Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

Nỗi niềm chi rứa, Huế ơi!Mà mưa xối xả trắng trời Thừa ThiênMưa từ biển nhớ mưa …

Nỗi niềm chi rứa, Huế ơi!Mà mưa xối xả trắng trời Thừa ThiênMưa từ biển nhớ mưa …

Nỗi niềm chi rứa, Huế ơi!

Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên

Mưa từ biển nhớ mưa lên

Hay mưa từ núi vui trên A Sầu?

Nặng lòng xưa giọt mưa đau

Mát lòng nay trận mưa mau quê nhà

Mưa rào cho đất tươi da

Hố bom lấp loáng như là gương soi

Bãi sim, tà áo tím phơi

Con sông A Sáp, tóc dài làm duyên

Rộn ràng tiếng hát thanh niên

Mải mê xếp đá mà quên ướt mình…

Hỡi anh lái trẻ vô tình

Dừng chân một chút mà nhìn quê tôi!

Có đâu đẹp vậy tuyệt vời

Trường Sơn lượn xuống hàng đồi thông reo

Dòng Hương nước biếc, trong veo

Gió khơi Bạch Mã, sóng đèo Hải Vân

Câu1: thể thơ là gì?

Câu2:hiệu quả của phép so sánh trong câu”Hố bom lấp loáng như là gương soi”?

Câu3: Chỉ ra các địa danh của huế đc nhắc đến trong đoạn thơ

Câu4:Nêu cảm nhận về vẻ đẹp của huế trong bài thơ

Câu5:Nhận xét thái độ và tình cảm của tác giả đối với đoạn thơ

Hỏi bởi: Ngọc Ngọc
2 câu trả lời
▲ 6
Chào các em, cô là giáo viên Ngữ văn lớp 12. Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau giải một bài tập đọc hiểu về một đoạn thơ rất hay và giàu cảm xúc viết về xứ Huế. Đoạn thơ này không nằm trong chương trình chính thức nhưng các kỹ năng phân tích nó sẽ giúp các em rất nhiều trong việc làm bài thi sau này. Các em hãy chuẩn bị giấy bút để ghi lại những ý chính nhé.

Chúng ta sẽ đi vào giải quyết từng câu hỏi một.

Câu 1: Thể thơ là gì?

Để xác định thể thơ, các em hãy quan sát số tiếng (âm tiết) trong mỗi dòng thơ.
– Dòng 1: “Nỗi niềm chi rứa, Huế ơi!” -> 6 tiếng.
– Dòng 2: “Mà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên” -> 8 tiếng.
– Dòng 3: “Mưa từ biển nhớ mưa lên” -> 6 tiếng.
– Dòng 4: “Hay mưa từ núi vui trên A Sầu?” -> 8 tiếng.
Cứ như vậy, các cặp câu thơ lần lượt có cấu trúc một dòng 6 tiếng và một dòng 8 tiếng xen kẽ nhau. Đây chính là đặc trưng cơ bản và dễ nhận biết nhất của thể thơ Lục bát.

Đáp án: Đoạn thơ được viết theo thể thơ Lục bát. Đây là một thể thơ truyền thống của dân tộc, mang âm hưởng nhẹ nhàng, sâu lắng, rất phù hợp để diễn tả những nỗi niềm, tâm tư, tình cảm.

Câu 2: Hiệu quả của phép so sánh trong câu “Hố bom lấp loáng như là gương soi”?

Đây là một câu hỏi rất hay, đòi hỏi chúng ta phải phân tích sâu hơn. Trước hết, các em cần xác định rõ hai vế của phép so sánh:
– Vế A (sự vật được so sánh): Hố bom lấp loáng.
– Vế B (sự vật dùng để so sánh): Gương soi.
– Từ so sánh: “như là”.

Hiệu quả của phép so sánh này có thể phân tích ở các khía cạnh sau:
Thứ nhất, nó biến đổi hình ảnh của sự vật: “Hố bom” vốn là một hình ảnh gợi nhắc đến chiến tranh, sự tàn phá, chết chóc, là vết thương đau đớn của đất mẹ. Nhưng qua sự so sánh với “gương soi”, hình ảnh hố bom ấy đã được “làm đẹp”, được thi vị hóa. Nó không còn đáng sợ mà trở nên lấp loáng, trong trẻo, phản chiếu ánh sáng và sự sống.
Thứ hai, nó thể hiện sức sống mãnh liệt và sự hồi sinh của mảnh đất Huế: Vết thương chiến tranh (“hố bom”) không mất đi, nhưng nó đã được cuộc sống mới lấp đầy (bằng nước mưa), được thiên nhiên chữa lành và biến thành một phần của vẻ đẹp bình yên. Điều này cho thấy một sự hồi sinh mạnh mẽ, một sức sống diệu kỳ của quê hương sau bao đau thương.
Thứ ba, nó cho thấy cái nhìn lạc quan, yêu đời và tình yêu sâu sắc của tác giả: Thay vì xoáy sâu vào nỗi đau quá khứ, tác giả đã chọn một góc nhìn đầy tin yêu để thấy được vẻ đẹp nảy sinh từ chính những tàn tích. Phép so sánh này cho thấy một tâm hồn tinh tế, một tấm lòng trân trọng sự sống và một niềm tin vào tương lai tươi sáng của quê hương.

Tóm lại, phép so sánh này không chỉ làm cho câu thơ thêm sinh động, giàu hình ảnh mà còn hàm chứa một ý nghĩa sâu sắc về sự hồi sinh, sức sống bất diệt và cái nhìn đầy nhân văn của tác giả.

Câu 3: Chỉ ra các địa danh của Huế được nhắc đến trong đoạn thơ.

Các em hãy đọc kỹ lại toàn bộ đoạn thơ và gạch chân những tên riêng chỉ địa danh. Chúng ta có thể liệt kê ra như sau:
Huế: Được nhắc ngay câu đầu tiên, là đối tượng trữ tình chính của bài thơ.
Thừa Thiên: Là tên tỉnh bao gồm thành phố Huế.
A Sầu: Một thung lũng ở phía tây Thừa Thiên Huế, nơi từng diễn ra những trận chiến ác liệt trong chiến tranh.
Sông A Sáp: Một con sông ở vùng núi A Lưới, Thừa Thiên Huế.
Trường Sơn: Dãy núi hùng vĩ chạy dọc miền Trung, bao bọc lấy Huế.
Sông Hương: Dòng sông biểu tượng, linh hồn của xứ Huế.
Bạch Mã: Một dãy núi đẹp nổi tiếng của Thừa Thiên Huế.
Hải Vân: Ngọn đèo hùng vĩ, được mệnh danh là “thiên hạ đệ nhất hùng quan”, nằm giữa Thừa Thiên Huế và Đà Nẵng.

Việc nhắc đến hàng loạt địa danh cho thấy tình yêu, sự am hiểu và gắn bó sâu sắc của tác giả với mảnh đất này.

Câu 4: Nêu cảm nhận về vẻ đẹp của Huế trong bài thơ.

Qua những vần thơ, vẻ đẹp của Huế hiện lên thật đa dạng và giàu sức sống. Các em có thể trình bày cảm nhận của mình theo hai luận điểm chính sau:

Vẻ đẹp của thiên nhiên hùng vĩ, thơ mộng và hữu tình:
Huế không chỉ có mưa. Huế còn có vẻ đẹp tráng lệ của non sông gấm vóc. Đó là dãy “Trường Sơn lượn xuống hàng đồi thông reo”, một vẻ đẹp vừa hùng vĩ, vừa sống động. Đó là “Dòng Hương nước biếc, trong veo” – một vẻ đẹp đặc trưng, tinh khôi và thơ mộng của xứ Huế. Đó còn là “gió khơi Bạch Mã” và “sóng đèo Hải Vân”, những hình ảnh gợi ra một không gian rộng lớn, khoáng đạt. Thiên nhiên Huế hiện lên vừa nên thơ, vừa kỳ vĩ, giao hòa giữa núi, sông, và biển.

Vẻ đẹp của con người và sức sống mới sau chiến tranh:
Đây là vẻ đẹp đáng trân quý nhất. Tác giả không chỉ tả cảnh mà còn tả người. Vẻ đẹp ấy hiện lên qua những hình ảnh bình dị mà tràn đầy sức sống: “Bãi sim, tà áo tím phơi”, một hình ảnh rất duyên dáng, đặc trưng của người con gái Huế. Đặc biệt là hình ảnh “Rộn ràng tiếng hát thanh niên / Mải mê xếp đá mà quên ướt mình…”. Nó gợi ra một không khí lao động hăng say, khẩn trương để tái thiết quê hương. Con người hiện lên khỏe khoắn, lạc quan, yêu đời. Ngay cả vết tích chiến tranh như “hố bom” cũng đã trở thành “gương soi” cho thấy sự hồi sinh mãnh liệt. Vẻ đẹp của Huế trong đoạn thơ là vẻ đẹp của sự vươn lên từ gian khó, là vẻ đẹp của sức sống con người đang làm chủ và tô điểm cho thiên nhiên.

Kết luận: Vẻ đẹp của Huế trong đoạn thơ là sự hòa quyện giữa thiên nhiên thơ mộng, hùng vĩ và vẻ đẹp của con người trong cuộc sống mới, một vẻ đẹp đầy sức sống, lạc quan và tin yêu.

Câu 5: Nhận xét thái độ và tình cảm của tác giả đối với đoạn thơ.

Qua cách sử dụng từ ngữ, hình ảnh và giọng điệu, chúng ta có thể thấy rõ thái độ và tình cảm của tác giả:

Tình yêu tha thiết, sâu nặng: Tình cảm này được bộc lộ trực tiếp qua những từ ngữ cảm thán, gọi-đáp như “Huế ơi!”, “quê tôi!”. Cách gọi thân thương, trìu mến ấy cho thấy một sự gắn bó máu thịt với mảnh đất này.
Niềm tự hào, trân trọng: Tác giả tự hào về vẻ đẹp của quê hương mình. Lời mời gọi có chút hờn dỗi đáng yêu “Hỡi anh lái trẻ vô tình / Dừng chân một chút mà nhìn quê tôi!” và lời khẳng định “Có đâu đẹp vậy tuyệt vời” chính là biểu hiện cao nhất của niềm tự hào đó. Tác giả muốn khoe, muốn giới thiệu vẻ đẹp của Huế với tất cả mọi người.
Sự đồng cảm với quá khứ và niềm tin lạc quan vào hiện tại: Tác giả thấu hiểu những nỗi đau mà Huế đã trải qua (“Nặng lòng xưa giọt mưa đau”). Nhưng trên hết là niềm vui, sự hân hoan trước sự đổi thay, hồi sinh của quê hương (“Mát lòng nay trận mưa mau quê nhà”). Tác giả có cái nhìn đầy tin tưởng và lạc quan vào tương lai tươi sáng.

Tổng kết lại, thái độ và tình cảm chủ đạo của tác giả là tình yêu quê hương sâu sắc, niềm tự hào mãnh liệt về vẻ đẹp của thiên nhiên và con người, cùng với đó là một cái nhìn đầy lạc quan, tin tưởng vào sự hồi sinh của mảnh đất Huế thân yêu.

Cô hy vọng phần giải bài tập chi tiết này sẽ giúp các em hiểu sâu hơn về đoạn thơ. Chúc các em học tốt

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 0

Câu 1: Thể thơ: Tự do

Câu 2: 

Biện pháp so sánh: Hố bom lấp loáng như là gương soi.

Tác dụng:

– Làm cho câu thơ trở nên sinh động, giàu hình ảnh, mang tính gợi hình, gợi cảm trong sự diễn đạt.

– Nhấn mạnh sự lạc quan, yêu đời khi đứng trước những khó khăn, khốc liệt của cuộc chiến. Qua đó cũng thể hiện sự tái sinh của dân tộc ta sau trận bom dữ dội, đau thương biến thành vật dụng quen thuộc mang vẻ đẹp ấn tượng.

– Thể hiện sự yêu thương, tự hào đối với quê hương, đất nước.

Câu 3:

Địa danh được nhắc đến: Thừa Thiên, núi A Sầu, sông A Sáp, Trường Sơn, dòng Hương, Bạch Mã, đèo Hải Vân. 

Câu 4:

Bài thơ đã khắc họa một bức tranh vừa thơ mộng, vừa ngoan cường về vùng đất Huế xinh đẹp. Nơi thiên nhiên vùng dậy, hồi sinh sau mưa bom bão đạn với những dãy núi hùng vĩ trước gió khơi, dòng nước trong veo uốn lượn hiền hòa. Điểm tô trên vùng đất thiên nhiên ngoan cường thơ mộng ấy là hình ảnh con người hiền lành, chất phác, cần cù giữa chốn thôn quê. Một bức tranh thơ mộng song lại không kém phần hùng vĩ, hoang sơ.

Câu 5: 

Qua đoạn thơ, tác giả đã thể hiện tình yêu sâu sắc và niềm tự hào đối với quê hương Huế. Tác giả đã phác họa những hình ảnh, khắc họa từng “nét thanh” để tạo nên một bức tranh sống động về Huế thơ mộng, gợi lên trong lòng người đọc tình cảm yêu thương, trân trọng đối với quê hương. Mặc khác, đoạn thơ cũng phảng phất biết bao nỗi niềm trăn trở, chan chứa sự xúc động trước những đau thương, mất mát mà chiến tranh đã gây ra cho quê hương nói riêng và dân tộc ta nói chung.

Trả lời bởi: nhunghong

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo