Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích những dòng thơ dưới đây trong…

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích những dòng thơ dưới đây trong…

Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích những dòng thơ dưới đây trong bài thơ “Ngày hòa bình đầu tiên” của tác giả Phùng Khắc Bắc

“Mong đợi

Yêu thương

Của mẹ về con, làm cho con được sống.

Con trở về giản dị, Cái ngõ nhỏ, mái nhà quê, biến thành cổng trời, thành lâu đài trong mắt mẹ đón con.

Buổi sớm,

Nắng xiên nghiêng,

Anh nằm ngửa,

Mái nhà có mắt nhìn anh

Người lính

Lần đầu tiên giật mình…

Hỏi bởi: trongvu
2 câu trả lời
▲ 4
Chào các em học sinh yêu quý! Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau phân tích một đoạn thơ rất xúc động trong bài “Ngày hòa bình đầu tiên” của nhà thơ Phùng Khắc Bắc. Đoạn thơ này mang đến cho chúng ta nhiều cảm xúc và suy ngẫm.

Để làm tốt bài tập này, chúng ta sẽ đi từng bước một, giống như cách chúng ta xây dựng một ngôi nhà vững chắc vậy.

Bước 1: Đọc kỹ đoạn thơ và xác định nội dung chính.
Các em hãy đọc thật chậm và ngẫm nghĩ về những gì tác giả muốn nói qua từng câu, từng chữ. Chúng ta thấy ở đây có hình ảnh người mẹ, người con, sự trở về, và cả một không gian quen thuộc được nhìn nhận bằng ánh mắt yêu thương.

Bước 2: Phân tích từng câu, từng hình ảnh, biện pháp tu từ (nếu có).

“Mong đợi
Yêu thương
Của mẹ về con, làm cho con được sống.”
– Hai từ “Mong đợi” và “Yêu thương” được đặt ở đầu, nhấn mạnh cảm xúc mãnh liệt, bao la của người mẹ. Đây là tình yêu không chỉ là sự chờ đợi mà còn là sức mạnh nuôi dưỡng, mang lại sự sống cho người con.
– “Làm cho con được sống” cho thấy tình yêu của mẹ có ý nghĩa lớn lao đến nhường nào, đặc biệt sau những tháng ngày xa cách, chiến tranh.

“Con trở về giản dị, Cái ngõ nhỏ, mái nhà quê, biến thành cổng trời, thành lâu đài trong mắt mẹ đón con.”
– Hình ảnh “con trở về” là một hình ảnh rất đỗi bình dị, thân thuộc.
– “Cái ngõ nhỏ, mái nhà quê” là những hình ảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam.
– Phép so sánh “biến thành cổng trời, thành lâu đài” rất đắt giá. Nó cho thấy sự thay đổi trong nhận thức, trong cảm nhận của người mẹ. Không phải ngõ nhỏ, mái nhà quê thay đổi, mà chính ánh mắt yêu thương, sự hạnh phúc vỡ òa của người mẹ đã biến những điều bình thường ấy trở nên kỳ diệu, thiêng liêng. “Cổng trời” gợi lên sự sung sướng, viên mãn, “lâu đài” gợi lên sự giàu sang, trọn vẹn.

“Buổi sớm,
Nắng xiên nghiêng,
Anh nằm ngửa,
Mái nhà có mắt nhìn anh
Người lính
Lần đầu tiên giật mình…”
– “Buổi sớm, Nắng xiên nghiêng” tạo nên một khung cảnh thanh bình, yên ả, báo hiệu một ngày mới tươi đẹp.
– “Anh nằm ngửa” gợi lên sự thư thái, thoải mái, không còn lo toan, chiến tranh.
– “Mái nhà có mắt nhìn anh” là một hình ảnh ẩn dụ đầy sáng tạo. Mái nhà không chỉ là vật vô tri, mà nó như có tâm hồn, có tình cảm, dõi theo, che chở cho người lính. Nó là biểu tượng cho sự bình yên, cho quê hương.
– “Người lính” – đây là nhân vật trung tâm, là người con, người chồng, người cha trở về.
– “Lần đầu tiên giật mình…” – từ “giật mình” ở đây không mang ý nghĩa tiêu cực mà là sự ngỡ ngàng, xúc động. Sau bao ngày tháng chiến tranh gian khổ, lần đầu tiên người lính cảm nhận trọn vẹn sự bình yên, sự ấm áp, tình yêu thương của quê nhà. Sự “giật mình” đó là sự thức tỉnh, là cảm nhận sâu sắc về giá trị của cuộc sống, của hòa bình.

Bước 3: Tổng hợp ý kiến và viết đoạn văn nghị luận.
Sau khi phân tích kỹ từng phần, chúng ta sẽ tổng hợp lại để viết thành một đoạn văn hoàn chỉnh, có mở bài, thân bài, kết bài (tuy trong bài tập chỉ yêu cầu đoạn văn, nhưng tư duy là có đủ cấu trúc).

Dàn ý chi tiết:
Mở đoạn: Giới thiệu về đoạn thơ và cảm xúc chung về nó.
Thân đoạn:
– Phân tích tình yêu thương vô bờ bến của người mẹ.
– Phân tích sự biến đổi của không gian quen thuộc qua con mắt yêu thương của người mẹ.
– Phân tích khung cảnh bình yên và cảm xúc “giật mình” đầy ý nghĩa của người lính khi trở về.
– Khái quát chủ đề của đoạn thơ: sự trở về, tình mẫu tử, ý nghĩa của hòa bình.
Kết đoạn: Khẳng định giá trị nghệ thuật và ý nghĩa nhân văn của đoạn thơ.

Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau viết đoạn văn hoàn chỉnh nhé. Các em chú ý sử dụng ngôn ngữ mượt mà, giàu hình ảnh và cảm xúc.

Đoạn văn tham khảo:

Đoạn thơ “Mong đợi… Lần đầu tiên giật mình…” trong bài “Ngày hòa bình đầu tiên” của Phùng Khắc Bắc đã khắc họa một cách sâu sắc và xúc động hình ảnh người lính trở về sau chiến tranh, trong vòng tay yêu thương của gia đình và quê hương. Hai tiếng “Mong đợi”, “Yêu thương” đầu tiên đã mở ra một thế giới tình cảm thiêng liêng, là sức mạnh nội lực to lớn giúp người con vượt qua mọi gian khó. Tình yêu của mẹ không chỉ là sự chờ đợi mà còn là nguồn cội, là động lực để người con “được sống”. Sự trở về giản dị của người con đã làm biến đổi hoàn toàn không gian quen thuộc. Cái ngõ nhỏ, mái nhà quê bình dị bỗng chốc trở thành “cổng trời”, “lâu đài” lộng lẫy trong “mắt mẹ đón con”. Phép so sánh tài tình này cho thấy tình yêu của mẹ có sức mạnh thần kỳ, biến cái bình thường trở nên phi thường, là sự tôn vinh, chở che tuyệt đối dành cho người con trở về. Khung cảnh buổi sớm thanh bình với “Nắng xiên nghiêng” và hình ảnh “Anh nằm ngửa”, “Mái nhà có mắt nhìn anh” gợi lên sự thư thái, bình yên hiếm hoi. Đặc biệt, từ “giật mình” của người lính lần đầu tiên nghe thấy, nhìn thấy sự hòa bình, đó không phải là sự hoảng sợ mà là sự xúc động nghẹn ngào, là sự ngỡ ngàng khi lần đầu tiên cảm nhận trọn vẹn sự bình yên, hạnh phúc sau những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Đoạn thơ đã thành công trong việc tái hiện giây phút đoàn tụ thiêng liêng, ca ngợi tình mẫu tử sâu nặng và khẳng định giá trị thiêng liêng, cao cả của hòa bình.

Các em thấy không, khi chúng ta phân tích từng phần, chắt lọc ý nghĩa, rồi mới xâu chuỗi lại, chúng ta sẽ có một bài phân tích mạch lạc, sâu sắc và đầy cảm xúc. Hãy luyện tập thường xuyên với những đoạn thơ, đoạn văn khác nhé, các em sẽ ngày càng giỏi hơn môn Văn đó!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 3

          “Thơ là ngọn lửa nhen lên trong lòng người, một ngọn lửa đốt cháy, sưởi ấm và soi sáng” (Lep Tônxtôi). Chiếu soi vào những vần thơ trong thi phẩm “Ngày hòa bình đầu tiên” của Phùng Khắc Bắc, độc giả mới thấm thía những chân tình, xúc cảm da diết mà chỉ riêng thơ mới có thể mang chứa đến với cuộc đời. “Ngày hòa bình đầu tiên” được viết dưới góc nhìn của một người lính sau chiến tranh, khi anh được trở về với mẹ, với ngôi nhà; song, tận sâu bên trong, ta vẫn cảm thấy một nỗi mất mát, một cảm xúc u hoài đọng nơi đầu bút. Mở đầu bài thơ, tác giả Phùng Khắc Bắc khắc họa giản dị sự hạnh phúc tràn đầy của người mẹ với những câu thơ trình bày theo lối vắt dòng: “Mong đợi/ Yêu thương/ Của mẹ về con, làm cho con được sống”. Hai tính từ “mong đợi”, “yêu thương” tỏ rõ niềm trân quý, vui mừng của mẹ đối với người con sau chiến trận; đồng thời, với câu thơ “Của mẹ về con, làm cho con được sống” đã thể hiện niềm biết ơn của người con đối với tấm lòng của mẹ. Tình cảm gia đình thật tròn đầy, rõ nét, được nhấn mạnh cuối cùng qua câu thơ mang hình thức trình bày theo nhiều vế, được ngăn cách bằng dấu phẩy: “Con trở về giản dị, Cái ngõ nhỏ, mái nhà quê, biến thành cổng trời, thành lâu đài trong mắt mẹ đón con.”, thể hiện sự da diết, sự dồn dâng của cảm xúc với phép tăng tiến từ “ngõ nhỏ”/”nhà quê” thành “cổng trời”/”lâu đài”. Đó là mạch cảm xúc đầu tiên hiện lên của chủ thể trữ tình trong bài thơ, đến với mạch cảm xúc thứ hai, ta bắt gặp một điều gì đó còn đay đả, day dứt, ám ảnh người lính sau chiến tranh: “Buổi sớm,”/”Nắng xiên nghiêng,”/”Anh nằm ngửa,”/Mái nhà có mắt nhìn anh”/”Người lính”/”Lần đầu tiên giật mình”. Phép nhân hóa “mái nhà” – “có mắt nhìn” đã khiến độc giả ta liên tưởng tới những con mắt ghê sợ, man rợ nơi chiến trường, nơi chiến đấu trở thành sinh mạng, và tiêu diệt đồng loại là “chiến thắng” vinh quang. Hơn cả, nhà thơ Phùng Khắc Bắc còn lột tả một cảm hứng thế sự hiện sâu trong mạch thơ: “Lần đầu tiên giật mình..”, giờ đây, người lính ấy đã thoát khỏi sự tra tấn khủng khiếp của những đợt súng, những đợt bom, cảnh xác người la liệt được thể hiện qua dấu chấm lửng không hồi kết, anh được quay về với gia đình, với “mẹ”, và với hòa bình. Lẽ tất, anh chưa thể làm quen với điều đó, ta cũng có thể bắt gặp suy tư đương thời trong bài thơ, với ý nghĩa rằng khi các hệ giá trị bị đảo lộn, con người ta khó có thể thích ứng ngay, thậm chí bị đào thải. Với “Ngày hòa bình đầu tiên”, nhà thơ Phùng Khắc Bắc đã sử dụng tài tình các biện pháp nghệ thuật nhân hóa, tăng tiến, cùng với đó là ngôn từ giản dị, thân thuộc, lối trình bày thơ vắt dòng độc đáo, khiến cho độc giả hình dung được không chỉ sự hân hoan, hạnh phúc của con người sau khi chiến tranh qua đi, mà còn là những u hoài thực sự về đời sống, những nỗi lo không tên và những ám ảnh tâm lí mãi mãi còn hằn in trong tâm trí người lính.

Trả lời bởi: phamjurn

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo