Trình bày suy nghĩ của anh (chị) về câu chuyện sau đây: (nlxh bài văn dài giúp …
DỰA VÀO CHÍNH MÌNH
Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ:
Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!
Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh Ốc sên mẹ nói.
Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?
Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy.
Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?
Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy.
Ốc sên con bật khóc, nói: Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta.
Vì vậy mà chúng ta có cái bình! Ốc sên mẹ an ủi con Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình con ạ.
Chúng ta sẽ bắt đầu với yêu cầu của đề bài: Trình bày suy nghĩ của em về câu chuyện “DỰA VÀO CHÍNH MÌNH”.
Để làm được bài tập này, cô giáo sẽ hướng dẫn các em theo các bước sau:
Bước 1: Đọc và nắm hiểu nội dung câu chuyện
Trước hết, các em hãy đọc thật kỹ câu chuyện. Trong câu chuyện này, chúng ta thấy có những nhân vật nào? (Học sinh trả lời: Ốc sên con, Ốc sên mẹ, sâu róm, giun đất).
Tình huống nào được đặt ra trong câu chuyện? (Học sinh trả lời: Ốc sên con thắc mắc về cái bình trên lưng).
Những câu hỏi của ốc sên con cho thấy điều gì? (Học sinh trả lời: Ốc sên con cảm thấy bất công, tị nạnh với các con vật khác).
Cách trả lời của ốc sên mẹ thể hiện điều gì? (Học sinh trả lời: Ốc sên mẹ giải thích và đưa ra bài học).
Vậy, cái “bình” trên lưng ốc sên mang ý nghĩa gì? (Học sinh suy nghĩ và trả lời).
Bước 2: Phân tích ý nghĩa từng phần của câu chuyện
Chúng ta sẽ cùng nhau phân tích sâu hơn nhé.
* Sự thắc mắc của ốc sên con:
Ốc sên con đặt ra những câu hỏi rất tự nhiên, thể hiện sự băn khoăn, có phần oán trách về hoàn cảnh của mình. Em ấy nhìn thấy sâu róm và giun đất cũng không có xương, cũng bò chậm chạp, nhưng lại không phải mang “cái bình” nặng nề. Điều này cho thấy ốc sên con chưa hiểu rõ về giá trị và vai trò của bản thân. Em ấy chỉ nhìn thấy cái khó khăn, bất tiện mà không nhận ra sự cần thiết của nó.
* Lời giải thích của ốc sên mẹ:
Ốc sên mẹ đã khéo léo lý giải nguyên nhân tại sao sâu róm và giun đất lại không cần cái bình.
+ Sâu róm: Sâu róm không có xương, bò chậm, nhưng tương lai sẽ biến thành bướm. Cái đẹp, sự tự do trên bầu trời sẽ là “bảo vệ” cho nó. Bầu trời ở đây có thể hiểu là tương lai tươi sáng, sự thay đổi tích cực.
+ Giun đất: Giun đất cũng không có xương, bò chậm, nhưng nó sẽ chui xuống lòng đất. Lòng đất là nơi an toàn, là môi trường sống phù hợp, là sự “che chở” cho giun đất. Lòng đất ở đây tượng trưng cho việc tìm thấy môi trường phù hợp, nơi mình thuộc về.
Và cuối cùng, ốc sên mẹ chỉ ra lý do ốc sên phải mang cái bình: “Vì vậy mà chúng ta có cái bình! Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình con ạ.”
* Bài học cốt lõi:
Câu nói của ốc sên mẹ là chốt lại, là bài học quan trọng nhất của câu chuyện. Cái “bình” trên lưng ốc sên không chỉ là một vật mang tính sinh học (vỏ ốc để bảo vệ cơ thể mềm yếu), mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc. Nó đại diện cho những gì chúng ta có được để tự bảo vệ, tự tồn tại, khi mà chúng ta không có được những lợi thế “bẩm sinh” như sâu róm (tương lai tươi sáng) hay giun đất (môi trường sống phù hợp).
“Dựa vào chính mình” có nghĩa là gì?
+ Đó là ý thức tự lực, tự cường.
+ Là việc phát huy những điểm mạnh, khả năng của bản thân để vượt qua khó khăn.
+ Là sự chủ động trong cuộc sống, không trông chờ, ỷ lại vào người khác hay hoàn cảnh.
+ Là việc chấp nhận và phát huy những đặc điểm riêng của mình, biến nó thành sức mạnh.
Bước 3: Liên hệ với bản thân và cuộc sống
Sau khi đã hiểu rõ câu chuyện, chúng ta hãy suy nghĩ xem bài học này có ý nghĩa như thế nào với chính mình, với cuộc sống của chúng ta.
* Chúng ta ai cũng có những điểm mạnh và điểm yếu. Có những lúc chúng ta cảm thấy mình kém cỏi, thua thiệt so với người khác, giống như ốc sên con.
* Tuy nhiên, mỗi người đều có những “cái bình” của riêng mình. Đó có thể là trí thông minh, sự chăm chỉ, lòng kiên trì, sự sáng tạo, hoặc đơn giản là một thái độ sống tích cực.
* Chúng ta không thể có tất cả mọi thứ. Sâu róm có thể bay lượn, giun đất có thể sống trong lòng đất, còn ốc sên có cái bình để bảo vệ mình. Mỗi sự tồn tại đều có lý do và giá trị riêng.
* Điều quan trọng là chúng ta phải nhận ra giá trị của bản thân, biết phát huy những gì mình có. Nếu chúng ta cứ mãi than trách về những gì mình không có, chúng ta sẽ bỏ lỡ cơ hội để phát triển và tỏa sáng.
* Trong học tập, chúng ta cần dựa vào khả năng của mình để cố gắng, không nên so sánh mình với người khác rồi nản lòng. Nếu bạn A học giỏi Toán, bạn B học giỏi Văn, thì chúng ta cũng có thể có thế mạnh riêng ở môn học nào đó, hoặc có một tài năng khác ngoài học tập. Điều quan trọng là chúng ta phải nỗ lực hết sức mình.
* Trong cuộc sống, có những lúc chúng ta gặp khó khăn. Thay vì chờ đợi sự giúp đỡ từ bên ngoài mà không hành động, chúng ta hãy tự tìm cách giải quyết. Đôi khi, chính những thử thách sẽ giúp chúng ta mạnh mẽ hơn.
Bước 4: Viết bài trình bày suy nghĩ (Dàn ý và bài viết mẫu)
Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng dàn ý và sau đó là một bài viết hoàn chỉnh nhé.
Dàn ý:
Mở bài:
* Giới thiệu về câu chuyện “Dựa vào chính mình” và nêu cảm nhận chung ban đầu (ví dụ: một câu chuyện ngắn gọn nhưng mang bài học sâu sắc).
Thân bài:
* Nêu nội dung chính của câu chuyện: Cuộc trò chuyện giữa ốc sên con và ốc sên mẹ về cái bình trên lưng.
* Phân tích ý nghĩa của lời thắc mắc ốc sên con: Thể hiện sự chưa hiểu hết giá trị của bản thân, tâm lý so bì.
* Phân tích ý nghĩa lời giải thích của ốc sên mẹ:
* Giải thích tại sao sâu róm và giun đất không cần bình (mỗi loài có cách bảo vệ và tương lai riêng).
* Lý giải ý nghĩa của cái “bình” đối với ốc sên (là sự tự bảo vệ, là thứ giúp ốc sên tồn tại).
* Khái quát bài học cốt lõi: Câu chuyện đề cao tinh thần tự lực, tự cường, dựa vào chính mình. Cái “bình” biểu tượng cho sức mạnh nội tại, khả năng tự bảo vệ và phát triển của mỗi cá thể.
* Liên hệ với bản thân và cuộc sống:
* Ai cũng có điểm mạnh, điểm yếu.
* Mỗi người có những “cái bình” riêng.
* Cần nhận ra và phát huy giá trị bản thân.
* Không nên so bì, nản lòng mà hãy chủ động hành động.
* Tầm quan trọng của tinh thần tự lập, không ỷ lại.
Kết bài:
* Khẳng định lại ý nghĩa bài học.
* Lời nhắn nhủ, mong muốn bản thân và các bạn sẽ luôn sống theo tinh thần “dựa vào chính mình”.
Bài viết mẫu:
Câu chuyện “Dựa vào chính mình” là một áng văn ngắn gọn nhưng ẩn chứa một bài học vô cùng sâu sắc, lay động lòng người. Ngay từ lần đọc đầu tiên, em đã cảm nhận được sự thấm thía về giá trị của việc tự lập và phát huy khả năng của bản thân.
Câu chuyện mở đầu bằng tiếng khóc nức nở của ốc sên con, nỗi băn khoăn về cái “bình” nặng nề trên lưng. Ốc sên con nhìn thấy chị sâu róm và em giun đất cũng không có xương, cũng chậm chạp không kém, nhưng lại không phải gánh vác thứ gì tương tự. Tâm lý so bì, có phần bất mãn ấy rất dễ hiểu, bởi ai cũng mong muốn mình được nhẹ nhàng, thoải mái. Tuy nhiên, cách lý giải của ốc sên mẹ đã hé mở ra một chân lý lớn lao. Ốc sên mẹ giải thích rằng, sâu róm sẽ biến thành bướm, được bầu trời bao bọc; giun đất sẽ chui xuống lòng đất, được lòng đất che chở. Còn ốc sên, vì không có những sự “bảo vệ” từ bên ngoài ấy, nên đã có “cái bình” để tự mình bảo vệ.
Lời dạy của ốc sên mẹ thực sự là một phép ẩn dụ ý nghĩa. Cái “bình” trên lưng ốc sên không chỉ là chiếc vỏ cứng cáp để bảo vệ cơ thể mềm yếu, mà còn đại diện cho những gì chúng ta tự trang bị cho mình để đối mặt với cuộc đời. Đó có thể là kiến thức, kỹ năng, sức khỏe, ý chí kiên cường, lòng dũng cảm, hay đơn giản là một thái độ sống tích cực. Khi chúng ta không có sẵn những thuận lợi như người khác, chúng ta cần phải nỗ lực hơn, tự tạo ra “vũ khí” cho riêng mình. “Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính mình con ạ” – câu nói này khẳng định một chân lý: sự tồn tại và phát triển của con người phụ thuộc chủ yếu vào năng lực và nỗ lực của bản thân.
Bài học từ câu chuyện “Dựa vào chính mình” vô cùng giá trị đối với chúng ta, những học sinh đang trên ghế nhà trường. Ai trong chúng ta cũng có những điểm mạnh và điểm yếu riêng. Có những bạn học giỏi môn này, có bạn học giỏi môn kia. Có những bạn có tài năng nổi trội ở lĩnh vực này, nhưng lại gặp khó khăn ở lĩnh vực khác. Thay vì ghen tị hay nản lòng khi thấy người khác có những điều mình không có, chúng ta nên học cách chấp nhận sự khác biệt và tập trung vào việc phát huy những gì mình đang có. Cái “bình” của mỗi chúng ta có thể là sự thông minh, nhưng cũng có thể là sự kiên trì, chăm chỉ, hay tinh thần ham học hỏi. Điều quan trọng là chúng ta phải biết sử dụng “cái bình” ấy một cách hiệu quả.
Trong cuộc sống, chắc chắn sẽ có những lúc chúng ta gặp khó khăn, thử thách. Sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy đơn độc, yếu đuối. Khi ấy, nếu chúng ta biết dựa vào chính mình, chúng ta sẽ tìm thấy sức mạnh nội tại để vượt qua. Đó là việc tự mình tìm tòi kiến thức, tự mình giải quyết vấn đề, tự mình đứng dậy sau vấp ngã. Sự ỷ lại vào người khác hay hoàn cảnh chỉ khiến chúng ta ngày càng yếu đuối và thụ động.
Em tin rằng, mỗi chúng ta đều là những “ốc sên con” mang theo “chiếc bình” quý giá của riêng mình. Hãy yêu quý, chăm sóc và phát huy tối đa những gì chúng ta có. Hãy sống một cuộc đời tự tin, chủ động và luôn tự hào về con đường mình đã chọn, bởi lẽ, chính chúng ta mới là người kiến tạo nên giá trị và hạnh phúc của cuộc đời mình.
Kết luận:
Như vậy, chúng ta đã cùng nhau đi qua từng bước để phân tích và hiểu rõ ý nghĩa của câu chuyện “Dựa vào chính mình”. Cô giáo mong rằng qua bài học này, các em sẽ thêm yêu quý bản thân, tự tin hơn và luôn nỗ lực hết mình trên con đường học tập và cuộc sống. Các em có câu hỏi nào nữa không? Nếu không, chúng ta sẽ dừng bài học tại đây nhé! Hẹn gặp lại các em trong tiết học sau.
\(Bài \) Làm `
Câu chuyện trên giúp em hiểu được rằng: Chúng ta không thể dựa dẫm vào người khác, phải làm tất cả bằng chính sức lực của mình, ỷ lại người khác chỉ khiến chúng ta trở nên kém cỏi, cứ nói rằng chúng ta không có người bảo vệ, nhưng thực chất người đấy bảo vệ ngay bên cạnh ta mà ta không biết. Và chúng ta cũng không thể dựa dẫm người khác suốt được, đa số trẻ em thời nay luôn dựa dẫm cha mẹ với lí do “Con còn nhỏ”, ngay cả đã lớn vẫn luôn dựa dẫm vào cha mẹ, họ không tự lập, luôn sống dựa dẫm vào ba mẹ. Ba mẹ không thể dựa dẫm mãi, người già cũng có lúc phải mất đi, tới lúc ấy nếu họ không tự lập được, thì sẽ phải dựa dẫm vào người khác để lấy manh áo, tiền lẻ, họ có tay chân, một cô thể khỏe mạnh, sao họ không đi làm kiếm tiền? Là bởi vì cuộc đời họ đã luôn dựa dẫm vào cha mẹ, họ nghĩ rằng họ còn nhỏ nên việc dựa dẫm là đúng đắn, nhưng không phải vậy mà chúng ta có thể dựa dẫm vào cha mẹ mãi được, chúng ta cần học cách tự lập từ khi còn nhỏ, việc tự lập sẽ giúp chúng ta lớn lên đầy đủ trí thông minh và sẵn sàng chấp nhận thử thách bên ngoài xã hội. Trong câu truyện trên, ốc sên vì bầu trời mặt đất không bảo vệ cậu, nên cậu bật khóc. Cậu nghĩ rằng cậu đáng thương khi không được bảo vệ, nhưng không phải, người bảo vệ cậu đang ở ngay trước mặt cậu – đó là mẹ cậu, một người mẹ luôn yêu thương và bảo vệ con cái mình trong khi cậu lại không nhận ra.
Bài học trên có thể cho chúng ta biết rằng: không nên quá dựa dẫm vào người khác, phải học cách tự lập từ khi nhỏ, và đồng thời cũng cho ta biết được người bảo vệ ta bằng tính mạng, cho ta tất cả chính là cha mẹ ta.
_Học, học nữa, học mãi_
Trong mẩu chuyện trên chắc chắn mỗi người sẽ có một suy nghĩ riêng về mẩu chuyện này và tôi cũng vậy.
Đầu tiên, chúng ta phải phân tích câu chuyện:
Câu chuyện về hai mẹ con ốc sên cũng thể hiện được hình tượng con người trong cuộc sống có những người những lúc con người được che chở và nương tựa câu hỏi của ốc sên về giun đất và sâu róm cũng nói về lúc họ được may mắn.
Nhưng mấy ai trong đời may mắn nhiều may mắn chỉ có 1% và tất cả 99% còn lại là nhờ vào sự nỗ lực biết chấp nhận hoàn cảnh của mình mà vươn lên.đó mới là điều của một con người trong cuộc sống.
Trong cuộc sống cần chấp nhận hiện thực chấp nhận ai sinh ra đều được che chở và bảo vệ chỉ là bạn không biết mà thôi và bạn phải nỗ lực hết mình chấp nhận hoàn cảnh số phận mà vươn lên.
Khi lướt các trang facebook tôi tình cờ đọc được có những người dù đã ngoài 40 vẫn còn phải để bố mẹ ngoài 60 lo miếng cơm manh áo cho các bạn.Dù các bạn đã lớn rồi vẫn ngồi lì ở nhà chơi.Các bạn phải cần tự lập để kiếm miếng cơm dựa vào chính mình để thành công để bố mẹ nở mày nở mặt còn khoe với mọi người tự hào về mình khi ở nhà.
Giống như câu chuyện trên ốc sên cho rằng mình đáng thương và khong được ai bảo vệ nhưng cậu đâu biết vì không được đất và bầu trời bảo vệ nên cậu mới có chiếc vỏ cứng cáp để không ai có thể làm hại cậu.Dù nó có ra sao chiếc vỏ cũng bảo vệ cậu chỉ cần cậu thay đổi góc nhìn và hãy dựa vào chính mình thì thành công sẽ mỉm cười.
Tất nhiên chúng ra cũng cần nên án những hành động lười biếng chỉ biết dựa dẫm vào người khác mà không chịu nỗ lực mà thôi.
Và tất nhiên sau câu chuyện cũng rút ra cho ta được nhiều điều muốn thành công thì dựa vào chính mình chấp nhận bản thân nỗ lực thay đổi vươn lên không dựa vào người khác tự lập và may mắn chỉ là 1% và còn lại là sự chăm chỉ nỗ lực không ngừng chỉ cần bạn chấp nhận.