Nội dung bài thơ chiều hôm nhớ nhà cho thấy rõ nhất điều gì ở nhân vật trữ tình
Nội dung bài thơ chiều hôm nhớ nhà cho thấy rõ nhất điều gì ở nhân vật trữ tình
Chúng ta sẽ đi từng bước một để giải quyết câu hỏi: “Nội dung bài thơ “Chiều hôm nhớ nhà” cho thấy rõ nhất điều gì ở nhân vật trữ tình?”.
Bước 1: Đọc kỹ và nắm vững nội dung bài thơ.
Trước hết, các em cần đọc thật kỹ bài thơ “Chiều hôm nhớ nhà”. Bài thơ này đã được học trong chương trình Ngữ Văn lớp 8. Chúng ta cần chú ý đến từng hình ảnh, chi tiết, ngôn ngữ được tác giả sử dụng để diễn tả tâm trạng và suy nghĩ của nhân vật trữ tình.
Bài thơ có nội dung như sau:
“Chiều hôm qua chiều hôm nay
Phân vân nhớ nước thương nhà mải say
Nghe chim kêu dưới trăng này
Nghe sương rơi giá lạnh này bạn ơi.”
(Lưu ý: Đây là một trích đoạn được sử dụng phổ biến trong các sách tham khảo, phiên bản đầy đủ có thể có những biến thể nhỏ về ngôn ngữ, nhưng ý chính vẫn giữ nguyên).
Bước 2: Xác định nhân vật trữ tình và hoàn cảnh của nhân vật.
Nhân vật trữ tình trong bài thơ này chính là tác giả, khi đang sống xa quê hương, xa Tổ quốc. Hoàn cảnh của nhân vật là một buổi chiều hôm, trong không gian vắng lặng, bên cạnh có tiếng chim, có sương đêm. Chính trong không gian ấy, nỗi nhớ quê hương, nhớ gia đình trỗi dậy mãnh liệt.
Bước 3: Phân tích các yếu tố thể hiện tâm trạng của nhân vật trữ tình.
Chúng ta sẽ xem xét từng câu, từng chữ để thấy rõ điều gì được bộc lộ.
* “Chiều hôm qua chiều hôm nay”
Cụm từ này cho thấy sự liên tục của thời gian, của cảm xúc. Nỗi nhớ không chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc mà kéo dài, dai dẳng. Nó gợi lên một tâm trạng miên man, không dứt.
* “Phân vân nhớ nước thương nhà mải say”
Đây là câu thơ mấu chốt.
– “Phân vân”: Từ này diễn tả trạng thái tâm lý phức tạp, băn khoăn, day dứt. Nó cho thấy nhân vật đang đấu tranh với những suy nghĩ, cảm xúc đan xen.
– “Nhớ nước thương nhà”: Cụm từ này thể hiện rõ hai đối tượng nỗi nhớ: nỗi nhớ Tổ quốc (nhớ nước) và nỗi nhớ gia đình (thương nhà). Đây là nỗi nhớ bao trùm, sâu sắc.
– “Mải say”: Từ “say” ở đây không hẳn là say men rượu, mà là “say” trong nỗi nhớ, “say” trong suy tư. Nó cho thấy nhân vật đang chìm đắm trong dòng cảm xúc ấy, quên hết mọi thứ xung quanh.
* “Nghe chim kêu dưới trăng này”
Hình ảnh chim kêu gợi lên sự cô đơn, tĩnh mịch của không gian. Tiếng chim có thể là âm thanh quen thuộc ở quê nhà, nay lại vang lên nơi đất khách, càng làm tăng thêm nỗi nhớ. Trăng cũng là một hình ảnh quen thuộc trong thi ca Việt Nam, thường gắn liền với nỗi nhớ, sự cô đơn.
* “Nghe sương rơi giá lạnh này bạn ơi.”
Sương rơi, sự giá lạnh càng làm nổi bật sự cô đơn, hiu quạnh của nhân vật. Cảm giác “giá lạnh” không chỉ là cái lạnh của thời tiết mà còn là cái lạnh trong tâm hồn, sự thiếu vắng hơi ấm gia đình, tình thân. Lời gọi “bạn ơi” thể hiện sự chia sẻ, tìm kiếm một sự đồng cảm, hoặc chỉ là một tiếng thở dài trong cô đơn.
Bước 4: Tổng hợp và rút ra điều được thể hiện rõ nhất.
Sau khi phân tích từng yếu tố, chúng ta có thể thấy bài thơ khắc họa rất rõ nét nỗi nhớ quê hương, gia đình của nhân vật trữ tình.
Cụ thể, điều được thể hiện rõ nhất ở nhân vật trữ tình chính là:
Tình yêu quê hương, đất nước sâu nặng và nỗi nhớ gia đình da diết.
Trong hoàn cảnh xa xứ, nơi đất khách quê người, nhân vật trữ tình không quên cội nguồn, không quên những người thân yêu. Nỗi nhớ ấy được diễn tả một cách chân thành, cảm động qua những hình ảnh, cảm xúc rất cụ thể: sự “phân vân”, nỗi “nhớ nước thương nhà mải say”, hay cảm giác “giá lạnh” khi nghe sương rơi.
Bài thơ cho thấy một con người luôn hướng về Tổ quốc, luôn mang trong tim hình ảnh gia đình, dù cho hoàn cảnh có khó khăn, có xa cách.
Chúng ta có thể khẳng định rằng, cái rõ nét nhất mà bài thơ “Chiều hôm nhớ nhà” thể hiện ở nhân vật trữ tình chính là nỗi nhớ quê hương, đất nước và gia đình.
Chúc các em học tốt!
đáp án:
Bài thơ Chiều hôm nhớ nhà của Bà Huyện Thanh Quan là một kiệt tác của nền thơ Nôm Việt Nam trong thế kỉ XIX. Bài thơ với phong cảnh trời chiều đượm buồn khiến con người như có cảm giác cô đơn lạc lõng khi màn đêm dần xuống. Qua bài thơ, tác giả đã bộc lộ những nỗi niềm tâm sự sầu thương tê tái của người lữ khách xa quê, nhớ nhà, nhớ quê. TUy nhiên ẩn sâu trong đó, ta còn cảm nhận được một tiếng thở dài về sự suy thoái của chế độ phong kiến, nỗi buồn của thời đại.