Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
(Trích Truyện Kiều Nguyễn Du)
Viết 1 đoạn văn thể hiện cảm xúc của em về đoạn lục bát trên
Nhanh giúp em ạ
PHƯƠNG PHÁP:
Để viết một đoạn văn thể hiện cảm xúc về đoạn thơ, chúng ta sẽ áp dụng phương pháp đọc hiểu, cảm thụ thơ đơn giản. Cụ thể là:
- Đọc kĩ đoạn thơ để nắm được nội dung khái quát.
- Tìm hiểu ý nghĩa của từng câu thơ hoặc từng cặp câu thơ.
- Xác định những từ ngữ gợi cảm xúc, gợi hình ảnh.
- Từ đó, bày tỏ những suy nghĩ, cảm nhận, và liên tưởng của bản thân về đoạn thơ.
Lý do áp dụng phương pháp này là vì ở lớp 6, các em cần rèn luyện kỹ năng đọc hiểu cơ bản và biết cách bộc lộ cảm xúc cá nhân một cách chân thành, tự nhiên khi tiếp xúc với tác phẩm văn học.
BÀI LÀM:
Để giúp em viết đoạn văn, cô trò mình cùng phân tích từng bước một nhé:
Bước 1: Đọc và hiểu nghĩa cơ bản của đoạn thơ.
- “Trăm năm trong cõi người ta”: Câu này nói về cuộc đời con người, một kiếp người kéo dài hàng trăm năm. Nó gợi lên sự rộng lớn của cuộc đời, nhưng cũng ẩn chứa những điều sẽ xảy ra trong suốt chặng đường đó.
- “Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau”: “Tài” là tài năng, trí tuệ; “mệnh” là số phận, vận mệnh. “Ghét nhau” ở đây nghĩa là đối chọi nhau, không hòa hợp. Câu thơ này muốn nói rằng, những người có tài năng, thông minh, đức độ thì thường lại có số phận éo le, bất hạnh, không được suôn sẻ.
- “Trải qua một cuộc bể dâu”: “Bể dâu” là một thành ngữ, nói về những sự thay đổi lớn lao, đau đớn, từ biển cả biến thành ruộng dâu, từ ruộng dâu biến thành biển cả. Nó tượng trưng cho những biến cố dữ dội, những thăng trầm kinh hoàng trong cuộc đời.
- “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”: Từ “trông thấy” là những gì chứng kiến, trải nghiệm; “đau đớn lòng” là cảm giác đau khổ, xót xa tận đáy lòng. Câu thơ thể hiện sự thương cảm tột cùng của tác giả khi chứng kiến những cảnh đời đầy bi kịch.
Bước 2: Xác định cảm xúc chủ đạo của em khi đọc đoạn thơ.
Sau khi hiểu được nghĩa của từng câu, em thấy đoạn thơ gợi lên cảm xúc gì? Chắc chắn đó là sự buồn bã, xót xa, thương cảm cho số phận con người, đúng không nào? Nó cũng có thể khiến em suy nghĩ về sự bất công của cuộc đời, khi người tài giỏi lại thường chịu khổ.
Bước 3: Lập dàn ý cho đoạn văn.
Một đoạn văn ngắn gọn thường có 3 phần:
- Mở đoạn: Nêu cảm xúc chung khi đọc đoạn thơ.
- Thân đoạn: Giải thích tại sao em có cảm xúc đó, bằng cách bám vào ý nghĩa của từng câu thơ.
- Kết đoạn: Tổng kết lại cảm xúc hoặc nêu một suy nghĩ sâu sắc của em sau khi đọc.
Bước 4: Viết đoạn văn hoàn chỉnh.
Dựa trên các bước trên, cô gợi ý em một đoạn văn như sau:
Đoạn thơ mở đầu tác phẩm “Truyện Kiều” của Nguyễn Du đã để lại trong lòng em thật nhiều cảm xúc xót xa và thương cảm. Khi đọc câu “Trăm năm trong cõi người ta”, em thấy cuộc đời mỗi con người tuy dài nhưng lại chứa đựng biết bao nhiêu điều khó lường. Đặc biệt, câu “Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau” khiến em suy nghĩ rất nhiều, em cảm thấy buồn khi những người có tài năng, đức độ lại thường gặp phải nhiều éo le, bất hạnh trong cuộc sống, như một sự trớ trêu của số phận. Rồi đến hình ảnh “Trải qua một cuộc bể dâu”, em hình dung ra biết bao nhiêu biến cố lớn lao, những sự thay đổi đau đớn mà con người phải gánh chịu. Chính vì thế, khi chứng kiến những cảnh đời ấy, tác giả đã phải thốt lên “Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”, thể hiện nỗi đau đớn đến tận tâm can. Qua bốn câu thơ này, em càng thấm thía hơn về những nỗi buồn, những thử thách lớn mà con người phải trải qua. Em cảm thấy thương cho những số phận bất hạnh và càng thêm trân trọng cuộc sống của mình.
Đoạn văn trên đã được khéo léo như muốn nhằm khẳng định, trong cõi đời này, chữ tài với chữ mệnh chính là trái nhau. Cuộc đời của nàng Kiều tuy rằng có tài năng, có nhan sắc, có đẹp đẽ lại chính là hồng nhan bạc phận. Tác giả đã sử dụng biện pháp nhân hóa để khéo léo nói lên cuộc đời và số phận của bông hoa tuyệt đẹp mà khốn khổ của nàng Thúy Kiều, nàng không thể gồng mình chống lại được số phận, nó tất thảy đều là những điều đau đớn và khó hiểu vô cùng. Một cuộc bể dâu được Nguyễn Du dùng như muốn nhấn mạnh về một xã hội phong kiến tồi tàn rách nát, ở đó quan lại rượu chè, dâm tặc, thứ mà Nguyễn Du đau xót là những số phận của những con người cùng cực, họ không biết bấu víu vào đâu, cũng không biết phải làm gì trong cái xã hội phong kiến trọng đồng tiền bấy giờ.