Viết đoạn văn tự sự ngắn (từ 8-10 dòng) về kỉ niệm đáng nhớ nhất trong tuổi học …
Giúp mình với tại mai mình ktra rồi mng ơi
Cô hiểu là em đang hơi lo lắng cho bài kiểm tra ngày mai, nhưng đừng lo, dạng bài này không khó đâu. Đây là một dạng bài rất hay để em thể hiện khả năng quan sát và bộc lộ cảm xúc của mình. Chúng ta cùng nhau phân tích và giải quyết bài tập này từng bước một nhé.
Bước 1: Phân tích yêu cầu của đề bài
Trước hết, em hãy “gạch chân” dưới những từ khóa quan trọng trong đề bài:
- Đoạn văn tự sự ngắn: Tức là em sẽ kể lại một câu chuyện.
- 8-10 dòng: Dung lượng không quá dài, cần viết cô đọng, súc tích.
- Kỉ niệm đáng nhớ nhất trong tuổi học trò: Đây là nội dung chính. Em cần chọn một kỉ niệm thực sự có ý nghĩa với mình.
- Sử dụng yếu tố miêu tả: Tái hiện lại hình ảnh, âm thanh, màu sắc… của sự vật, con người lúc đó. Em hãy tự hỏi: “Mắt mình thấy gì? Tai mình nghe gì?”.
- Sử dụng yếu tố biểu cảm: Bộc lộ trực tiếp tình cảm, cảm xúc, suy nghĩ của mình về sự việc được kể. Em hãy tự hỏi: “Lúc đó mình cảm thấy thế nào? Bây giờ nghĩ lại mình thấy ra sao?”.
Bước 2: Hướng dẫn cách viết chi tiết
Để viết được một đoạn văn hay và đúng yêu cầu, em hãy làm theo các bước sau:
1. Lựa chọn kỉ niệm: Hãy nhắm mắt lại một phút và suy nghĩ. Kỉ niệm nào khiến em vui nhất, buồn nhất, hay xấu hổ nhất? Đó có thể là ngày đầu tiên đi học, một lần bị điểm kém, một lần được cô giáo khen, một buổi lao động vui vẻ cùng bạn bè, hay một buổi chia tay cuối cấp… Hãy chọn kỉ niệm mà em có nhiều cảm xúc nhất.
2. Lập dàn ý ngắn cho đoạn văn:
- Câu mở đầu: Giới thiệu trực tiếp về kỉ niệm đó. (Ví dụ: Trong miền kí ức tuổi thơ, hình ảnh về ngày đầu tiên bước vào lớp 6 vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí tôi.)
- Những câu tiếp theo (6-8 câu):
- Kể lại diễn biến chính của câu chuyện (Yếu tố tự sự).
- Trong khi kể, hãy lồng ghép các chi tiết miêu tả. Ví dụ, thay vì nói “sân trường rất đẹp”, em hãy tả: “Sân trường rực nắng vàng, những hàng phượng vĩ xanh um, và tiếng trống trường thì rộn rã, giục giã”.
- Đan xen vào đó là cảm xúc của em (Yếu tố biểu cảm). Ví dụ: “Lúc đó, lòng tôi vừa háo hức, vừa có chút rụt rè”, “Tôi đã vui sướng biết bao khi…”.
- Câu kết: Nêu cảm nghĩ hoặc bài học rút ra từ kỉ niệm đó. Nó đã để lại dấu ấn trong em như thế nào? (Ví dụ: Kỉ niệm ấy đã trở thành một phần hành trang quý giá, nhắc nhở em về…)
Bước 3: Viết đoạn văn tham khảo
Dưới đây là một đoạn văn mẫu cô viết dựa trên kỉ niệm về một lần bị điểm kém để em tham khảo cách kết hợp các yếu tố nhé.
Trong suốt những năm tháng đi học, có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được buổi chiều nhận bài kiểm tra Toán năm lớp 7. Cầm bài kiểm tra trên tay, con số 4 đỏ chói như một ngọn lửa làm tôi nóng bừng cả mặt. Trái tim tôi khi ấy như thắt lại, tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ và chỉ muốn giấu ngay bài kiểm tra đi. Đúng lúc đó, cô giáo chủ nhiệm bước tới, đặt lên vai tôi một bàn tay ấm áp. Cô không trách mắng, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt hiền từ và nói: “Không sao đâu em, một lần vấp ngã không có nghĩa là em sẽ mãi thất bại”. Lời nói của cô như một luồng gió mát lành thổi tan đi cảm giác nặng nề trong tôi. Tôi ngẩng lên, nhìn cô và thầm hứa với lòng mình sẽ phải cố gắng hơn nữa. Buổi chiều hôm ấy, dù buồn vì điểm kém nhưng tôi lại thấy ấm lòng và biết ơn cô biết bao.
Bước 4: Phân tích đoạn văn mẫu để em hiểu rõ hơn
- Tự sự: Kể lại sự việc nhận bài kiểm tra Toán bị điểm 4 và được cô giáo động viên.
- Miêu tả: “con số 4 đỏ chói”, “nóng bừng cả mặt”, “bàn tay ấm áp”, “ánh mắt hiền từ”. Những chi tiết này giúp câu chuyện trở nên sống động hơn.
- Biểu cảm: “trái tim tôi khi ấy như thắt lại”, “vô cùng xấu hổ”, “như một luồng gió mát lành”, “ấm lòng và biết ơn cô biết bao”. Những cụm từ này đã trực tiếp bộc lộ cảm xúc của người viết.
Bây giờ, em hãy dựa vào những hướng dẫn này và chọn một kỉ niệm của riêng mình để viết nhé. Hãy nhớ rằng kỉ niệm chân thật của em sẽ luôn là câu chuyện hay nhất.
Cô tin rằng em sẽ làm bài thật tốt! Chúc em bình tĩnh, tự tin và đạt điểm cao trong bài kiểm tra ngày mai nhé
Giờ đây tôi đã lớn, đã là một học sinh lớp 7 của trường trung học cơ sở. Nhưng chưa bao giờ, tôi quên được những kỉ niệm của ngày tựu trường đầu tiên vào lớp Một. Nhất là khi mùa thu đang đến, lòng tôi lại nao nức, xốn xang, những kỉ niệm nhẹ nhàng, mà đậm đà, sâu sắc .Buổi mai hôm ấy, một buổi mai trời đẹp. Những đám mây trôi hững hờ khẽ đùa nghịch trên không trung. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi quanh những cây bên đường. Những chiếc lá vàng lượn vài vòng ở trên không, rồi nhẹ nhàng theo cơn gió chạm mặt đất. Xào xạc. Như mọi ngày của trước đây, mẹ vẫn đưa tôi đi học bằng chiếc xe đạp cũ này. Nhưng, hôm nay lại có nhiều đổi khác. Tất cả đều thay đổi một cách ngỡ ngàng. Từ bầu trời, đến cái cây hay ngôi nhà ven đường, dường như đều thay đổi. Tôi cảm thấy như vậy. Và bỗng nhận ra rằng, trong lòng tôi dường như có một cảm giác nào đó, khó tả. Cảm giác như mình đang thay đổi, để bước vào một thế giới màu nhiệm khác, to lớn hơn, đẹp đẽ hơn nhưng cũng xa lạ hơn .Cuối cùng cánh cổng trường cấp một cũng hiện ra trước mắt tôi. Nó to lớn quá! Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cổng. Bên trong kia, mọi người đang tụ tập rất đông, nói cười rộn rã. Và cũng thoáng lác đác vài cô cậu trạc tuổi tôi, nắm chặt tay người thân và chỉ rụt rè nhìn ra quanh mình. Tôi nắm chặt tay mẹ, đi từng bước, . Các bạn xếp hàng trước cửa rồi chuẩn bị đi vào lớp. Tôi ngỡ ngàng. Một bàn tay dịu dàng nắm lấy vai tôi và đẩy tôi về phía các bạn đang đứng. Tôi không hiểu gì vẫn ngơ ngác và sợ hãi, tôi phải xa mẹ… Tôi bật khóc, ngay giữa đám đông. Cô giáo bước xuống nắm tay tôi, dắt vào lớp đưa tôi đến chỗ ngồi của mình. Tôi ngừng khóc, nhìn cô và các bạn nhỏ quanh mình. Rồi tự nhiên tôi thấy mình không còn sợ sệt gì nữa. Một cảm giác mới mẻ tràn đến bên tôi. Tôi thấy mình như chững chạc, lớn hẳn lên vậy. Tôi khoanh tay lên bàn, mở quyển vở và lấy chiếc bút chì chuẩn bị viết bài…
Những ngày đầu tiên ấy, rồi cũng qua, nhưng nó để lại trong lòng tôi 1 kỉ niệm đẹp mà dường như suốt đời không quên. Những cảm xúc trong sáng, hồn nhiên ấy, tôi luôn để nó trong một góc của trái tim mình, để luôn nhớ về nó. Ngày đầu tiên đi học.
Đối với tôi đẹp và cảm xúc nhất đó là ngày khai trường đầu tiên trong cuộc đời, ngày bước vào lớp 1. Sáng sớm một buổi sáng se lạnh của mùa thu, mẹ gọi tôi dậy để chuẩn bị vệ sinh cá nhân và ăn sáng để đến trường. Hôm nay sao lạ lắm, tôi rất phấn khởi và cảm thấy nôn nao trong người chắc hẳn bởi vì sắp được đến lớp. Sau khi ăn sáng, mẹ mặc cho tôi một bộ quần áo trắng và chiếc cặp mới mới mẹ đã mua từ hôm trước. Mẹ chở tôi trên con đường làng uốn lượn, cảnh vật xung quanh sao hôm nay rất lạ chắc có lẽ tôi đã đi học. Đứng trường cổng trường khang trang, tôi bỗng lo sợ và có đôi chút lo lắng, mẹ xoa đầu và dặn dò vào lớp với các bạn, ngoan ngoãn nghe lời thầy cô giáo. Ngày đầu tiên đi học như vậy đó nhưng sẽ mãi là kỉ niệm đẹp nhất trong quãng đời học sinh và theo tôi suốt cuộc đời.