Thông điệp bài Chữ người tử tù muốn gửi gắm đến chúng ta
Thông điệp bài Chữ người tử tù muốn gửi gắm đến chúng ta
Hôm nay, cô trò chúng ta sẽ cùng nhau “giải mã” một tác phẩm vô cùng đặc sắc và giàu giá trị, đó là truyện ngắn “Chữ người tử tù” của nhà văn Nguyễn Tuân. Đây là một tác phẩm không chỉ thể hiện tài năng bậc thầy của Nguyễn Tuân trong việc sử dụng ngôn ngữ mà còn gửi gắm những thông điệp sâu sắc về con người và cuộc đời. Để hiểu rõ thông điệp mà tác phẩm muốn gửi gắm, chúng ta sẽ đi qua từng bước phân tích cụ thể nhé.
Bước 1: Khái quát về tác phẩm và bối cảnh sáng tác
Trước hết, các em cần nhớ rằng “Chữ người tử tù” được viết vào năm 1938, in trong tập “Vang bóng một thời”. Bối cảnh chính của câu chuyện diễn ra tại một nhà tù thực dân thời Pháp thuộc. Nhân vật trung tâm là Huấn Cao – một người tài hoa, có khí phách ngang tàng, nhưng lại là một “tử tù” đang chờ ngày hành quyết. Đối lập với Huấn Cao là Viên quản ngục – một người đại diện cho trật tự nhà tù nhưng lại có tâm hồn yêu cái đẹp, trọng người tài.
Bối cảnh “ngục tù” u ám, đầy rẫy sự thô bạo, tàn nhẫn ấy lại là nơi diễn ra một cảnh tượng “xưa nay chưa từng có”, một cuộc “gặp gỡ vàng ngọc” giữa hai con người ở hai chiến tuyến đối lập. Điều này chính là chìa khóa để chúng ta khám phá những thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm.
Bước 2: Phân tích các thông điệp cốt lõi mà tác phẩm muốn gửi gắm
“Chữ người tử tù” không chỉ là câu chuyện về một cuộc gặp gỡ, mà còn là bản tuyên ngôn của Nguyễn Tuân về cái Đẹp và về Con người. Chúng ta có thể thấy những thông điệp chính sau:
1. Ca ngợi và khẳng định vẻ đẹp của con người tài hoa, có khí phách hiên ngang và thiên lương trong sáng.
Đây là thông điệp nổi bật nhất mà tác phẩm mang lại, được thể hiện rõ nét qua nhân vật Huấn Cao:
- Vẻ đẹp của tài năng: Huấn Cao là người có tài viết chữ nhanh, đẹp. Những con chữ của ông không chỉ là nét bút thông thường mà là sự kết tinh của tinh hoa văn hóa, mang cái “khí phách”, cái “thần” của người viết. Cái tài của Huấn Cao là cái tài hiếm có, là “nhất sinh chỉ biết có một lần”.
- Vẻ đẹp của khí phách: Huấn Cao hiện lên với tư thế hiên ngang, bất khuất ngay cả khi sắp phải đối mặt với cái chết. Ông coi thường cường quyền, coi thường cái chết. Khi bị giam cầm, ông vẫn ung dung, ngạo nghễ, không hề run sợ hay khuất phục. Thậm chí, ông còn thản nhiên bẻ gông, rũ xiềng, xem nhẹ những hình phạt thể xác. Khí phách của ông được thể hiện rõ nhất trong cảnh cho chữ, khi ông “thét” viên quản ngục.
- Vẻ đẹp của thiên lương (tâm hồn trong sáng): Dù là kẻ “tử tù”, nhưng Huấn Cao lại là người có tâm hồn cao đẹp, trong sáng. Ông sẵn sàng cho chữ những người bạn tri kỉ, nhưng dứt khoát không cho chữ kẻ có “tính cách tiểu nhân”. Ông chỉ trọng cái đẹp khi cái đẹp gắn liền với cái Thiện. Lời khuyên cuối cùng của ông dành cho quản ngục: “Phải giữ lấy thiên lương cho lành vững” chính là lời nhắn nhủ về giá trị đạo đức cao đẹp mà con người cần gìn giữ.
Thông điệp này nhấn mạnh rằng: Cái đẹp đích thực, cái tài năng vĩ đại phải luôn đi đôi với một nhân cách cao thượng, một tâm hồn trong sáng, không bị vấy bẩn bởi cái xấu xa, ti tiện.
2. Sự trân trọng, bảo tồn cái Đẹp và khả năng cảm hóa mạnh mẽ của cái Đẹp.
Thông điệp này được thể hiện qua nhân vật Viên quản ngục và hành động “xin chữ” của ông:
- Sự trân trọng cái Đẹp: Viên quản ngục, mặc dù đại diện cho nhà tù tăm tối, nhưng lại có một tâm hồn yêu cái đẹp, trọng người tài. Ông sẵn sàng bỏ qua luật lệ, tạo điều kiện thuận lợi nhất cho Huấn Cao, chỉ vì “sở nguyện cao quý” là có được chữ của Huấn Cao để treo trong nhà. Điều này cho thấy, ngay cả trong môi trường khắc nghiệt nhất, cái đẹp vẫn có sức sống, vẫn được những tâm hồn tinh tế trân trọng.
- Khả năng cảm hóa của cái Đẹp: Cảnh cho chữ diễn ra trong buồng giam chật hẹp, ẩm ướt, đầy rẫy những dụng cụ tra tấn. Nhưng chính tại đây, cái đẹp của chữ, cái khí phách của Huấn Cao đã cảm hóa được Viên quản ngục và thầy thơ lại. Lời khuyên của Huấn Cao về việc “treo chữ ở nơi sạch sẽ” và “thay đổi tính nết, bỏ nghề đi” đã thức tỉnh lương tri của quản ngục. Điều đó cho thấy, cái đẹp đích thực có sức mạnh thanh lọc tâm hồn, hướng con người tới những giá trị Chân – Thiện – Mỹ.
Thông điệp này khẳng định rằng: Cái đẹp có một sức mạnh to lớn, không chỉ là niềm ngưỡng mộ mà còn có khả năng cảm hóa, hướng thiện con người, giúp họ giữ gìn và phát huy “thiên lương” của mình.
3. Nỗi niềm hoài cổ, nuối tiếc về một thời “vang bóng” của những giá trị truyền thống tốt đẹp đang dần tàn lụi.
Nguyễn Tuân là một nhà văn lãng mạn mang nặng tư tưởng “hoài cổ”, luôn kiếm tìm và nuối tiếc những vẻ đẹp của quá khứ. “Chữ người tử tù” chính là một biểu hiện của nỗi niềm đó:
- Cái tài hoa của Huấn Cao: Đại diện cho một thời đại, một phong cách sống đã qua, nơi tài năng, khí phách được coi trọng. Nhưng trong bối cảnh xã hội thuộc địa nửa phong kiến, những người như Huấn Cao lại bị coi là “loạn tặc”, bị giam cầm và tiêu diệt.
- Cảnh cho chữ: Là một cảnh tượng tuyệt đẹp, nhưng lại diễn ra ở một nơi “tởm bẩn, lộn xộn”, trong bối cảnh bi tráng của cái chết sắp cận kề. Sự đối lập này càng làm nổi bật sự tiếc nuối của Nguyễn Tuân khi những giá trị tinh hoa như thư pháp, như khí phách ngang tàng của những bậc trượng phu đang dần biến mất hoặc bị đẩy vào ngõ cụt.
Thông điệp này cho thấy: Nguyễn Tuân không chỉ ngợi ca cái đẹp mà còn bày tỏ nỗi lòng tiếc nuối sâu sắc trước sự tàn phai của những vẻ đẹp văn hóa, của những con người tài hoa, khí phách trong một xã hội đầy biến động, suy tàn.
4. Quan niệm về cái Đẹp của Nguyễn Tuân.
Qua tác phẩm, chúng ta có thể rút ra quan niệm rất riêng của Nguyễn Tuân về cái Đẹp:
- Cái Đẹp phải là cái tài hoa, tinh xảo: Đó là vẻ đẹp của sự điêu luyện, độc đáo, không phải ai cũng có được.
- Cái Đẹp phải gắn liền với cái khí phách, sự hiên ngang: Cái đẹp không chỉ là hình thức mà còn là bản lĩnh, là tinh thần bất khuất.
- Cái Đẹp phải đi cùng với cái thiên lương, sự trong sáng của tâm hồn: Nguyễn Tuân quan niệm cái đẹp đích thực là cái đẹp Chân – Thiện – Mỹ hài hòa. Một cái tài mà không có cái tâm thì không thể là cái đẹp hoàn hảo.
Bước 3: Tổng kết và ý nghĩa đối với người đọc
Như vậy, thông điệp mà “Chữ người tử tù” muốn gửi gắm đến chúng ta không chỉ là sự ca ngợi vẻ đẹp của tài năng và khí phách con người, mà còn là lời nhắc nhở về giá trị của “thiên lương”, về sức mạnh cảm hóa của cái đẹp, và cả nỗi niềm trăn trở của Nguyễn Tuân trước sự mất mát của những giá trị truyền thống tốt đẹp.
Đối với chúng ta ngày nay, những thông điệp này vẫn còn nguyên giá trị:
- Trân trọng tài năng và nhân cách: Học cách nhận diện, trân trọng và phát huy những tài năng, những phẩm chất tốt đẹp trong cuộc sống.
- Giữ gìn “thiên lương”: Luôn biết hướng thiện, giữ gìn tâm hồn trong sáng, không để những cám dỗ hay môi trường xấu xa làm biến chất bản thân.
- Yêu và bảo tồn cái Đẹp: Biết thưởng thức, gìn giữ những giá trị văn hóa, nghệ thuật truyền thống của dân tộc và của nhân loại.
“Chữ người tử tù” chính là một bài học sâu sắc về cuộc đời, về giá trị đích thực của con người và cái đẹp. Hãy luôn ghi nhớ những thông điệp quý giá này để sống một cuộc đời ý nghĩa hơn, các em nhé!
Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, các em hãy hỏi cô nhé!
Cần biết trân trọng những nét đẹp văn hoá, truyền thống của dân tộc.
Cái đẹp, cái thiện sẽ luôn chiến thắng bóng tối và cái ác.
Con người dù sống trong hoàn cảnh nào cũng phải giữ thiên lương trong sáng và đạo lí tốt đẹp của con người.