Tham khảo các dạng đề:
1. Biểu cảm về một người thân trong gia đình
2. Biểu cảm …
1. Biểu cảm về một người thân trong gia đình
2. Biểu cảm về một thầy/cô giáo em yêu quý
3. Biểu cảm về 1 ng` bạn mà em gắn bó
giúp e với chiều e thi r ( văn hay dàn ý cũng đc ạ)
Cô biết là chiều nay em thi rồi, tâm trạng chắc hẳn đang rất hồi hộp. Đừng lo lắng quá nhé! Văn biểu cảm không hề khó, cái cốt lõi là em phải viết bằng cảm xúc chân thật của mình. Cô sẽ hướng dẫn em từng bước để có thể làm tốt bất kỳ đề nào trong 3 dạng trên. Hít một hơi thật sâu và cùng cô ôn lại nào!
Phần 1: “Công thức vàng” cho mọi bài văn biểu cảm về người
Dù là viết về mẹ, về thầy cô hay về bạn bè, em đều có thể áp dụng cấu trúc chung này. Đây là sườn bài vững chắc nhất giúp em không bị lạc đề và triển khai ý một cách mạch lạc.
Bước 1: Mở bài (1-2 câu)
- Nhiệm vụ: Giới thiệu trực tiếp đối tượng (người em sẽ viết) và nêu khái quát tình cảm, cảm xúc của em dành cho người đó.
- Cách làm: Đi thẳng vào vấn đề. Ví dụ: “Trong trái tim tôi, hình ảnh người mẹ hiền luôn là ngọn lửa ấm áp nhất.” hoặc “Năm tháng qua đi, nhưng những kỷ niệm về cô A – người thầy đã dìu dắt em những bước đi đầu tiên, sẽ không bao giờ phai nhạt.”
Bước 2: Thân bài (2-3 đoạn văn)
- Nhiệm vụ: Thể hiện tình cảm, cảm xúc một cách cụ thể, sâu sắc thông qua việc miêu tả, hồi tưởng. Đây là phần quan trọng nhất.
- Cách làm: Em đừng kể lể dài dòng từ đầu đến cuối. Hãy chọn ra vài ấn tượng, đặc điểm hoặc kỷ niệm sâu sắc nhất để viết. Mỗi đoạn tập trung vào một ý chính.
- Đoạn 1: Ấn tượng về ngoại hình, tính cách. Hãy chọn những chi tiết “biết nói”, gợi cảm xúc. Ví dụ: Đôi bàn tay mẹ chai sần vì năm tháng vất vả, nụ cười của bạn hiền hậu như nắng mai, ánh mắt thầy nghiêm khắc nhưng đầy bao dung. Sau mỗi chi tiết miêu tả, hãy gắn ngay vào đó cảm xúc của em. (Ví dụ: “Nhìn đôi bàn tay gầy guộc của mẹ, lòng em lại dâng lên một nỗi xót xa, thương mẹ vô cùng.”)
- Đoạn 2: Kể lại một kỷ niệm sâu sắc nhất. Đây là phần “ăn điểm”! Hãy chọn một câu chuyện cụ thể mà qua đó, tình cảm của em với người ấy được thể hiện rõ nhất. (Ví dụ: Kỷ niệm lúc em bị ốm được mẹ chăm sóc, lúc em mắc lỗi được thầy tha thứ, lúc em buồn được bạn an ủi). Khi kể, hãy chú ý miêu tả cả hành động, lời nói và cảm xúc của em lúc đó.
- Đoạn 3: Vai trò, ý nghĩa của người đó trong cuộc sống của em. Người đó là điểm tựa, là nguồn động viên, là tấm gương cho em noi theo như thế nào? (Ví dụ: “Mỗi khi nản lòng, chỉ cần nghĩ đến lời dặn của thầy, em lại có thêm sức mạnh để bước tiếp.”)
Lý do áp dụng phương pháp này: Việc chia thân bài thành các luận điểm rõ ràng (ấn tượng, kỷ niệm, vai trò) giúp bài văn có chiều sâu, không bị lan man. Cách viết “Miêu tả/Kỷ niệm -> Cảm xúc” là chìa khóa để làm nổi bật yếu tố biểu cảm, đúng với yêu cầu của đề bài.
Bước 3: Kết bài (1-2 câu)
- Nhiệm vụ: Khẳng định lại tình cảm, nêu suy nghĩ, lời hứa hoặc mong ước của bản thân.
- Cách làm: Gói gọn lại cảm xúc. Ví dụ: “Con yêu mẹ rất nhiều! Con hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi để mẹ được vui lòng.” hoặc “Em sẽ mãi khắc ghi hình bóng của thầy/cô và những bài học quý giá.”
Phần 2: Dàn ý chi tiết cho đề bài “Biểu cảm về một người thân trong gia đình (mẹ)”
Cô sẽ chọn làm mẫu về người mẹ, vì đây là hình ảnh gần gũi nhất nhé.
A. Mở bài:
- Giới thiệu người mẹ kính yêu của em – người em luôn yêu thương, biết ơn và trân trọng nhất.
- Nêu cảm xúc khái quát: Mẹ là tất cả, là thế giới của con.
B. Thân bài:
- Luận điểm 1: Ấn tượng sâu đậm về hình ảnh của mẹ.
- Gợi tả những nét về ngoại hình gắn với sự tần tảo, hi sinh: dáng người hao gầy, mái tóc đã điểm vài sợi bạc, đôi bàn tay thô ráp vì làm lụng, đôi mắt trũng sâu nhưng luôn ánh lên vẻ hiền từ, ấm áp.
- Cảm xúc của em: Thấy thương mẹ vất vả, cảm nhận được sự bình yên, an toàn khi ở trong vòng tay mẹ.
- Luận điểm 2: Kỷ niệm không thể nào quên về tình mẹ.
- Chọn và kể lại một kỷ niệm cụ thể: Lần em bị ốm nặng, mẹ đã thức trắng đêm chăm sóc, lo lắng. Mẹ nấu cháo, cặp nhiệt độ, những lời dỗ dành của mẹ còn hiệu nghiệm hơn cả thuốc.
- Cảm xúc của em khi đó và bây giờ: Lúc đó cảm động, thấy mẹ thật vĩ đại. Bây giờ nghĩ lại càng thấy biết ơn và tự nhủ phải yêu thương mẹ nhiều hơn.
- Luận điểm 3: Mẹ là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất.
- Mẹ không chỉ chăm lo vật chất mà còn là người thầy, người bạn luôn lắng nghe, thấu hiểu và cho em những lời khuyên quý báu.
- Mỗi lời động viên của mẹ khi em thất bại, mỗi lời khen của mẹ khi em làm được việc tốt đều là nguồn động lực lớn lao.
- Cảm xúc của em: Tự hào, ngưỡng mộ. Thầm cảm ơn cuộc đời đã cho em một người mẹ tuyệt vời.
C. Kết bài:
- Khẳng định lại tình yêu vô bờ dành cho mẹ.
- Bày tỏ lời hứa của bản thân: sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành niềm tự hào của mẹ, để đền đáp công ơn trời biển của mẹ.
Phần 3: Bài văn tham khảo (Dựa theo dàn ý trên)
“Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con.”
Câu thơ ấy luôn vang vọng trong tâm trí tôi mỗi khi nghĩ về mẹ, người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời tôi. Mẹ không chỉ là người sinh ra tôi, mà còn là ngọn hải đăng soi sáng, là bến đỗ bình yên cho tâm hồn tôi sau mỗi sóng gió.
Trong ký ức của tôi, mẹ không có vẻ đẹp lộng lẫy như những người phụ nữ khác. Vẻ đẹp của mẹ là vẻ đẹp của sự hi sinh thầm lặng. Tôi yêu mái tóc mẹ đã bắt đầu điểm những sợi bạc vì bao đêm lo toan, yêu đôi mắt trũng sâu nhưng lúc nào cũng nhìn tôi với ánh nhìn trìu mến. Nhưng trên hết, tôi thương đôi bàn tay của mẹ. Đôi bàn tay ấy không mềm mại, mà thô ráp, chai sần vì bao năm tháng vất vả lo cho gia đình. Mỗi vết chai trên tay mẹ như một câu chuyện kể về sự tảo tần, về tình yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho chúng tôi. Mỗi lần nắm lấy bàn tay ấy, lòng tôi lại dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa xót xa, vừa ấm áp lạ thường.
Tôi còn nhớ như in mùa đông năm lớp sáu, tôi bị một trận sốt cao phải nghỉ học. Cả đêm ấy, mẹ gần như thức trắng. Cứ một lúc, mẹ lại đặt bàn tay mát rượi lên trán tôi, rồi lại tất tả đi lấy khăn ấm, nấu một bát cháo hành nóng hổi. Nhìn dáng mẹ liêu xiêu trong đêm, nghe giọng mẹ lo lắng vỗ về “Cố ăn một chút cho lại sức con nhé!”, tôi đã không kìm được nước mắt. Bát cháo của mẹ hôm ấy có vị mặn của mồ hôi, của nước mắt và có cả vị ngọt ngào của tình mẫu tử. Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mẹ chính là vị thiên thần không có cánh trong cuộc đời mình.
Không chỉ chăm sóc tôi từng li từng tí, mẹ còn là điểm tựa tinh thần vững chắc cho tôi. Mỗi khi tôi gặp bài toán khó, khi tôi buồn vì bị bạn bè hiểu lầm, mẹ luôn là người ở bên cạnh, kiên nhẫn lắng nghe và cho tôi những lời khuyên thật giản dị mà sâu sắc. Mẹ dạy tôi rằng vấp ngã ở đâu thì phải tự đứng lên ở đó, rằng sự chân thành chính là chìa khóa để mở mọi cánh cửa. Lời của mẹ như dòng nước mát lành tưới tắm cho tâm hồn, giúp tôi trưởng thành và mạnh mẽ hơn mỗi ngày.
Mẹ ơi! Tình yêu và sự hi sinh của mẹ, con làm sao kể hết bằng lời. Giờ đây, con chỉ biết thầm hứa sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để nụ cười mãi nở trên môi mẹ, để mẹ luôn tự hào về con. Với con, mẹ là tất cả, là tài sản quý giá nhất mà cuộc đời đã ban tặng.
LỜI DẶN CUỐI CÙNG CỦA CÔ:
Em hãy đọc kỹ dàn ý và bài văn mẫu để hiểu cách triển khai. Khi vào phòng thi, hãy chọn người mà em có nhiều cảm xúc nhất (mẹ, bố, cô giáo, bạn thân…) và viết bằng cảm xúc thật của mình. Đó chính là bí quyết để có một bài văn hay!
Chúc em bình tĩnh, tự tin và làm bài thật tốt nhé! Cô tin em sẽ làm được
Dạng đề 1
MB:Trong mỗi cuộc đời, mỗi”thiên thần bé nhỏ” đều được sinh ra và lớn lên ở một mái ấm tràn đầy tình yêu thương, và mái ấm ấy mang tên”gia đình”. Mái ấm ấy có sự yêu thương của bà, sự che chở của ông, và lẫn trong đó là cả sự ấm áp của cha. Tôi cũng chính là một trong những”thiên thần bé nhỏ” ấy được sinh ra và lớn lên trong mái ấm được gọi là “gia đình”ấy. Tôi nghĩ mình rất may mắn khi được sinh ra trên cõi đời này, ở đó tôi được rất nhiều tình yêu và có một điều kiện học rất tốt, còn rất nhiều thứ nữa…Nhưng ở đó có một người luôn bên tôi mỗi lúc, đó chính là người mẹ kính yêu của tôi. Mẹ là người tuyệt vời nhất trong lòng tôi. Dù có đi đến đâu đi chăng nữa, tôi vẫn nhớ đến người mẹ kính yêu ấy của tôi.
TB: Mẹ tôi năm nay đã ngoài ba mươi tuổi rồi. Nhưng đối với tôi, mẹ tôi còn trẻ lắm!Nét thanh xuân còn lưu lại trong nơi ấy của mẹ. Mái tóc bồng bềnh ấy của mẹ bấy giờ đã không còn như ngày xưa nữa rồi.Chắc cũng vì mẹ đã hứng chịu nhiều sóng gió cuộc đời nên mái tóc ấy của mẹ đã có vài điểm bạc trắng, mái tóc phủ lên để hiện lên một khuôn mặt đầy hiền hậu. Ánh mắt ấy của mẹ nhìn tôi với sự dịu dàng và trìu mến. Dường nhu ư lúc ấy trong ánh mắt mẹ tràn đầy sựu ấm áp. Đặc biệt nhất chính là nụ cười của mẹ, thi thoảng tôi mới thấy được mẹ cười, nụ cười của mẹ mang lại tuổi thanh xuân được quay lại. Nụ cười ấy đầy rạng rỡ làm cho lòng tôi trở nên ấm áp và nhẹ nhỏm biết bao. Năm tháng cứ thế trôi qua, tôi càng ngày càng lớn khôn, nhưng…sức khỏe của mẹ tôi càng ngày đi xuống. Hằng ngày mẹ rất hăng hái làm việc,không bao giờ biết mệt cả. Nhưng bây giờ mẹ không như trước nũa, mẹ thường hay bị đau lưng, nhưng cơn đau tay ngày kéo đến càng nhiều. Mỗi lần tôi đứng sau mép của phòng bếp, thấy mẹ đang lụi hụi trong bếp thì lòng tôi như cảm thấy lo lắng và xót xa biết nhường nào. Tuổi thanh xuân của mẹ bị lấn ác bởi công việc ở nơi làm việc và công việc trong gia đình.
Mẹ của tôi hiền lắm, chưa bao giờ nổi giận với ai cả, thi thoảng thì mẹ chỉ “mắng yêu”tôi khi tôi sai phạm. Điều mà tôi luôn yêu quý và tự hào ở mẹ đó chính là mẹ có một trái tim đầy nhân hậu. Có hôm, khi đó tôi đang ở trong căn bếp phụ mẹ nấu nướng. Lúc ấy, mẹ đã nấu xong nhưng tôi lại thấy lạ khi mẹ lại để lại một phần cho ai đó. Tôi liền hỏi mẹ:”Mẹ ơi, phần này dành cho ai vậy ạ?”.Mẹ trả lời tôi với giọng đầy sự ấm áp”À, phần này là dành cho cô hàng xóm bên cạnh nhà. Mẹ chỉ muốn an ủi cô ấy vui hơn. Bởi vì…cô ấy… vừa mới mất con vì một căn bệnh quái ác ấy. Bây giờ cô ấy cảm thấy rất cô đơn và buồn bã. Con hãy đem phần này cho cô ấy nhé. Trước khi ra về nhớ phải chào cô ấy đàng hoàng đáy nhé!”.Sau đó tôi cầm lấy phần cơm ấy, tôi liền đi ngay. Khi đến nhà cô ấy, tôi gọi cô ấy ra để nhận. Cô ấy bước ra với một khuôn mặt đầy ủ rủ,tôi liền đưa “món quà”mà chính tay mẹ tôi làm cho cố ấy và nói:”Cháu chào cô, cô đừng có buồn nữa mà!Nếu như cô cảm thấy buồn thì cô hãy đến nhà của cháu để cùng bắt chuyện nhé!”Cô ấy liền ôm chầm lấy tôi vì trông tôi rất giống đứa con đã mất của cô ấy và khóc rất nhiều. Từ đó tôi và cô ấy trở nên thân thiết với nhau hơn. Chắc tính cách ấy của tôi được thừa hưởng từ người mẹ kính yêu của tôi. Mẹ tôi cũng chính là một người rất hoạt bát và luôn hòa đồng với mọi người xung quanh.
Mẹ tôi là một người làm bếp ở một nhà hàng lớn. Công việc của mẹ tôi ngày càng phát triển. Tôi cũng hay đến nhà hàng ấy để ăn nhưng công việc chính của tôi khi đến đó chính là gặp mẹ của tôi. Nhưng vì năm nay việc học của tôi trở nên dày đặc nên ít khi tôi ra đấy. Cửa hàng ấy lúc nào cũng đồng khách từ khi mẹ tôi vào làm cả(chắc cũng vì tay nghề nấu ăn của mẹ ). Tôi thấy mẹ đều dành hết trọn vẹn thời gian cho ba chị em tôi. Mẹ tôi cũng giống bao nhiêu người phụ nữ khác, đó là mẹ tôi cũng có một sở thích cho riêng mình. Sở thích của mẹ tôi là thích chăm sóc cho vườn rau nhỏ sau nhà. Mỗi lúc rảnh rỗi tôi lại thấy mẹ lụi hụi bên trong lòng của vườn rau ấy chăm sóc cho những cây rau nhỏ bé ấy.
Mẹ tôi luôn dành cho tôi rất nhiều khoảnh khắc, kỉ niệm tươi đẹp và vui vẻ. Nhưng kỉ niệm mà tôi nhớ nhất đó chính là lúc mẹ chăm sóc tôi ốm. Lúc ấy, vì tôi sắp thi học kì rồi nên tôi phải hoàn thành hết tập đề cương mà cô giao về nhà làm. Khi đó, đề cương ôn tập rất nhiều(từ 2-3 tờ trở lên). Tôi tận dụng hết thời gian rảnh của mình để làm cho hết đề cương ấy. Khi đó tôi vì lo làm đề cương nên bỏ việc ăn uống và quên cả sức khỏe của mình có vấn đề hay không. Sau khi thi xong tất cả các môn, tôi liền về hà và cảm thấy trong người trở nên loạng choạng và mệt mỏi. Lúc ấy không còn cách nào khác tôi liền đi về phòng của mình và nghỉ ngơi, tôi nghĩ thầm trong lòng rằng:”chắc do mấy ngày nay mình quên ăn uống nên chắc vì đói quá thôi, chắc nghỉ ngơi một chút lúc sau cũng sẽ bình thường thôi”. Tôi nghỉ ngơi và sau khi dậy, tôi cảm thấy trong người mình trở nên nóng rực và mệt đến nỗi người rã rời không thể đứng dậy được. Tôi cố gắng đứng dậy và bước ra khỏi phòng để đi xuống lấy nước uống. Vì quá mệt nên lúc đó tôi đã ngất ngay trước cửa phòng của mình. Khi mẹ về, mẹ gọi tôi mãi mà không thấy tôi ra đón mẹ như mọi khi, lúc ấy mẹ tôi cảm thấy không lành nên đã lên phòng tôi và thấy tôi ngất ngay trước phòng. Mẹ liền hoảng hốt và kiểm tra thân nhiệt cho tôi. Mẹ bế tôi lên trên giường và chăm sóc cho tôi. Và mẹ cứ đi đi lại lại mãi, mẹ luôn làm khăn ướt để chườm cho tôi để thân nhiệt của tôi hạ xuống. Sau một đêm mẹ mất ngủ vì chăm sóc bệnh cho tôi, sau khi thức dậy tôi cảm thấy cơ thể mình như khỏe hẳn. Tôi đi xuống bếp để chào buổi sáng mẹ, tôi thấy khuôn mặt của mẹ rất bơ phờ, dưới mắt mẹ xuất hiện những quần thâm vì phải thức đêm để chăm sóc cho tôi.Ôi mẹ của tôi thật tuyệt vời! KB:tôi luôn biết ơn và trân trọng mẹ. Bởi vì mẹ đã cho tôi hết tất cả những gì mà mẹ có. từ tận đáy lòng, tôi muốn sau này tôi trưởng thành hơn và có một công việc ổn định để giúp mẹ một phần gánh nặng nào đó trong cuộc đời