thế năng” là gì á mọi người:<
Đề bài cho chúng ta:
– Khối lượng của vật: m = 3 kg
– Thế năng ban đầu tại vị trí 1: Wt1 = 500 J
– Thế năng tại mặt đất (vị trí 2): Wt2 = -900 J
Các em lưu ý, trong Vật lý, khi nói đến thế năng hấp dẫn, chúng ta luôn cần xác định một “mức không” hay “gốc thế năng” để tính toán. Đây là điểm mà thế năng bằng 0.
Bây giờ, chúng ta cùng đi vào từng câu hỏi nhé.
a) Hỏi vật rơi từ độ cao nào?
Để xác định độ cao, chúng ta cần nhớ lại công thức tính thế năng hấp dẫn:
Wt = m g h
Trong đó:
– Wt là thế năng hấp dẫn (J)
– m là khối lượng của vật (kg)
– g là gia tốc trọng trường (thường lấy xấp xỉ 9,8 m/s², hoặc đôi khi đề bài cho phép lấy là 10 m/s² để tính toán thuận tiện hơn. Ở đây, đề không cho cụ thể, cô sẽ dùng g = 9,8 m/s² nhé).
– h là độ cao của vật so với gốc thế năng đã chọn (m).
Thế năng của vật phụ thuộc vào việc chúng ta chọn gốc thế năng ở đâu.
Ở bài này, chúng ta có hai vị trí: vị trí ban đầu (vị trí 1) và mặt đất (vị trí 2).
Chúng ta gọi h1 là độ cao của vật ở vị trí 1 so với gốc thế năng.
Chúng ta gọi h2 là độ cao của vật ở vị trí mặt đất so với gốc thế năng.
Từ công thức thế năng, ta có:
Wt1 = m g h1
Wt2 = m g h2
Chúng ta đã biết Wt1, Wt2, m và g. Chúng ta cần tìm h1.
Tuy nhiên, chúng ta chưa biết gốc thế năng nằm ở đâu, nên chúng ta chưa thể tính trực tiếp h1.
Bây giờ, chúng ta hãy suy nghĩ về mối liên hệ giữa Wt1 và Wt2.
Vật rơi từ vị trí 1 xuống vị trí 2. Vậy vị trí 1 ở cao hơn vị trí 2.
Độ cao của vật ở vị trí 1 so với vị trí 2 chính là độ cao mà vật rơi xuống. Chúng ta gọi độ cao này là H.
H = h1 – h2
Bây giờ chúng ta xem xét sự thay đổi thế năng. Khi vật rơi, thế năng giảm.
Độ giảm thế năng bằng công của trọng lực:
A = Wt1 – Wt2
Công của trọng lực khi vật rơi từ độ cao H là:
A = m g H
Do đó, ta có:
m g H = Wt1 – Wt2
Chúng ta có thể dễ dàng tính được độ cao H (độ cao ban đầu so với mặt đất) từ đây.
H = (Wt1 – Wt2) / (m * g)
Thay số vào:
H = (500 J – (-900 J)) / (3 kg * 9,8 m/s²)
H = (500 + 900) / 29,4
H = 1400 / 29,4
H ≈ 47,62 m
Vậy, vật rơi từ độ cao khoảng 47,62 mét so với mặt đất.
b) Xác định vị trí ứng với mức không của thế năng đã chọn
Đây là câu hỏi mà nhiều bạn hay thắc mắc nhất. “Mức không của thế năng” chính là gốc thế năng mà chúng ta đã chọn để tính toán.
Ở câu a), chúng ta đã tính được độ cao H là độ cao của vị trí 1 so với mặt đất (vị trí 2).
Ta có công thức:
Wt1 = m g h1
Wt2 = m g h2
Chúng ta có Wt1 = 500 J và Wt2 = -900 J.
Quan sát hai giá trị này, ta thấy Wt1 > 0 và Wt2 < 0.
Điều này có nghĩa là:
- Vị trí 1 nằm ở phía trên gốc thế năng (vì thế năng dương).
- Vị trí 2 (mặt đất) nằm ở phía dưới gốc thế năng (vì thế năng âm).
Chúng ta có thể sử dụng một trong hai vị trí để xác định gốc thế năng.
Cách 1: Lấy vị trí 1 làm gốc thế năng.
Nếu vị trí 1 là gốc thế năng, thì h1 = 0.
Khi đó, Wt1 = m g h1 = 3 9,8 0 = 0 J.
Nhưng đề bài cho Wt1 = 500 J, nên cách này không phù hợp với đề bài.
Cách 2: Lấy vị trí 2 (mặt đất) làm gốc thế năng.
Nếu mặt đất là gốc thế năng, thì h2 = 0.
Khi đó, Wt2 = m g h2 = 3 9,8 0 = 0 J.
Nhưng đề bài cho Wt2 = -900 J, nên cách này cũng không phù hợp với đề bài.
Vậy gốc thế năng nằm ở đâu?
Chúng ta có hệ phương trình:
Wt1 = m g h1 => 500 = 3 9,8 h1
Wt2 = m g h2 => -900 = 3 9,8 h2
Từ đây, ta có thể tính được h1 và h2 so với một gốc thế năng nào đó:
h1 = 500 / (3 * 9,8) ≈ 17,01 m
h2 = -900 / (3 * 9,8) ≈ -30,61 m
Hai giá trị h1 và h2 này là độ cao của vị trí 1 và vị trí 2 so với CÙNG MỘT GỐC THẾ NĂNG.
Chúng ta đã tính ở câu a) rằng độ cao của vật rơi là H = h1 – h2 ≈ 47,62 m.
Kiểm tra lại: h1 – h2 ≈ 17,01 – (-30,61) = 17,01 + 30,61 = 47,62 m. Khớp với kết quả câu a.
Bây giờ, để xác định vị trí của gốc thế năng, chúng ta cần xem gốc thế năng này nằm ở đâu so với mặt đất (vị trí 2).
Chúng ta gọi h_gốc_so_với_mặt_đất là độ cao của gốc thế năng so với mặt đất.
Thế năng của vật tại một vị trí có độ cao h so với mặt đất sẽ được tính bằng:
Wt_so_với_mặt_đất = m g h
Theo cách hiểu thông thường, mặt đất là nơi có độ cao h = 0 (so với chính nó).
Khi đó, vị trí 2 có độ cao h2 so với gốc thế năng là -30,61 m.
Và vị trí 1 có độ cao h1 so với gốc thế năng là 17,01 m.
Ta có thể hiểu rằng:
– Mặt đất (vị trí 2) nằm cách gốc thế năng một khoảng 30,61 m về phía dưới (vì h2 âm).
– Vị trí 1 nằm cách gốc thế năng một khoảng 17,01 m về phía trên (vì h1 dương).
Vậy, gốc thế năng đã chọn nằm SÂU HƠN MẶT ĐẤT một khoảng 30,61 m.
Hoặc ta có thể nói, gốc thế năng nằm cách mặt đất một khoảng 30,61 m VỀ PHÍA DƯỚI.
Để dễ hiểu hơn, các em có thể tưởng tượng một trục thẳng đứng. Gốc thế năng là điểm 0 trên trục đó.
Vị trí 1 ở trên điểm 0 một đoạn 17,01 m.
Mặt đất ở dưới điểm 0 một đoạn 30,61 m.
Khoảng cách giữa vị trí 1 và mặt đất là 17,01 + 30,61 = 47,62 m.
Tóm lại, vị trí ứng với mức không của thế năng đã chọn là một điểm nằm sâu hơn mặt đất 30,61 mét.
c) Tìm vận tốc của vật khi vật qua vị trí này.
“Vị trí này” ở đây đề cập đến “mức không của thế năng” mà chúng ta đã xác định ở câu b.
Ở câu b, chúng ta đã xác định được:
– Mặt đất (vị trí 2) có thế năng Wt2 = -900 J và nằm ở độ cao h2 = -30,61 m so với gốc thế năng.
– Gốc thế năng là nơi có thế năng Wt = 0 J.
Chúng ta cần tìm vận tốc của vật khi nó đi qua gốc thế năng.
Để làm điều này, chúng ta có thể áp dụng định lý biến thiên động năng, hoặc sử dụng bảo toàn cơ năng (nếu bỏ qua ma sát, lực cản không khí). Tuy nhiên, bài toán chỉ đề cập đến thế năng và vận tốc, nên cách dùng định lý biến thiên động năng là phù hợp và ít ràng buộc hơn.
Định lý biến thiên động năng phát biểu rằng: độ biến thiên động năng bằng công của ngoại lực.
Tuy nhiên, ở đây chúng ta đang xét trong trường hấp dẫn, và thường mối liên hệ giữa thế năng và động năng sẽ được xét thông qua bảo toàn cơ năng.
Khi vật rơi, trọng lực sinh công, làm động năng của vật tăng lên và thế năng giảm đi.
Chúng ta có thể xem xét sự thay đổi từ vị trí 1 (ban đầu) đến vị trí gốc thế năng (nơi Wt = 0).
Hoặc xem xét từ vị trí gốc thế năng đến mặt đất.
Do vật bắt đầu thả rơi từ vị trí 1, nên vận tốc ban đầu của vật (ở vị trí 1) thường được coi là bằng 0 nếu đề bài không nói gì khác.
Cô giả sử vận tốc ban đầu của vật tại vị trí 1 là v1 = 0.
Ở vị trí 1:
Động năng K1 = (1/2) m v1^2 = (1/2) 3 0^2 = 0 J
Thế năng Wt1 = 500 J
Cơ năng E1 = K1 + Wt1 = 0 + 500 = 500 J
Ở vị trí gốc thế năng (Wt = 0):
Gọi vận tốc của vật tại vị trí này là v.
Động năng K = (1/2) m v^2
Thế năng Wt = 0 J
Cơ năng E = K + Wt = (1/2) m v^2 + 0 = (1/2) m v^2
Vì chỉ có trọng lực thực hiện công (chúng ta bỏ qua các lực khác), nên cơ năng của hệ được bảo toàn.
E1 = E
500 J = (1/2) m v^2
Ta cần tìm v.
v^2 = (2 * 500) / m
v^2 = (2 * 500) / 3
v^2 = 1000 / 3
v = sqrt(1000 / 3)
v ≈ sqrt(333,33)
v ≈ 18,26 m/s
Vậy, vận tốc của vật khi qua vị trí mức không của thế năng là khoảng 18,26 m/s.
Chúng ta cũng có thể kiểm tra bằng cách xem xét từ gốc thế năng đến mặt đất.
Ở vị trí gốc thế năng:
Động năng K = (1/2) m v^2 = (1/2) 3 (18,26)^2 ≈ 500 J
Thế năng Wt = 0 J
Cơ năng E = 500 J
Ở mặt đất (vị trí 2):
Gọi vận tốc tại mặt đất là v2.
Động năng K2 = (1/2) m v2^2
Thế năng Wt2 = -900 J
Cơ năng E2 = K2 + Wt2 = (1/2) m v2^2 – 900 J
Theo bảo toàn cơ năng: E = E2
500 J = (1/2) 3 v2^2 – 900 J
(1/2) 3 v2^2 = 500 + 900 = 1400 J
v2^2 = (2 * 1400) / 3 = 2800 / 3
v2 = sqrt(2800 / 3) ≈ sqrt(933,33) ≈ 30,55 m/s
Chúng ta có thể tính trực tiếp vận tốc ở mặt đất từ câu a).
Khi vật rơi từ độ cao H = 47,62 m với vận tốc ban đầu v1 = 0.
Sử dụng công thức: v2^2 – v1^2 = 2 g H
v2^2 – 0^2 = 2 9,8 47,62
v2^2 = 19,6 * 47,62 ≈ 933,35
v2 = sqrt(933,35) ≈ 30,55 m/s.
Kết quả này khớp với kết quả tính từ bảo toàn cơ năng.
Như vậy, các em thấy “mức không của thế năng” chỉ đơn giản là một điểm tham chiếu để chúng ta có thể tính toán thế năng. Chúng ta có thể tùy ý chọn gốc thế năng ở bất kỳ đâu. Tuy nhiên, một khi đã chọn gốc thế năng, chúng ta phải giữ nguyên nó cho toàn bộ bài toán đó. Trong bài này, dựa vào các giá trị thế năng dương và âm cho trước, chúng ta đã xác định được vị trí của gốc thế năng so với mặt đất.
Hy vọng phần giải thích chi tiết này đã giúp các em hiểu rõ hơn về bài toán và khái niệm “mức không của thế năng”. Nếu còn điều gì chưa rõ, các em cứ mạnh dạn hỏi nhé!
a. Công của trọng lực bằng độ giảm thế năng
A=Wt1−Wt2=500+900=1400
Do vật rơi tự do nên:
W=mgh⇒h=1403m≈46,7m
b) Độ cao từ mặt đất đến điểm chọn làm mốc thế năng là
h′=900/30=30m
c)Vận tốc của vật khi vật qua vị trí này:
500=1/2mv2⇒v=18,26m/s
a,
Thế năng ban đầu của vật so với mặt đất cách:
\(W=500+900=1400J\)
Do vật rơi tự do:
\(W=mgh→h=\frac{140}{3}m≈46,7m\)
b,
Vị trí ứng với mức không của thế năng có năng lượng \(W_o=900J\) so với mặt đất cách:
\(W_o=mgh_o→h_o=30m\)
c,
Ở vị trí này phần năng lượng \(500J\) ban đầu đã được chuyển hóa thành động năng:
\(500=\frac{1}{2}mv^2→v=18,26m/s\)