Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Nhận định về nhân vật Lão Hạc trong đoạn trích trên, có ý kiến cho rằng: ” Lão H…

Nhận định về nhân vật Lão Hạc trong đoạn trích trên, có ý kiến cho rằng: ” Lão H…

Nhận định về nhân vật Lão Hạc trong đoạn trích trên, có ý kiến cho rằng: ” Lão Hạc là một người nông dân giàu lòng tự trọng”. Bằng hiểu biết của mình về tác phẩm và kiến thức xã hội, em hãy viết chuỗi câu khoảng 1/2 trang giấy thi về vấn đề này.
Hỏi bởi: Linda Suny
3 câu trả lời
▲ 6
Chào các em, cô rất vui được cùng các em giải đáp một bài tập hay và sâu sắc về nhân vật Lão Hạc. Đây là một dạng bài yêu cầu chúng ta chứng minh một nhận định văn học, đòi hỏi sự kết hợp giữa kiến thức tác phẩm và kĩ năng lập luận.

Để làm tốt bài tập này, chúng ta cần đi theo các bước sau, cô sẽ hướng dẫn chi tiết để các em có thể tự mình viết thành một chuỗi câu hoàn chỉnh.

Bước 1: Mở đầu – Khẳng định vấn đề
Các em cần bắt đầu chuỗi câu bằng một câu chủ đề, khẳng định trực tiếp sự đúng đắn của nhận định. Câu văn cần ngắn gọn, rõ ràng, dẫn dắt vào vấn đề một cách tự nhiên.

Bước 2: Triển khai – Phân tích và chứng minh bằng các dẫn chứng cụ thể
Đây là phần quan trọng nhất, các em cần đưa ra các luận cứ để làm sáng tỏ cho nhận định. Lòng tự trọng của Lão Hạc không phải là một điều gì đó cao xa, mà nó thể hiện qua từng hành động, lời nói, suy nghĩ rất đỗi đời thường nhưng cũng vô cùng cao cả. Chúng ta có thể phân tích qua các chi tiết sau:

* Thứ nhất, Lão Hạc có ý thức sâu sắc về việc phải sống bằng lao động của chính mình. Dù nghèo đói, túng quẫn, lão quyết không nhận sự giúp đỡ của ông giáo một cách dễ dàng. Lão từ chối gần như là hách dịch mọi thứ mà ông giáo cho. Lão chỉ chấp nhận khi đó là sự “đổi” công bằng, như việc xin bả chó. Điều này cho thấy lão không muốn mình trở thành gánh nặng, không muốn sống dựa vào lòng thương hại của người khác.

* Thứ hai, lòng tự trọng của lão thể hiện ở tình yêu thương và trách nhiệm với con trai. Lão dồn hết tình yêu vào “cậu Vàng” – kỉ vật của con. Nhưng khi đói khổ đến cùng cực, lão buộc phải bán chó. Nỗi dằn vặt, đau đớn “khóc hu hu như con nít” của lão không chỉ vì thương con chó, mà sâu xa hơn là vì lão cảm thấy mình có lỗi, cảm thấy “già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó”. Một người tự trọng cao sẽ luôn cảm thấy day dứt, khổ sở ngay cả khi làm một việc mà bản thân cho là không phải đạo.

* Đỉnh cao của lòng tự trọng là cái chết bi thảm mà lão tự lựa chọn. Lão Hạc không chết vì đói, mà chết để bảo toàn nhân phẩm. Lão đã tính toán rất kĩ, gửi ông giáo giữ mảnh vườn cho con và gửi cả tiền làm ma chay cho mình. Lão không muốn phiền lụy đến hàng xóm láng giềng, muốn được “sống trong sạch” thì “chết cũng phải trong sạch”. Lão chọn cái chết dữ dội bằng bả chó như một sự trừng phạt bản thân vì đã “lừa một con chó”, và cũng là để chấm dứt kiếp sống lay lắt, bảo toàn trọn vẹn mảnh vườn – tài sản duy nhất và niềm hy vọng cuối cùng cho con trai.

Bước 3: Kết luận – Khái quát và nâng cao giá trị
Để kết thúc, các em hãy tóm lược lại vấn đề và nêu lên ý nghĩa của phẩm chất ấy. Lòng tự trọng của Lão Hạc chính là vẻ đẹp tâm hồn đáng quý của người nông dân Việt Nam trước Cách mạng, dù bị hoàn cảnh dồn đến bước đường cùng nhưng vẫn tỏa sáng phẩm giá con người.

Dựa trên các bước trên, các em có thể viết thành chuỗi câu hoàn chỉnh như sau:

BÀI LÀM THAM KHẢO

Nhận định “Lão Hạc là một người nông dân giàu lòng tự trọng” là một ý kiến hoàn toàn xác đáng, khắc họa sâu sắc phẩm chất đáng quý của nhân vật này trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn Nam Cao. Lòng tự trọng của lão trước hết được biểu hiện ở ý thức sống bằng chính sức lao động của mình, không muốn trở thành gánh nặng cho bất kì ai. Dù đói khổ, túng quẫn, lão vẫn dứt khoát từ chối sự giúp đỡ của ông giáo, bởi lão quan niệm rằng phải sống bằng công sức của mình mới là sống cho ra một con người. Lòng tự trọng ấy còn được đẩy lên cao hơn khi lão quyết định bán đi “cậu Vàng” – người bạn thân thiết và là kỉ vật duy nhất của con trai. Nỗi đau đớn, dằn vặt đến tột cùng của lão sau khi bán chó cho thấy một tâm hồn trong sạch, luôn tự vấn và day dứt ngay cả với một hành động mà bản thân cho là không phải đạo. Đỉnh cao và cũng là bi kịch cho lòng tự trọng của Lão Hạc chính là việc lão đã chọn cái chết dữ dội, đau đớn. Lão không chết vì đói, mà chết để bảo toàn nhân phẩm, để giữ trọn vẹn mảnh vườn cho con trai và để không phiền lụy đến xóm giềng ngay cả khi nhắm mắt xuôi tay. Qua nhân vật Lão Hạc, nhà văn Nam Cao đã ca ngợi và khẳng định vẻ đẹp tâm hồn đáng trân trọng của người nông dân Việt Nam: dù trong hoàn cảnh bi đát nhất, phẩm giá con người vẫn là thứ không thể bị hủy diệt.

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 2

Giải thích các bước giải: Nam Cao là một nhà văn rất có tài trong việc dựng chân dung nhân vật. Đặc biệt là người nông dân, trong đó nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên là một ví dụ tiêu biểu. Khi phân tích truyện ngắn này có người đã nhận xét rất đúng là: lão Hạc đáng kính bởi đó là một con người có một nhân cách đẹp. Nhân cách đẹp này ở lão được Nam Cao thể hiện ở ba khía cạnh: nhân hậu, giàu lòng tự trọng và rất mực thương con.

Cuộc sống của lão Hạc cũng nghèo khổ như cuộc sống của bao người nông dân khác trong xã hội bấy giờ. Lão rất hiền lành thật thà và chăm chỉ, những phẩm chất này được nhà văn miêu tả suốt câu chuyện, khi là lời tâm sự của lão với ông giáo về nỗi nhớ con, về nỗi ân hận vì đã bán con Vàng, khi là chuyện lão tần tảo, dành dụm, chắt bóp từng tí một để dành tiền cho con… Nhưng tấm lòng nhân hậu của lão được biểu hiện cảm dộng nhất là ở việc lão chăm sóc con Vàng như chăm sóc một đứa trẻ. Lão ăn gì cũng cho con Vàng ăn và cho nó ăn bằng bát. “Lão cứ nhắm vài miếng lại gắp cho nó một miếng như người ta gắp thức ăn cho con trẻ”. Lão bắt rận rồi tắm cho nó, mắng yêu nó. Lão cưng chiều con Vàng như cưng chiều một đứa trẻ yêu: “lão vội nắm lấy nó, ôm đầu nó, đập nhè nhẹ vào lưng nó…”. Chính vì yêu con Vàng mà lão cứ đắn đo mãi chưa muốn bán nó. Bán rồi, lão khóc vì thương nó: “Mặt lão đột nhiên co rúm lại. Những vết nhăn xô lại với nhau, ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc…”. Lão ân hận vì đã trót lừa một con chó: “Khi ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó!”. Đọc đến đây chúng ta càng thương lão Hạc hơn, thương vì lão quá nghèo, càng kính trọng lão Hạc hơn, kính trọng vì lão thật nhân ái.

Không những thế, lão Hạc còn là một người rất giàu lòng tự trọng. Cuộc sống của lão quá cùng quẫn: “… lão Hạc chỉ ăn khoai. Rồi thì khoai cũng hết. Bắt đầu từ đấy, lão chế tạo được món gì, ăn món ấy. Hôm thì lão ăn củ chuối, hôm thì lão ăn sung luộc, hôm thì ăn rau má, với thỉnh thoảng một vài củ ráy hay bữa trai bữa ốc”. Nhưng không phải vì thế mà lão hạ thấp nhân cách mình để xin xỏ ai. Lão chịu nghèo nhưng không chịu hèn, không chịu hèn đến mức hơi cố chấp: “Lão từ chối tất cả những cái gì tôi (tức nhân vật “ông giáo”) cho lão. Lão từ chối một cách gần như là hách dịch”. Lão không muốn phiền lụy đến ai, đến ngay cả sau khi mình chết. Lão đã lo xa dành dụm ít tiền rồi gửi ông giáo lo chuyện ma chay, kẻo “để phiền cho hàng xóm thì chết không nhắm mắt”. Láng giềng của lão – Binh Tư, làm nghề ăn trộm nên không ưa lão vì “lão lương thiện quá”. Lão Hạc xin bả chó của Binh Tư, không phải để bẫy chó như Binh Tư hiểu, mà để tự mình tìm đến cái chết. Lão chết để được làm “con người đáng kính” chứ không chịu sống hèn mà “theo gót Binh Tư để có ăn…”.

Phẩm chất đẹp nhất của lão Hạc có lẽ là ở tình thương vô bờ đối với con. Lão hiểu và thương con vì nhà nghèo quá mà không lấy được vợ. Thằng con lão định bán vườn. Lão không dám xẵng chỉ nhẹ nhàng khuyên giải. “Lão khuyên nó hãy dằn lòng bỏ đám này để dùi giắng lại ít lâu xem có đám nào khá mà nhẹ tiền hơn sẽ liệu…”. Con lão nghe lời lão nhưng “có vẻ buồn”, lão càng thương con hơn. Con lão phẫn chí “xin đi làm đồn điền”, lão chỉ biết khóc trong nỗi xót xa. Lời kể của lão không còn là lời kể thông thường mà là tiếng nói của con tim người cha đau đớn vì mất con: “Tôi chỉ còn biết khóc chứ còn biết làm sao được nữa. Thẻ của nó người ta giữ. Hình của nó, người ta đã chụp rồi. Nó lại đã lấy tiền của người ta. Nó là người của người ta rồi, chứ đâu có còn là con tôi?…”. Con lão đi xa, lão tính từng ngày. Lão “thổ lộ” nỗi nhớ con với con Vàng: “Cậu có nhớ bố cậu không? Hả cậu Vàng? Bố cậu lâu lắm không có thư về. Bố cậu đi có lẽ được đến ba năm rồi đấy…”, cả đời lão tằn tiện chắt chịu là để vun vén cho con Lão “bòn vườn” là cũng để cho con: “Cái vườn là của con ta… lớp trước nó đòi bán, ta không cho bán là ta chỉ có ý giữ cho nó, chứ có phải giữ để cho ta ăn đâu!… Ta làm vườn của nó, cũng nên để ra cho nó…”. Lão đi làm thuê kiếm ăn chứ quyết không ăn lạm vào tiền vườn của con. Thế rồi, đói kém, bão lụt, ốm đau, lão không có việc làm. Một mình lão với con Vàng cứ “đói deo đói dắt”. Lão phải bán con Vàng vì “bây giờ tiêu một xu cũng là tiêu vào tiền của cháu”. Để không phải đụng một chút nào đến số tiền của con, để mảnh vườn cho con vẫn nguyên vẹn, lão Hạc đã tự mình tìm đến cái chết.

Cái chết thương tâm của lão Hạc cứ ám ảnh người đọc về một số phận người nông dân bị bần cùng hóa trong xã hội bế tắc ngày xưa. Nhưng cũng chính cái chết của lão Hạc lại làm người ta tin vào sự trường tồn vĩnh cửu của tình người, mà ở đây là tình cha con sâu nặng. Lão Hạc tiêu biểu cho phẩm chất người nông dần Việt Nam: nhân hậu, giàu tình thương và đức hi sinh.

Trả lời bởi: Vy Trúc
▲ 2

Đáp án:

Lão Hạc là một người nông dân giàu lòng tự trọng ,dù nghèo đói cũng không trộm cắp của ai bất cứ thứ gì,biết rằng vợ cụ giáo không thích cho ông thì ông cũng không nhận nữa.Đó là một con người giàu đức hi sinh thương con nhưng đến chuyện làm đám ma của mình cũng không muốn làm phiền người khác.Qua tâm hồn đẹp đẽ của Lão Hạc chúng ta có thể nhìn rõ đueọc tầng lớp nông dân nghèo ở xã hội phong kiến,về vẻ đẹp tâm hông của họ.Dù nghèo cũng giữ đueọc liêm khiết và lòng tự trọng đáng quý của bản thân

Giải thích các bước giải:

Trả lời bởi: Ninh Ninh

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo