Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Phân tích tâm trạng nhân vật Mị qua đoạn trích sau “Mỵ trẻ, Mỵ vẫn còn trẻ. Mỵ …

Phân tích tâm trạng nhân vật Mị qua đoạn trích sau
“Mỵ trẻ, Mỵ vẫn còn trẻ. Mỵ …

Phân tích tâm trạng nhân vật Mị qua đoạn trích sau
“Mỵ trẻ, Mỵ vẫn còn trẻ. Mỵ muốn đi chơi. Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi Tết. Huống chi A Sử với Mỵ không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau. Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mỵ sẽ ăn cho chết ngay, chứ không buồn nhớ lại nữa. Nhớ lại, chì thấy nước mặt ứa ra. Mà tiếng sáo gọi bạn vẫn lửng lơ bay ngoài đường.
” Anh ném pao
Em không bắt
Em không yêu
Quả pao rơi rồi…”
A Sử vừa ở đâu về, lại sửa soạn đi chơi. A Sử thay áo mới, khoác thêm vòng bạc vào cổ rồi bịt cái khăn trằng lên đầu. Có khi nó đi mấy ngày mấy đêm. Nó còn đương rình bắt nhiều người con gái nữa về làm vợ. Cũng chẳng bao giờ Mỵ nói.
Bây giờ Mỵ cũng không nói. Mỵ đến góc nhà, lấy ông mỡ, sắn một miếng, bỏ thêm voà đĩa đèn cho sáng.
Trong đầu Mỵ đang rập rờn tiếng sáo. Mỵ muốn đi chơi. Mỵ cũng sắp đi chơi. Mỵ quấn lại tóc. Mỵ với tay lấy cái váy hoa vắt phía trong vách.”
Học sinh giỏi văn giúp mình với gửi các cậu 60 điểm(Mạng không có đâu)
Hỏi bởi: Thủy Hacker’s
2 câu trả lời

▲ 7
Chào các em, rất vui được đồng hành cùng các em trong buổi học hôm nay. Cô biết các em đang rất háo hức để chinh phục những câu hỏi nghị luận văn học, và hôm nay chúng ta sẽ cùng nhau “giải mã” tâm trạng của nhân vật Mị qua một đoạn trích vô cùng đặc sắc trong tác phẩm “Vợ chồng A Phủ” của nhà văn Tô Hoài, thuộc chương trình Ngữ Văn lớp 12 (bộ sách các em đang học).

Với câu hỏi phân tích tâm trạng nhân vật Mị, chúng ta sẽ thực hiện theo các bước như sau, giống như cách chúng ta giải một bài toán logic vậy, từng bước một để đi đến kết quả cuối cùng là sự thấu hiểu sâu sắc về nhân vật.

Bước 1: Đọc kỹ và xác định yêu cầu của đề bài.

Yêu cầu của đề bài rất rõ ràng: Phân tích tâm trạng nhân vật Mị qua đoạn trích đã cho. Điều này có nghĩa là chúng ta cần làm sáng tỏ những cảm xúc, suy nghĩ, trạng thái nội tâm của Mị tại thời điểm được miêu tả trong đoạn văn.

Bước 2: Đọc thật kỹ đoạn trích, gạch chân, ghi chú những chi tiết quan trọng.

Đây là bước “nhập tâm” vào nhân vật. Khi đọc, các em hãy chú ý đến những từ ngữ, hình ảnh, câu văn bộc lộ trực tiếp hoặc gián tiếp tâm trạng của Mị.

Trong đoạn trích này, cô đã “nhặt” ra một số chi tiết đắt giá:

* “Mỵ trẻ, Mỵ vẫn còn trẻ.” – Lời khẳng định về tuổi xuân của Mị, đối lập với hoàn cảnh hiện tại.
* “Mỵ muốn đi chơi.” – Ước muốn giản dị, chính đáng của một người trẻ.
* “Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi Tết. Huống chi A Sử với Mỵ không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau.” – Sự so sánh, đối chiếu, bộc lộ nỗi đau đớn, bất hạnh khi bị ép duyên.
* “Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mỵ sẽ ăn cho chết ngay, chứ không buồn nhớ lại nữa. Nhớ lại, chì thấy nước mặt ứa ra.” – Nỗi tuyệt vọng, ý nghĩ về cái chết như một lối thoát.
* “Mà tiếng sáo gọi bạn vẫn lửng lơ bay ngoài đường.” – Âm thanh quen thuộc của lễ hội, gợi lên sự tương phản, nỗi cô đơn.
* Lời bài hát gọi bạn: “Anh ném pao / Em không bắt / Em không yêu / Quả pao rơi rồi…” – Gợi lên không khí náo nức, tự do, tình yêu đôi lứa.
* Hình ảnh A Sử: “A Sử vừa ở đâu về, lại sửa soạn đi chơi. A Sử thay áo mới, khoác thêm vòng bạc vào cổ rồi bịt cái khăn trằng lên đầu. Có khi nó đi mấy ngày mấy đêm. Nó còn đương rình bắt nhiều người con gái nữa về làm vợ.” – Khắc họa sự vô tâm, độc đoán, bản tính trăng hoa của A Sử, càng làm tăng thêm nỗi khổ của Mị.
* “Cũng chẳng bao giờ Mỵ nói.” – Sự im lặng, cam chịu.
* “Bây giờ Mỵ cũng không nói.” – Sự tiếp nối của thái độ cam chịu.
* “Mỵ đến góc nhà, lấy ông mỡ, sắn một miếng, bỏ thêm voà đĩa đèn cho sáng.” – Hành động chuẩn bị thắp đèn, gợi lên sự chủ động.
* “Trong đầu Mỵ đang rập rờn tiếng sáo. Mỵ muốn đi chơi. Mỵ cũng sắp đi chơi. Mỵ quấn lại tóc. Mỵ với tay lấy cái váy hoa vắt phía trong vách.” – Sự thức tỉnh, quyết định thay đổi.

Bước 3: Dựa vào các chi tiết đã gạch chân để phân tích tâm trạng theo từng giai đoạn hoặc khía cạnh.

Chúng ta có thể chia tâm trạng của Mị trong đoạn trích này thành hai “làn sóng” chính: một là nỗi đau đớn, tuyệt vọng và hai là sự hồi sinh, quyết tâm.

* Tâm trạng u uất, tuyệt vọng, chán chường ban đầu:
* Lời than thở “Mỵ trẻ, Mỵ vẫn còn trẻ.” cho thấy Mị nhận thức rõ sự lãng phí tuổi xuân của mình trong cảnh đời tù túng, bị ép buộc.
* Ước muốn “Mỵ muốn đi chơi.” là biểu hiện khát vọng sống, khát vọng tự do rất đỗi bình thường, nhưng lại trở nên xa vời với Mị.
* Sự so sánh “Bao nhiêu người có chồng cũng đi chơi Tết. Huống chi A Sử với Mỵ không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau.” cho thấy nỗi tủi phận, bất mãn sâu sắc. Tình cảnh “không có lòng với nhau mà vẫn phải ở với nhau” là đỉnh điểm của sự ngang trái, đắng cay.
* Ý nghĩ tìm đến cái chết “Nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mỵ sẽ ăn cho chết ngay, chứ không buồn nhớ lại nữa.” là lời tuyên bố về sự bế tắc tột cùng. Nỗi đau “nhớ lại, chì thấy nước mặt ứa ra” cho thấy Mị đã quá mệt mỏi với hiện thực.
* Âm thanh “tiếng sáo gọi bạn” lơ lửng bên ngoài như càng tô đậm thêm sự cô đơn, lạc lõng của Mị bên trong căn nhà lạnh lẽo. Tiếng sáo gợi lên thế giới vui tươi, náo nhiệt mà Mị không thể nào chạm tới.
* Sự vô tâm, độc đoán của A Sử, với việc “sửa soạn đi chơi”, “đi mấy ngày mấy đêm”, “rình bắt nhiều người con gái nữa về làm vợ”, càng làm Mị thêm đau khổ, tuyệt vọng, cảm thấy mình vô hình. Thái độ “Cũng chẳng bao giờ Mỵ nói” hay “Bây giờ Mỵ cũng không nói” cho thấy Mị đã chai sạn, dường như đã hoàn toàn chấp nhận số phận.

* Sự hồi sinh, thức tỉnh và quyết tâm thay đổi:
* Tuyệt vời thay, đoạn trích không dừng lại ở sự bế tắc. Một sự chuyển biến diệu kỳ bắt đầu diễn ra. Hành động “Mỵ đến góc nhà, lấy ông mỡ, sắn một miếng, bỏ thêm voà đĩa đèn cho sáng” là dấu hiệu đầu tiên cho thấy Mị không còn hoàn toàn chìm đắm trong tuyệt vọng. Việc thắp đèn sáng lên mang ý nghĩa biểu tượng: Mị đang tìm lại ánh sáng, tìm lại chính mình.
* “Trong đầu Mỵ đang rập rờn tiếng sáo.” – Tiếng sáo lúc này không còn là âm thanh xa lạ, gợi nỗi buồn nữa. Nó như một “ngọn lửa” thổi bùng lên những khát vọng bị lãng quên.
* “Mỵ muốn đi chơi.” – Lời khẳng định này vang lên mạnh mẽ, dứt khoát hơn, nó không còn là lời than vãn mà là một quyết tâm.
* “Mỵ cũng sắp đi chơi.” – Câu nói này mang tính dự báo, khẳng định sự thay đổi sắp diễn ra.
* Hàng loạt hành động tiếp theo “Mỵ quấn lại tóc. Mỵ với tay lấy cái váy hoa vắt phía trong vách.” là những hành động rất cụ thể, đầy sức sống của một cô gái đang chuẩn bị đi chơi. Việc quấn lại tóc, lấy váy hoa là hành động tự chăm sóc bản thân, tôn vinh vẻ đẹp của mình, chuẩn bị cho một cuộc sống mới, cho sự chủ động.

Bước 4: Tổng hợp lại và viết thành bài văn hoàn chỉnh.

Sau khi đã phân tích từng khía cạnh, chúng ta sẽ sắp xếp lại ý tứ, viết thành một bài văn mạch lạc, có mở bài, thân bài và kết bài.

* Mở bài: Giới thiệu tác giả, tác phẩm, đoạn trích và nêu định hướng phân tích tâm trạng nhân vật Mị. Ví dụ: “Tô Hoài, một bậc thầy trong việc khắc họa đời sống tinh thần con người, đã tái hiện sinh động thân phận bi kịch và sức sống tiềm tàng mãnh liệt của người phụ nữ miền núi qua nhân vật Mị trong tác phẩm ‘Vợ chồng A Phủ’. Đoạn trích miêu tả Mị trong đêm tình mùa xuân, thể hiện những biến chuyển sâu sắc trong tâm trạng nhân vật, từ tuyệt vọng đến hồi sinh, từ cam chịu đến chủ động.”

* Thân bài: Chia thành các luận điểm nhỏ, mỗi luận điểm phân tích một khía cạnh tâm trạng của Mị, dựa trên các chi tiết đã phân tích ở Bước 3.
* Luận điểm 1: Nỗi đau đớn, tuyệt vọng, bế tắc của Mị trước thực tại.
* Luận điểm 2: Sự thức tỉnh, khát vọng sống mãnh liệt và quyết định thay đổi.
* Các em có thể lồng ghép phân tích nghệ thuật miêu tả tâm lí, ngôn ngữ, hình ảnh của nhà văn để bài viết thêm sâu sắc. Ví dụ, cách Tô Hoài sử dụng độc thoại nội tâm, cách ông miêu tả hành động, sự đối lập giữa nội tâm và ngoại cảnh…

* Kết bài: Khẳng định lại giá trị của đoạn trích, ý nghĩa của nhân vật Mị, có thể mở rộng thêm về tư tưởng nhân đạo của nhà văn. Ví dụ: “Đoạn trích là minh chứng nghệ thuật sắc sảo của Tô Hoài trong việc khắc họa tâm lí nhân vật. Qua những biến chuyển tâm trạng của Mị, ta thấy được vẻ đẹp của sức sống tiềm tàng, khát vọng tự do cháy bỏng ngay cả trong hoàn cảnh bị đọa đày nhất, khẳng định giá trị nhân văn sâu sắc của tác phẩm.”

Lưu ý quan trọng:

* Trong quá trình làm bài, các em nên bám sát vào ngôn ngữ, hình ảnh của đoạn trích.
* Luôn đặt câu hỏi “Tại sao Mị lại có tâm trạng như vậy?” và trả lời dựa trên ngữ cảnh của đoạn trích và tác phẩm.
* Với những đoạn văn phân tích tâm trạng, việc sử dụng các từ ngữ miêu tả cảm xúc (buồn, vui, giận, tủi, phẫn uất, khát khao, quyết tâm, hồi sinh…) là rất quan trọng.

Hy vọng với cách tiếp cận từng bước như vậy, các em sẽ cảm thấy việc phân tích tâm trạng nhân vật trở nên dễ dàng và hiệu quả hơn. Hãy nhớ, để có “60 điểm” hay hơn thế nữa, sự đầu tư về thời gian, sự kiên trì và tình yêu với văn chương là điều không thể thiếu. Chúc các em học tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 3

MB : _ Giới thiệu tác giả Tô Hoài và tác phẩm ” Vợ chồng A Phủ”

– Nêu vấn đề : Tâm trạng của Mị trong đêm tình mùa xuân.

TB :

1. Vài nét về cuộc đời nhân vật Mị (trước đêm tình mùa xuân)

– Mị vốn là một người con gái đẹp, có tài thổi sáo, thổi ken lá, “có nhiều người mê, ngày đêm đã thổi sáo theo Mị”.

– Mị từng yêu và từng được yêu, cũng hồi hộp, khao khát trước những âm thanh hò hẹn của tình yêu.

– Hiếu thảo, chăm chỉ, ý thức được giá trị cuộc sống tự do nên sẵn sàng làm nương ngô trả nợ thay cho bố.

– Mọi khao khát đều bị dập tắt khi Mị bị bắt làm dâu gạt nợ nhà thống lí Pá Tra: bị đem ra cúng trình ma nhà thống lí (ách thống trị của thần quyên và cường quyền) ép Mị cam phận làm nô lệ.

– Những ngày đầu khi làm dâu “hàng mấy tháng đêm nào Mị cũng khóc”, Mị tủi nhục đắng cay, uất ức cho số phận.

– Mị muốn chết nhưng thương cha, Mị đành chấp nhận kiếp làm thân trâu ngựa.

– Mấy năm sau, cha Mị mất, Mị đã không còn muốn chết nữa vì đã chai sạn tâm hồn: “ở lâu trong cái khổ Mị quen rồi”, “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa”, cuộc đời bị giam cầm trong căn phòng tối đen.

– Thống lí Pá Tra đã áp dùng cương quyền, thần quyền áp chế khiến Mị cam chịu kiếp sống nô lệ: Mị tưởng mình là con trâu, con ngựa.

2. Diễn biến tâm trạng Mị trong đêm tình mùa xuân

– Khung cảnh thiên nhiên nồng nàn: cỏ danh vàng ứng, chiếc váy hoa phơi trên mỏm đá như những con bướm sặc sỡ, không khí dần áp, …âm thanh bên ngoài: tiếng sáo cất lên, tiếng trẻ chơi quay cười vang, …

– Mị nhìn khung cảnh, nghe âm thanh mà bắt đầu cảm thấy thiết tha bồi hồi, Mị bắt đầu lẩm bẩm theo lời hát gọi bạn tình, …

– Ngày tết, Mị lén uống rượu, “uống ực từng bát”, Mị say và sống về quá khứ, say sưa trong tiếng sáo gọi bạn yêu.s

– Mị sực nhớ đến tình cảnh của mình hiện tại, nhớ đến A Sử, Mị muốn chết “nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này Mị sẽ ăn cho chết ngay chứ không buồn nhớ lại”.

– Mị nhận thức sự tồn tại của bản thân “thấy phơi phới trở lại”, “Mị còn trẻ lắm. Mị vẫn còn trẻ. Mị muốn đi chơi”, với khát khao tự do.

    + Tinh thần phản kháng mạnh mẽ: lấy miếng mỡ để thắp sáng lên căn phòng tối, Mị vấn lại tóc, lấy cái váy hoa, nổi loạn muốn “đi chơi tết” chấm dứt sự tù đày.

    + Hiện thực không trói được trái tim Mị, khi A Sử trói, lòng Mị vẫn lửng lơ theo tiếng sáo, tiếng hát của tình yêu đến những đám chơi.

– Lúc vùng bước đi nhưng tay chân đau không cựa được, Mị thổn thức nghĩ mình không bằng con ngựa, cô chợt tỉnh trở về với hiện thực.

– Cả đêm hôm ấy, Mị lúc mê lúc tỉnh, lức đau đớn, lúc nồng nàn tha thiết.

– Nhận xét: Tâm hồn chai sạn của Mị đã sống lại, Mị luôn tiềm tàng sức sống mãnh liệt, sức sống ấy luôn âm ỉ trong lòng người con gái Tây Bắc và chỉ chờ có cơ hội để bùng lên mạnh mẽ.

– Dù sự nổi loạn của Mị không thể giải thoát số phận cô nhưng đây là nền tảng nhóm lên thêm ngọn lửa sức sống trong cô, để sức sống không lụi tắt hẳn, chuẩn bị cho một sự phản kháng trong tương lai: cắt dây trói cho A Phủ.

 KB : – Đoạn văn miêu tả diễn biến tâm lí Mị trong đêm tình mùa xuân cho thấy rõ nét phẩm chất, tính cách trong Mị – người con gái Tây Bắc tiềm tàng sức sống.

– Đặc sắc nghệ thuật: khả năng phân tích tâm lí nhân vật, sự am hiểu về phong tục và con người Tây Bắc, ngôn ngữ, lối trần thuật rất tự nhiên, …

** Bài viết tham khảo

Đã từ lâu, số phận con người vốn là một đề tài lớn dành được nhiều sự quan tâm trong sáng tác của những nhà văn có tâm . Tô Hoài là một trong những nhà văn có tâm như thế. Ông đã viết lên tập ” Truyện Tây Bắc ” và nổi bật lên trong tập truyện ấy  là tác phẩm ” Vợ chồng A Phủ” . Tác phẩm xoay quanh số cuộc sống của nhân vật Mị, đặc biệt là diễn tả diễn biến nội tâm của cô trong từng giai đoạn và đêm tình mùa xuân là một cảnh tác động lớn diễn biến tâm lý và hành động của người con gái vùng núi này.

Vì sao sau bao nhiêu năm sống lầm lũi như con rùa nuôi nơi xó cửa, chấp nhận cuộc sống chẳng bằng con trâu, con ngựa, sức sống của Mị lại chợt hồi sinh trong đêm tình mùa xuân? Phải chăng không khí mùa xuân đến bất ngờ cùng hội xuân, sắc áo váy rực rỡ và những cuộc chơi đã ảnh hưởng đến Mị? Hay chẳng phải sắc màu cũng chẳng phải hương xuân mà chính là tiếng sáo thân quen. Tiếng sáo gọi bạn tình vốn đã quen thuộc, đi vào nếp sống của người dân Hồng Ngài, họ dùng tiếng sáo để thể hiện tình yêu, để nói lòng mình. Nghe tiếng sáo, Mị lại bồi hồi nhớ lại quá khứ của mình, tiếng sáo đưa Mị theo những cuộc chơi, hình ảnh tiếng sáo quan trọng đến mức được lặp lại hơn mười lần trong tác phẩm.Tiếng sáo tuy giản dị, mộc mạc nhưng lại khiến lòng người thiết tha bồi hồi, bởi nó tượng trưng cho tình yêu trai gái. Tiếng sáo khơi dậy trong người con gái vốn tưởng đã chết về mặt tinh thần sống lại quá khứ tươi đẹp, cái ngày mà cô thỏa sức vùng vẫy trong tự do và tình yêu. Chính tiếng sáo đã tác động mạnh mẽ đến sức sống tiềm tàng trong Mị. Bên cạnh tiếng sáo, men rượu cũng là một yếu tố khiến Mị có sự thay đổi. Mị uống ực từng bát, uống như một tên sâu rượu, Mị uống để quên đi hiện tại khốn khổ, nhục nhã và cũng để không nhớ đến tương lai mờ mịt, không có gì để hi vọng. Hành động uống rượu ấy đã nói lên nỗi oan khuất đau buồn trong trái tim người con gái nhưng cũng tiếp thêm sức mạnh để người con gái ấy bừng tỉnh sức sống.

Từ những chất xúc tác từ bên ngoài ấy cùng bản chất mạnh mẽ, tràn đầy sức sống, Mị đã hồi sinh cảm xúc trong đêm tình mùa xuân. Nghe tiếng sao, Mị bỗng cảm thấy tha thiết, bồi hồi. Những cảm xúc nhẹ nhàng ấy khiến Mị nhớ về quá khứ – một quá khư tươi đẹp mà chẳng bao giờ Mị dám hi vọng có thể sống lại một lần nữa. Ngày ấy, Mị thổi lá cũng hay như thổi sáo, tài năng cùng vói sắc đẹp của nàng khiến bao chàng trai Hồng Ngài mê đắm, ngày đêm thổi sáo đi theo Mị. Từ những hồi ức đẹp đẽ ấy, Mị thấy phơi phới trở lại và cô nhận ra mình vẫn còn trẻ. Thật kì lạ khi người ta không biết trạng thái của bản thân ra sao để rồi một ngày chợt nhận ra mình vãn còn trẻ. Điều ấy chẳng khác nào bao ngày qua, Mị không biết mình đang sống hay chỉ là tồn tại như một cái xác và đêm nay, cô mới chợt tỉnh, nhận thức được mình vẫn còn trẻ, mình vẫn còn sống và mình phải làm điều gì để chứng minh điều đó. Điều đầu tiên cô muốn làm khi sống lại cảm giác chính là muốn đi chơi. Bao năm rồi, kể từ khi bị gả về nhà thống lý Pá Tra, làm vợ A Sử, Mị đều không đi chơi xuân, mặc dù những người đàn bà có chồng khác vẫn đi chơi. Mị muốn ra ngoài, không còn muốn yên phận sống trong căn phòng kín mít, chỉ có một ôi cửa sổ nhỏ, hằng ngày nhìn ra không biết là sáng hay tối nữa. Cô bắt đầu sửa soạn, cô lấy chiếc váy hoa,cho thêm mỡ vào đèn để thắp sáng căn phòng tăm tối và quấn tóc. Đây là những hành động được coi là phản kháng của Mị, cô đã bắt đầu có những phản ứng với cuộc sống, đã hồi sinh cảm xúc. Nhưng ngay khi ngọn lửa sức sống đang bùng cháy mạnh mẽ thì lại bị dập tắt, con người tàn nhẫn ấy không ai khác chính là A Sử – con trai thống lý và cũng là chồng Mị. Hắn đột nhiên về nhà và thấy lạ khi thấy Mị sửa soạn đi chơi. Con người ấy đã trói Mị lại, độc ác hơn, hắn lấy tóc Mị quấn quanh cột, không cho Mị cử động.nhưng dù bị trói, hơi rượu vẫn nồng nàn trong Mị, chi phối lý trí cô. Cô nghe thấy tiếng sáo, tiếng sáo gọi bạn tình của ai kia mà như gọi lòng cô, bất giác cô bước đi, cô muốn đi theo tiếng sáo tình yêu ấy, đó mới chính là cuộc sống đáng lẽ cô được hưởng. Nhưng dây trói cứa vào da thịt, nỗi đau thể xác làm cô bừng tỉnh. Cô đành lòng phải trở lại với hiện thực đắng cay, rằng thân phận mình không bằng con ngựa nhà thống lý. Đau xót thay.

Sự hồi sinh sức sống của Mị trải qua cả một quá trình diễn biến từ những cảm xúc hồ tưởng về quá khứ đến hành động phản kháng muốn đi chơi và cuối cùng nhận thức ra một điều quan trọng. Lúc trước, Mị đã coi mình là con trâu, con ngựa nhà thống lý mà đã là con trâu, con ngựa thì không có suy nghĩ, chúng chỉ biết ăn và làm việc mà thôi nhưng lúc này Mị đã hiểu ra, trong ngôi nhà này, đến cả con trâu, con ngựa mình cũng không bằng. Sự hồi sinh sức sống này do nguyên nhân khách quan là tiếng sáo và men rượu nồng nó chưa đủ sức mạnh để tạo nên những hành động mạnh mẽ để tự giải thoát mình, chính vì thế sau đó, Mị lại trở lại cuộc sống như cũ.

Qua nghệ thuật miêu tả tâm lý cùng việc sử dụng ngôn ngữ giản dị, thông dụng, Tô Hoài dường như đã vẽ lên trước mắt người đọc hình ảnh một người con gái mạnh mẽ, tuy đã bị vùi dập, tưởng chỉ còn cái xác không hồn nhưng bên trong vẫn tiềm tàng ẩn chứa sức sống mãnh liệt, chỉ tìm cơ hội để hồi sinh, để bùng cháy.

 

Trả lời bởi: Nguyễn Ngọc Mai

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo