Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của e về bài thơ dưới đây …
Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của e về bài thơ dưới đây
LỜI RU CỦA MẸ
Lời ru ẩn nơi nào
Giữa mênh mang trời đất
Khi con vừa ra đời
Lời ru về mẹ hát
Lúc con nằm ấm áp
Lời ru là tấm chăn
Trong giấc ngủ êm đềm
Lời ru thành giấc mộng
Khi con vừa tỉnh giấc
Thì lời ru đi chơi
Lời ru xuống ruộng khoai
Ra bờ ao rau muống
Và khi con đến lớp
Lời ru ở cổng trường
Lời ru thành ngọn cỏ
Đón bước bàn chân con
Mai rồi con lớn khôn
Trên đường xa nắng gắt
Lời ru là bóng mát
Lúc con lên núi thẳm
Lời ru cũng gập ghềnh
Khi con ra biển rộng
Lời ru thành mênh mông.
(Nguồn: Thơ Xuân Quỳnh, Kiều Văn chủ biên, NXB Đồng Nai, 1997)
Bài tập này yêu cầu chúng ta viết một đoạn văn để thể hiện cảm xúc cá nhân về bài thơ. Để làm tốt bài này, chúng ta sẽ đi qua các bước sau đây:
Bước 1: Đọc kỹ và cảm nhận bài thơ
Đầu tiên, các em hãy đọc thật chậm và nhiều lần bài thơ “Lời ru của mẹ”. Trong quá trình đọc, hãy chú ý đến những hình ảnh, những từ ngữ gợi cảm xúc, những vần điệu và nhịp điệu của bài thơ.
* Các em cảm nhận gì về lời ru của mẹ qua từng khổ thơ?
* Lời ru được miêu tả với những hình ảnh nào?
* Những hình ảnh đó gợi cho các em suy nghĩ, tình cảm gì?
Bước 2: Xác định những ý chính cần thể hiện trong đoạn văn
Khi đã có những cảm nhận ban đầu, chúng ta cần xác định những ý chính mình muốn truyền tải trong đoạn văn. Thông thường, một đoạn văn cảm xúc về bài thơ sẽ bao gồm:
- Giới thiệu chung về bài thơ (tên bài, cảm xúc ban đầu).
- Phân tích, cảm nhận về nội dung và nghệ thuật (những hình ảnh đẹp, những câu thơ hay, ý nghĩa của lời ru…).
- Nêu lên tình cảm, suy nghĩ, bài học rút ra từ bài thơ.
Bước 3: Lập dàn ý chi tiết cho đoạn văn
Dựa trên những ý chính đã xác định, chúng ta sẽ phác thảo một dàn ý cụ thể. Ví dụ:
- Mở đầu: Bài thơ “Lời ru của mẹ” đã để lại trong em những ấn tượng sâu sắc…
- Thân bài:
- Khổ 1-2: Lời ru gắn liền với tuổi thơ, mang đến sự ấm áp, giấc mộng đẹp. (Ví dụ: “Lời ru là tấm chăn”, “Lời ru thành giấc mộng”).
- Khổ 3-4: Lời ru theo con đi khắp mọi nơi, từ những hoạt động đời thường đến trường học. (Ví dụ: “Lời ru xuống ruộng khoai”, “Lời ru ở cổng trường”, “Lời ru thành ngọn cỏ”).
- Khổ 5: Lời ru là sức mạnh, là chỗ dựa tinh thần cho con trên chặng đường trưởng thành, dù khó khăn, thử thách. (Ví dụ: “Lời ru là bóng mát”, “Lời ru cũng gập ghềnh”).
- Cảm nhận về sự vĩ đại, thiêng liêng của tình mẹ, tình yêu thương qua lời ru.
- Kết bài: Bài thơ giúp em hiểu hơn về tình mẹ, từ đó càng thêm yêu thương và kính trọng mẹ.
Bước 4: Viết đoạn văn hoàn chỉnh
Sau khi có dàn ý, chúng ta bắt đầu viết thành một đoạn văn mạch lạc, có cảm xúc. Lưu ý sử dụng ngôn ngữ giàu hình ảnh, tình cảm và kết nối các ý một cách tự nhiên.
Cô sẽ đưa ra một ví dụ về đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về bài thơ này, các em có thể tham khảo và điều chỉnh theo cảm nhận riêng của mình nhé:
Bài thơ “Lời ru của mẹ” với những vần thơ mộc mạc, giản dị mà sâu lắng đã chạm đến trái tim em. Ngay từ những câu thơ đầu tiên, em đã cảm nhận được sự dịu dàng, ấm áp của lời ru mẹ. Lời ru ấy không chỉ là âm thanh mà còn là “tấm chăn” sưởi ấm giấc ngủ êm đềm, là “giấc mộng” đẹp đẽ khi em còn bé bỏng. Lời ru theo con đi khắp mọi nơi, từ những cánh đồng, bờ ao đến tận cổng trường, như một người bạn đồng hành vô hình, luôn ở bên cạnh.
Càng đọc, em càng cảm phục tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Dù mai này con có lớn khôn, có đi xa đến đâu, lời ru ấy vẫn luôn là “bóng mát” che chở, là sức mạnh giúp con vượt qua những “gập ghềnh” của cuộc sống. Hình ảnh lời ru “mênh mông” khi con ra biển rộng càng làm nổi bật sự bao la, vĩnh cửu của tình mẹ. Bài thơ đã giúp em hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa thiêng liêng của lời ru, về tình mẹ bao la. Từ đó, em càng thêm yêu thương, kính trọng và muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho mẹ.
Các em thấy đó, việc viết một đoạn văn cảm xúc không khó phải không nào? Quan trọng là các em phải thật sự thả lòng mình vào bài thơ, cảm nhận bằng cả trái tim và diễn đạt một cách chân thành nhất. Chúc các em hoàn thành tốt bài tập này nhé!
\(\text{Serius}\)
Bài thơ “Lời ru của mẹ” của Xuân Quỳnh đã mang đến cho em những cảm nhận sâu đậm về tình thương yêu cao cả của mẹ. Mượn hình ảnh lời ru cuả mẹ, nhà thơ khắc họa hình bóng mẹ tần tảo, dịu dàng, săn sóc người con. Đứng trước mưa giông bão tố của cuộc đời, mẹ mạnh mẽ, vững vàng che chắn để bảo vệ con. Khi con cần giấc ngủ bình yên, ấm áp, mẹ lại nhẹ nhàng cất lời ru ngọt ngào, quen thuộc “Lời ru về mẹ hát/Trong giấc ngủ êm đềm“. Ngắm nhìn sinh linh bé bỏng do mình mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, mẹ lại cảm thấy hạnh phúc, âu yếm biết bao. Trong đôi mắt ngập tràn tình thương của mình. Với mẹ, con là nguồn sống, là tất cả mọi thứ. Chính bởi vậy, mẹ sẵn sàng hi sinh, làm tất thảy mọi thứ để con được sống cuộc đời bình an và hạnh phúc. Nhờ thể thơ năm chữ truyền thống, ngôn ngữ cô đọng cùng các biện pháp ẩn dụ, nhân hóa đã khiến cho bài thơ trở nên tha thiết giống như những lời hát ru thân thương, quen thuộc. Qua đây, nhà thơ khéo léo thể hiện tình yêu thương trìu mến, bao la như “nước trong nguồn chảy ra” của mẹ đối với con.
\(***\) Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của em về bài thơ dưới đây?
Tuổi thơ của mỗi con người chúng ta đều là những kí ức đẹp đẽ, bên cạnh đó, song song là lời hát ru của mẹ ầu ơ như tiếng đàn cầm, trong trẻo nhưng lại mang bao nỗi niềm. Trong nền thi ca, dân tộc Việt Nam mang nhiều bản sắc, nói về những bài thơ nói về lời ru của người mẹ, ta liền nghĩ ngay tới cái tên ”Xuân Quỳnh” với một thành tựu nhỏ cùng với tác phẩm ”Lời ru của mẹ”, tác phẩm như một mạch cảm xúc, một kí ức được quay lại với đa số mỗi chúng ta. Người mẹ ngồi ru con trên chiếc võng cũ kĩ vốn luôn là hình ảnh quen thuộc, nhưng trong chúng chúng ta chẳng ai biết ở nơi nào giữa ”mênh mang trời đât”, chỉ biết rằng ” khi con vừa ra đời” thì lời ru đã luôn có mặt trên đời và không biết sao vì lẽ đó, lời ru đã luôn theo con rất lâu. ”Lúc con nằm ấm áp” thì lời ru hóa thành tấm chăn mềm mại để ủ ấm cho con, ”trong giấc ngủ êm đềm” lời ru lại trở thành ”giấc mộng” để đưa con đến những miền đất trời xa lạ. Lời ru của mẹ còn theo con khi con chơi thật vui vẻ, chạy nhảy thỏa thích, lời ru cũng mang theo khi mẹ làm việc, khi ”xuống ruộng khoai” khi ”ra bờ ao” khi lại ”rau muống”. Đến lúc con từ trường về nhà, lời ru theo con đi qua chặng đường dài, lời ru tựa ”ngọn cỏ”, lời ru trở thành tiếng nói dịu dàng của mẹ, sự ân cần quan tâm chăm sóc là lời ru ấm ấp, tràn đầy tình cảm. Lời ru còn phát triển theo năm tháng, theo con, theo sự ”lớn khôn” của con, trên nhiều quãng đường dài của cuộc đời, là điểm tựa, là nơi trú ngụ, cũng là nơi nghỉ ngơi, dừng chân để tiếp tục những thứ cần đạt được mới. ”Lời ru” ấy của người mẹ vang lên mãi trong lòng người đọc, cảm giác như trải qua hành trình dài, những áng thơ của Xuân Quỳnh vừa trong vắt, vừa nhẹ nhàng như đám mây trôi bềnh bồng. Bởi thế, ta thấy được, nhờ những nét đẹp riêng đó của thơ mà tác giả đã kỳ công tạo ra, đã tạo dựng nên một đoạn thơ ngắn, tuy ngắn nhưng lại thắm đẫm bao nỗi niềm trong lòng người đọc.
\(#T\)