viết bài văn tả một cảnh đẹp nơi em ở ( Ninh Bình )
Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện bài văn này theo từng bước, đúng như cách chúng ta học trên lớp nhé!
Bước 1: Phân tích và tìm ý cho đề bài
Trước hết, chúng ta cần xác định rõ yêu cầu của đề bài:
– Kiểu bài: Văn tả cảnh.
– Đối tượng miêu tả: Một cảnh đẹp ở Ninh Bình.
– Yêu cầu: Tả lại cảnh đẹp đó bằng lời văn của mình, thể hiện được những nét đặc sắc của cảnh vật và cảm xúc của bản thân.
Với đề tài này, các con có thể chọn tả rất nhiều cảnh đẹp ở Ninh Bình như:
– Cảnh đi thuyền trên sông Ngô Đồng ở Tam Cốc.
– Khung cảnh Tràng An non nước hữu tình.
– Vẻ đẹp của Hang Múa khi nhìn từ trên cao.
– Sự cổ kính, trang nghiêm của Cố đô Hoa Lư.
Để bài văn cụ thể và sinh động, chúng ta nên chọn một cảnh mà mình yêu thích hoặc có ấn tượng sâu sắc nhất. Trong bài hướng dẫn này, cô sẽ chọn tả khung cảnh đi thuyền ở Tam Cốc nhé.
Bước 2: Lập dàn ý chi tiết
Sau khi đã chọn được cảnh đẹp để tả, chúng ta sẽ xây dựng một dàn ý chi tiết. Đây là bước quan trọng nhất để bài văn của con có đủ ý, mạch lạc và không bị lặp từ. Dàn ý của bài văn tả cảnh luôn gồm 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.
A. Mở bài:
– Giới thiệu cảnh đẹp em định tả là cảnh gì, ở đâu? (Cảnh đi thuyền trên dòng sông Ngô Đồng ở Tam Cốc, Ninh Bình).
– Em được đến thăm cảnh đẹp đó vào dịp nào? Cùng với ai? (Ví dụ: Dịp nghỉ hè năm ngoái, em được bố mẹ cho về quê và đi thăm Tam Cốc).
B. Thân bài:
Đây là phần trọng tâm, chúng ta sẽ miêu tả chi tiết cảnh vật. Các con có thể tả theo thứ tự không gian (từ bao quát đến cụ thể, từ xa đến gần) hoặc theo thứ tự thời gian (buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều). Với cảnh Tam Cốc, tả theo thứ tự không gian và theo hành trình của con thuyền là hợp lý nhất.
1. Tả bao quát:
– Cảm nhận đầu tiên khi đến Tam Cốc: Một không gian rộng lớn, thanh bình, trong lành.
– Cảnh vật hiện ra như một bức tranh thủy mặc khổng lồ với sông nước, núi non và đồng lúa.
2. Tả chi tiết:
– Dòng sông Ngô Đồng: Dòng sông uốn lượn mềm mại như một dải lụa xanh. Nước sông trong vắt, có thể nhìn thấy cả những đám rong rêu dưới đáy.
– Những dãy núi đá vôi: Hai bên bờ sông là những dãy núi đá vôi trùng điệp, sừng sững. Các con có thể dùng những hình ảnh so sánh để miêu tả hình dáng của chúng (núi trông giống con rồng đang nằm, núi như một ông tiên đang ngồi…). Trên vách núi, cây cối xanh um tùm.
– Những cánh đồng lúa: Nằm xen kẽ giữa các dãy núi, hai bên bờ sông là những ruộng lúa. Tùy vào thời điểm con đến mà tả màu sắc của lúa (màu xanh non của lúa con gái, màu vàng óng của lúa chín).
– Hoạt động của con người:
+ Hình ảnh người lái đò (thường là các cô, các bác) khéo léo dùng chân để chèo thuyền, nụ cười thân thiện.
+ Tiếng mái chèo khua nước nhẹ nhàng, tiếng nói cười của du khách.
– Khi thuyền đi vào hang: Cảm giác mát lạnh ùa vào. Không gian trong hang tối hơn, tĩnh lặng, chỉ có tiếng mái chèo và tiếng nước nhỏ giọt từ thạch nhũ xuống. Các con có thể tả vẻ đẹp của những khối thạch nhũ với đủ hình thù lấp lánh.
C. Kết bài:
– Nêu cảm nghĩ, tình cảm của em về cảnh đẹp đó (yêu thích, tự hào).
– Nêu mong muốn của em (mong được trở lại, mong mọi người cùng giữ gìn cảnh đẹp của quê hương).
Bước 3: Viết thành bài văn hoàn chỉnh
Dựa vào dàn ý chi tiết trên, bây giờ các con hãy dùng lời văn của mình để viết thành một bài văn hoàn chỉnh nhé. Cô sẽ viết một bài văn mẫu để các con tham khảo.
Bài văn tham khảo
Quê hương Ninh Bình của em có biết bao cảnh đẹp, nhưng có lẽ không nơi nào để lại trong em ấn tượng sâu sắc và niềm tự hào lớn lao như khu danh thắng Tam Cốc – Bích Động. Em vẫn nhớ như in chuyến đi thăm Tam Cốc cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái, một chuyến đi đã cho em được chiêm ngưỡng tận mắt vẻ đẹp được mệnh danh là “vịnh Hạ Long trên cạn”.
Ngay từ khi con thuyền nhỏ bắt đầu rời bến, một không gian trong lành và yên bình đã mở ra trước mắt em. Cảnh vật nơi đây đẹp như một bức tranh thủy mặc mà em chỉ từng thấy qua sách vở. Nổi bật nhất là dòng sông Ngô Đồng uốn lượn hiền hòa, mềm mại như một dải lụa xanh ngắt vắt ngang qua những dãy núi đá. Nước sông trong veo, em có thể nhìn thấy rõ từng đám rêu xanh mướt đang nhẹ nhàng lay động theo dòng nước.
Hai bên bờ sông là những dãy núi đá vôi trùng điệp, sừng sững nối tiếp nhau. Mẹ em bảo, mỗi ngọn núi đều có một hình dáng, một cái tên riêng. Em thỏa sức tưởng tượng, thấy ngọn núi kia trông như một ông tiên hiền từ đang ngồi câu cá, ngọn núi nọ lại giống một chú voi khổng lồ đang cúi mình uống nước. Cây cối trên vách đá vươn mình ra, xanh um, tràn đầy sức sống. Đặc biệt nhất, trải dài ven sông là những cánh đồng lúa. Hôm ấy em đi vào mùa lúa chín, cả một vùng không gian được nhuộm một màu vàng óng, rực rỡ dưới ánh nắng. Gió thổi qua, những bông lúa trĩu nặng ngả đầu vào nhau, tạo thành những làn sóng vàng dập dờn bất tận, tỏa hương thơm ngát.
Con thuyền cứ nhẹ nhàng trôi. Em thích thú lắng nghe tiếng mái chèo khua nước “lách tách” đều đều của bác lái đò. Bác rất tài, chỉ dùng đôi chân mà điều khiển con thuyền điệu nghệ, luồn lách qua những khúc sông hẹp. Khi thuyền chui vào lòng hang Cả, một cảm giác mát lạnh khoan khoái lập tức ùa tới. Trong hang tối và tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt từ trần hang xuống nghe rất vui tai. Những khối thạch nhũ với đủ hình thù kỳ lạ lấp lánh dưới ánh đèn pin của bác lái đò, trông thật huyền ảo.
Chuyến đi kết thúc, nhưng hình ảnh non nước Tam Cốc hữu tình vẫn mãi in đậm trong tâm trí em. Em rất yêu và tự hào về cảnh đẹp quê mình. Em tự hứa sẽ học thật giỏi để mai sau góp phần xây dựng, giới thiệu vẻ đẹp của quê hương Ninh Bình đến với nhiều bạn bè hơn nữa.
Các con thấy không, chỉ cần đi theo từng bước, chúng ta có thể hoàn thành một bài văn tả cảnh thật hay và chi tiết. Cô chúc các con sẽ có những bài viết thật hay về quê hương mình nhé
Quê em ở Ninh Bình, nơi có rất nhiều cảnh đẹp nổi tiếng, trong đó em thích nhất là quần thể danh thắng Tràng An. Mỗi lần đến đây, em đều cảm thấy như đang lạc vào một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp.
Buổi sáng, Tràng An hiện ra thật yên bình với làn sương mỏng bay là là trên mặt nước. Dòng sông trong xanh uốn lượn quanh những dãy núi đá vôi sừng sững, soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng như gương. Hai bên bờ, cây cối xanh tươi, những bụi lau khẽ đung đưa theo làn gió nhẹ. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng mái chèo khua nước nghe thật êm tai.
Ngồi trên chiếc thuyền nhỏ trôi chầm chậm, em có thể nhìn thấy những hang động tối mát và những nhũ đá có hình dáng rất lạ. Ánh nắng chiếu xuống làm mặt nước lấp lánh như được dát bạc. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ khiến em cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Em yêu Tràng An không chỉ vì vẻ đẹp thiên nhiên hùng vĩ mà còn vì đó là niềm tự hào của quê hương Ninh Bình.
Có một danh lam mà nếu ai đã từng một lần đặt chân đến đó thì thật khó có thể quên được cái cảnh “mênh mông sóng nước, bát ngát núi cao”. Nơi chúng tôi đang nói tới chính là thắng cảnh Tam Cốc ở Ninh Bình.
Xuôi dọc quốc lộ 1A, ta sẽ tới vùng đồi núi Tam Cốc – một thắng cảnh nằm trong quần thể khu di tích danh lam thắng cảnh Tam Cốc – Bích Động của Ninh Bình. Tam Cốc là một hợp thể sông nước và núi đá vôi. Tam Cốc có hai đường thủy, bộ nhưng nhất nhất phải bơi thuyền mới ngắm được bên trong thạch động.
Chúng tôi bước chân xuống thuyền vào một ngày trời đẹp. Ở bên Tam Cốc có cơ man nào là thuyền. Cái nhỏ, cái to và có lẽ chẳng có khách du lịch nào lại nghĩ phải đếm xem có bao nhiêu chiếc. Con thuyền chở chúng tôi được chèo bởi một tay lái có nghề, nhiều tuổi. Dân chèo có nghề trên dòng Tam Cốc không phải chỉ là chèo giỏi, chèo nhanh, chèo cho khỏi va đạp vào con thuyền khác mà phải vừa chèo, vừa đưa du khách “đi du lịch”. Ông lái của chúng tôi thư thái, bơi thuyền nhẹ ngược dòng sông. Vừa đi chúng tôi vừa được nghe ông giới thiệu bao hình ảnh trên những ngọn núi xa xa trước khi vào động. Đó là cảnh đá vọng phu, cảnh thầy trò Đường Tăng sang tìm kinh bên Tây Trúc, hay cảnh những ngọn “núi rồng” đang uốn khúc…
Thuyền chúng tôi tiến vào hang thứ nhất. Cảm giác đầu tiên là tối và mát lạnh. Đi giữa ngày hè mà chúng tôi còn cảm thấy rùng mình. Nhưng cảm giác ấy ngay lập tức bị quên đi chúng tôi bị hút hồn bởi muôn ngàn nhũ đá đang đua mình xuống nước. Đá ở Tam Cốc không nhiều màu như ở Phong Nha hay ở Vịnh Hạ Long. Đá ở đây nguyên sơ một màu trắng xám, thỉnh thoảng ở chỗ hơi đen đó ánh sáng trong lòng động hầu như rất yếu.
Hang thứ nhất qua nhanh một cảm giác ngân nga. Ai cũng trầm trồ vì chưa được ngồi thuyền ngắm nhũ đá bao giờ. Chúng tôi lại vượt qua mấy trăm mét nước để tiến vào “nhị cốc” hàng dài nhất của … khu quần thể ấy. Vòng hang của nhị cốc thấp hơn. Ngay trước cửa là hình bầu mẹ, bên cạnh là nhiều nhũ đá nhỏ đang châu đầu về phía ấy như một đàn con. Mùa nước đang dâng cao, du khách có thể đứng lên chạm tay vào những nhũ đá đang con ươn ướt nước. So với động thứ nhất, động này quy mô mọi cái đều lớn hơn: khoang động rộng dài hơn, có nhiều nhũ đá đẹp hơn. Đặc biệt đã xuất hiện những nhũ đá trắng ngà hay màu bạch kim đang soi mình long lanh trong nước.
Động thứ ba ngắn nhưng không kém phần thú vị. Thạch động này như là một nốt nhấn kéo dài cảm giác ngân nga bất ngờ thú vị của hai động trước.
Tam Cốc còn có thêm một điều thú vị. Con suối ở đây là con đường độc đạo nên lúc quay ra chúng tôi lại được hưởng một dư vị khác. Bây giờ chúng tôi mới được chứng kiến sự khéo léo, linh hoạt và khỏe mạnh của các tay chèo nhất là lúc đi qua chỗ lòng sông hẹp. Hình như ông lái của chúng tôi giữ sức, đến bây giờ mới dũng mãnh vượt lên. Thuyền nhẹ băng bằng tiến lên phía trước nhưng lại thả mình trôi dọc dòng sông khi ra đến bãi ngoài.
Rời Tam Cốc vào lúc chiều đã muộn nhưng chúng tôi cảm giác còn lưu luyến lắm. Ở đây không có cái đẹp rực rỡ, cao sang nhưng đổi lại nó giản dị, trữ tình và đầy lãng mạn.
oki