Viết bài văn 600 chữ phân tích truyện chữ người tử tù
Viết bài văn 600 chữ phân tích truyện chữ người tử tù
Bài tập yêu cầu chúng ta viết một bài văn khoảng 600 chữ phân tích tác phẩm này. Để làm tốt bài tập này, chúng ta sẽ đi theo từng bước chi tiết nhé!
Bước 1: Tìm hiểu chung về tác phẩm
Trước khi đi vào phân tích, chúng ta cần nắm vững những thông tin cơ bản về “Chữ người tử tù”.
- Tác giả: Nguyễn Tuân. Ông là một nhà văn lớn, nổi tiếng với phong cách nghệ thuật độc đáo, tài hoa, đậm chất “ngông”. Ông thường viết về những con người tài hoa, khí phách, sống trong những hoàn cảnh éo le, đầy thử thách.
- Tác phẩm: “Chữ người tử tù”. Đây là một truyện ngắn được trích từ tập “Tuỳ bút I” của Nguyễn Tuân, viết năm 1941.
- Bối cảnh ra đời: Tác phẩm ra đời trong thời kỳ Pháp thuộc, khi xã hội có nhiều biến động, các giá trị truyền thống bị thử thách.
Bước 2: Xác định đề tài và chủ đề của tác phẩm
Đề tài của tác phẩm là về cái đẹp, về sự bất tử của nghệ thuật, về khí phách của con người. Chủ đề mà tác giả muốn gửi gắm là ca ngợi vẻ đẹp của con người có khí phách, tài hoa, yêu cái đẹp và giữ gìn những giá trị tinh thần cao quý ngay cả trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Tác phẩm còn thể hiện sự đối lập giữa cái đẹp và cái xấu, giữa cái thiện và cái ác, giữa ánh sáng và bóng tối.
Bước 3: Tóm tắt cốt truyện
Truyện kể về cuộc đời và cái chết của Huấn Cao, một người tù nổi tiếng tài hoa trong việc viết chữ. Dù bị giam cầm trong ngục tù, Huấn Cao vẫn giữ được khí phách uy nghi, coi thường cái chết. Khi viên quản ngục biết chuyện, ông ta đã xin Huấn Cao cho chữ để treo trong nhà. Mặc dù ban đầu khinh bỉ, nhưng trước tấm lòng chân thành và sự trân trọng cái đẹp của viên quản ngục, Huấn Cao đã đồng ý. Ông dùng những nét chữ cuối cùng của đời mình để lại một bài học quý giá về nhân cách và sự bất tử của cái đẹp.
Bước 4: Phân tích các yếu tố nghệ thuật và nội dung chính
Chúng ta sẽ phân tích tác phẩm dựa trên các khía cạnh sau:
- Nhân vật Huấn Cao:
- Khí phách, tài hoa: Huấn Cao được miêu tả là một người phi thường, có tài năng xuất chúng trong nghệ thuật thư pháp. Ông có “bốn chữ tâm tài có một không hai”, “chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, có tài múa bút”. Ngay cả khi bị giam cầm, ông vẫn giữ được vẻ đường bệ, oai phong, “xem cái chết nhẹ như lông hồng”. Thái độ của ông đối với cái chết, đối với sự sống thể hiện một tinh thần bất khuất, coi thường gian khổ.
- Quan niệm về cái đẹp và sự bất tử: Huấn Cao không muốn cho chữ những kẻ “mặt sắt đen sì”, “mặt lại nhăn nhó”, “mặt xấu xa”. Ông chỉ muốn cho chữ những người “thanh cao”, “tài hoa”. Điều này cho thấy ông trân trọng và đề cao giá trị tinh thần, cái đẹp đích thực. Nghệ thuật thư pháp của ông vượt lên trên cảnh tù đày, trở thành một thứ bất tử, có khả năng làm rung động lòng người.
- Sự thay đổi thái độ: Ban đầu, Huấn Cao khinh bỉ thái độ của viên quản ngục và bọn lính. Tuy nhiên, khi thấy “cái lều nhỏ trơ trọi”, thấy “viên quản ngục và gia đình đang sụp lạy dưới chân mình”, ông nhận ra sự chân thành và lòng kính trọng cái đẹp của họ. Điều này khiến ông “xúc động”, “cảm động”.
- Nhân vật viên quản ngục:
- Tình yêu cái đẹp: Viên quản ngục là một con người có tâm hồn nhạy cảm, biết trân trọng cái đẹp. Ông say mê chữ nghĩa, coi việc xin được chữ của Huấn Cao là một niềm vinh hạnh lớn lao.
- Sự đối lập nội tâm: Ông là người thực thi pháp luật, nhưng lại có một phần tâm hồn hướng về cái đẹp, cái thiện. Điều này tạo nên sự giằng xé nội tâm của ông, một nét chấm phá độc đáo.
- Hành động cảm động: Ông xin Huấn Cao cho chữ không phải vì lợi lộc cá nhân mà vì lòng ngưỡng mộ chân thành. Ông còn cố gắng tạo điều kiện tốt nhất cho Huấn Cao viết chữ, thể hiện sự tôn trọng và tình yêu với nghệ thuật.
- Bọn lính:
- Sự xấu xa, tàn bạo: Bọn lính đại diện cho thế lực tăm tối, bạo ngược, không hiểu và không trân trọng cái đẹp. Thái độ của chúng đối với Huấn Cao và cảnh tù đày càng làm nổi bật vẻ đẹp của Huấn Cao.
- Ý nghĩa nhan đề:
- “Chữ người tử tù” gợi lên nhiều lớp nghĩa. Trước hết là nghĩa đen, chỉ việc người tù viết chữ. Tuy nhiên, nó còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: đó là những con chữ của một con người sắp chết, là sự chắt lọc tinh hoa, là di sản tinh thần mà ông để lại. “Chữ” ở đây không chỉ là nét mực trên giấy mà còn là nhân cách, là tài năng, là những giá trị cao đẹp của con người.
- Nghệ thuật xây dựng nhân vật:
- Tác giả đã sử dụng những thủ pháp nghệ thuật đặc sắc để khắc họa nhân vật, đặc biệt là Huấn Cao. Đó là nghệ thuật miêu tả ngoại hình, hành động, ngôn ngữ, lời thoại. Tác giả tập trung làm nổi bật vẻ đẹp tài hoa, khí phách của Huấn Cao thông qua sự tương phản với cảnh tù đày và thái độ của bọn lính.
Bước 5: Lập dàn ý cho bài văn phân tích
Chúng ta có thể xây dựng dàn ý như sau:
- Mở bài: Giới thiệu tác giả Nguyễn Tuân, tác phẩm “Chữ người tử tù” và nêu nhận định khái quát về giá trị của tác phẩm.
- Thân bài:
- Luận điểm 1: Phân tích nhân vật Huấn Cao – vẻ đẹp tài hoa, khí phách uy nghi, bất khuất.
- Luận điểm 2: Phân tích quan niệm về cái đẹp và sự bất tử của nghệ thuật qua lời nói và hành động của Huấn Cao.
- Luận điểm 3: Phân tích nhân vật viên quản ngục – tình yêu cái đẹp, sự đối lập nội tâm.
- Luận điểm 4: Ý nghĩa nhan đề và chủ đề tư tưởng của tác phẩm.
- Luận điểm 5: Đánh giá nghệ thuật xây dựng nhân vật và phong cách của Nguyễn Tuân.
- Kết bài: Khẳng định lại giá trị tư tưởng và nghệ thuật của tác phẩm, liên hệ, mở rộng (nếu có).
Bước 6: Viết bài văn hoàn chỉnh
Dựa vào dàn ý trên, chúng ta sẽ viết thành một bài văn mạch lạc, có luận điểm rõ ràng, dẫn chứng cụ thể và lời văn chau chuốt.
Ví dụ về cách viết một đoạn phân tích (ví dụ cho luận điểm 1):
Ngay từ những dòng đầu tiên, Nguyễn Tuân đã khắc họa thành công hình tượng Huấn Cao – một con người tài hoa, phi thường, mang trong mình một khí phách uy nghi, lẫm liệt, vượt lên trên hoàn cảnh tù đày khắc nghiệt. Huấn Cao không chỉ là một kẻ phạm tội, ông là một nghệ sĩ đích thực, một con người có tâm hồn cao đẹp. Điều này được thể hiện rõ qua lời nhận xét của viên quản ngục: “Huấn Cao… trâm cả, người dong dỏng cao, thanh cabelos hoe hoe, mặt vuông chữ điền, đôi mắt sâu, gò má có xương, thần thái tư lự.” Vẻ ngoài của ông đã toát lên một phong thái đặc biệt, không giống với những kẻ tù tội thông thường. Quan trọng hơn, tài năng thư pháp của ông được khẳng định: “chữ ông Huấn Cao đẹp lắm, có tài múa bút, như phượng múa rồng bay.” Sự tài hoa đó không chỉ là kỹ năng mà còn là biểu hiện của một tâm hồn phóng khoáng, coi thường mọi giới hạn. Ngay cả khi đối mặt với cái chết, Huấn Cao vẫn giữ vững khí phách, “xem cái chết nhẹ như lông hồng”. Thái độ này không phải là sự liều lĩnh hay ngông cuồng, mà là sự khẳng định giá trị bản thân, sự tự tin vào nhân cách và tài năng của mình. Ông không hề run sợ trước cai ngục hay tên lính ngục, mà luôn giữ thái độ bất cần, thậm chí khinh bỉ. Điều này cho thấy Huấn Cao là hiện thân của một vẻ đẹp nhân cách cao cả, một tinh thần bất khuất, không chịu khuất phục trước cường quyền và nghịch cảnh.
Lưu ý khi viết bài:
- Sử dụng ngôn ngữ văn học sinh động, giàu hình ảnh.
- Trích dẫn những câu văn, chi tiết tiêu biểu trong tác phẩm để minh chứng cho lập luận.
- Thể hiện quan điểm, suy nghĩ cá nhân một cách có căn cứ.
- Đảm bảo tính logic, mạch lạc giữa các ý.
Cô hy vọng với những bước hướng dẫn chi tiết này, các em có thể tự tin hoàn thành bài tập phân tích tác phẩm “Chữ người tử tù” một cách xuất sắc. Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đừng ngần ngại hỏi cô nhé! Chúc các em học tốt!
Đáp án:
“Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân là một kiệt tác văn học, ra đời trong tập “Vang bóng một thời” (1940), thể hiện rõ nét phong cách tài hoa và uyên bác của nhà văn. Tác phẩm không chỉ tái hiện một thời kỳ lịch sử đã qua mà còn gửi gắm những giá trị nhân văn sâu sắc về cái đẹp, cái thiện và khí phách con người.
Truyện xoay quanh cuộc gặp gỡ đầy éo le giữa Huấn Cao – một tử tù tài năng, khí phách ngút trời, và viên quản ngục – một người có tâm hồn thanh tao, say mê cái đẹp. Huấn Cao là một nho sĩ có tài viết chữ đẹp nổi tiếng khắp vùng Sơn Tây, đồng thời là thủ lĩnh một cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình phong kiến thối nát. Vì sự nghiệp thất bại, ông bị bắt giam và chờ ngày chịu án tử hình. Tại trại giam tỉnh Sơn, ông gặp viên quản ngục, người vốn ngưỡng mộ tài viết chữ của Huấn Cao và khao khát có được đôi câu đối do chính tay ông viết để treo trong nhà. Mặc dù ở vị thế đối lập gay gắt – một người là tù nhân sắp chết, một người là đại diện cho cường quyền và luật pháp – nhưng cả hai đều là những tâm hồn đồng điệu, tri âm tri kỷ trong lãnh địa của cái đẹp.
Nguyễn Tuân đã khắc họa nhân vật Huấn Cao với vẻ đẹp toàn diện, từ tài năng, khí phách đến thiên lương. Tài năng viết chữ của ông được ngợi ca là “rất nhanh và rất đẹp”, mỗi con chữ không chỉ là nghệ thuật mà còn là sự kết tinh của hoài bão, khí phách một đời người. Khí phách hiên ngang của Huấn Cao thể hiện rõ khi ông đối mặt với chốn ngục tù: thản nhiên rũ rệp trên thang gông, ung dung đón nhận rượu thịt, và khinh miệt thái độ của viên quản ngục khi chưa hiểu rõ tấm lòng của ông. Ông không sợ cường quyền, không vì vàng bạc hay quyền thế mà ép mình viết chữ bao giờ, cho thấy một nhân cách thanh cao, trọng nghĩa khinh lợi. Tuy nhiên, khi nhận ra tấm lòng “biệt nhỡn liên tài” của viên quản ngục, Huấn Cao đã cảm động và quyết định cho chữ, thể hiện một thiên lương trong sáng và sự trân trọng những tâm hồn cao quý.
Viên quản ngục, dù sống trong môi trường “tàn nhẫn, lừa lọc” của nhà tù, vẫn giữ được một “thanh âm trong trẻo” trong tâm hồn. Ông là người yêu cái đẹp, trân trọng người tài và có sở nguyện cao cả là xin được chữ Huấn Cao. Sự khao khát này đã thôi thúc ông bất chấp nguy hiểm để biệt đãi Huấn Cao, thể hiện một nhân cách đáng quý, một tấm lòng biết hướng thiện giữa chốn bùn nhơ.
Điểm nhấn nghệ thuật của tác phẩm chính là cảnh cho chữ, một “cảnh tượng xưa nay chưa từng có”. Nó diễn ra vào đêm cuối cùng của Huấn Cao, trong buồng giam chật hẹp, ẩm ướt, đầy phân chuột, phân gián. Giữa không gian tăm tối, dơ bẩn ấy, dưới ánh sáng đỏ rực của bó đuốc tẩm dầu, Huấn Cao – “cổ đeo gông, chân vướng xiềng” – vẫn ung dung, uy nghi viết những nét chữ vuông vắn, tươi tắn trên tấm lụa trắng tinh. Viên quản ngục và thầy thơ lại thì khúm núm, run rẩy bưng chậu mực, cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ. Sự tương phản gay gắt giữa không gian, thời gian, và vị thế của các nhân vật đã tạo nên một cảnh tượng bi tráng, thiêng liêng. Trong khoảnh khắc ấy, cái đẹp, cái thiện đã vượt lên trên cái xấu, cái ác; nhân cách cao cả của người tử tù đã cảm hóa được viên quản ngục. Lời khuyên của Huấn Cao: “Ở đây khó giữ được thiên lương cho lành vững và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cả đời lương thiện đi” không chỉ là lời răn dạy mà còn là sự truyền thụ một triết lý sống cao đẹp. Viên quản ngục “vái người tử tù một cái” với sự xúc động và kính phục, thể hiện sự thức tỉnh của một tâm hồn đã tìm thấy con đường chân chính.
“Chữ người tử tù” không chỉ ca ngợi cái tài, cái tâm mà còn khẳng định sức mạnh cảm hóa của cái đẹp. Nguyễn Tuân tin rằng, cái đẹp không thể chung sống với cái xấu xa, tàn bạo, nhưng nó có khả năng thanh lọc tâm hồn, hướng con người tới những giá trị chân-thiện-mĩ. Bằng bút pháp lãng mạn, ngôn ngữ tinh tế, giàu hình ảnh và thủ pháp đối lập tài tình, Nguyễn Tuân đã tạo nên một tác phẩm có giá trị vĩnh cửu, làm say đắm bao thế hệ độc giả. Tác phẩm là “một văn phẩm đạt tới sự toàn diện, toàn mĩ”, biểu tượng cho vẻ đẹp văn hóa truyền thống và lòng yêu nước kín đáo của nhà văn.
Mong bạn cho mình hay nhất
Giải thích các bước giải: