Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Viết một bài văn kể lại câu chuyện đã đọc đã nghe nói về tình cảm gia đình

Viết một bài văn kể lại câu chuyện đã đọc đã nghe nói về tình cảm gia đình

Viết một bài văn kể lại câu chuyện đã đọc đã nghe nói về tình cảm gia đình

Hỏi bởi: nguyenmai
3 câu trả lời
▲ 9
Chào các em học sinh lớp 4 thân mến!

Hôm nay, cô sẽ hướng dẫn các em cách làm một bài văn kể lại một câu chuyện đã đọc, đã nghe về chủ đề tình cảm gia đình. Đây là một chủ đề rất gần gũi và ấm áp, cô tin rằng bạn nào cũng có thể làm tốt. Chúng ta hãy cùng nhau thực hiện từng bước nhé!

Bước 1: Phân tích và lựa chọn câu chuyện

Đầu tiên, chúng ta cần hiểu rõ yêu cầu của đề bài: “kể lại” một câu chuyện về “tình cảm gia đình”. Điều này có nghĩa là các em phải chọn một câu chuyện đã được đọc trong sách, được nghe bà hoặc mẹ kể, rồi dùng lời văn của mình để kể lại.

Có rất nhiều câu chuyện hay về tình cảm gia đình, ví dụ như:
– Sự tích cây vú sữa (Tình mẫu tử).
– Ba cô con gái (Tình cảm của con cái với cha mẹ).
– Người mẹ (Tình mẫu tử).
– Một câu chuyện có thật mà em được nghe kể về tình cảm anh em, ông bà…

Để dễ hình dung, hôm nay cô sẽ chọn câu chuyện “Sự tích cây vú sữa” để làm mẫu cho các em nhé.

Bước 2: Lập dàn ý chi tiết

Để bài văn không bị lộn xộn và thiếu ý, chúng ta cần một dàn ý rõ ràng. Một bài văn kể chuyện thường có 3 phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài.

1. Mở bài:
Giới thiệu câu chuyện em định kể. Em có thể giới thiệu theo 2 cách:
Cách 1 (Trực tiếp): Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, em đã được đọc rất nhiều câu chuyện ý nghĩa, nhưng xúc động nhất có lẽ là câu chuyện “Sự tích cây vú sữa”.
Cách 2 (Gián tiếp): “Con dù lớn vẫn là con của mẹ, đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con”. Câu hát ấy làm em nhớ đến một câu chuyện vô cùng cảm động về tình mẹ con, đó là truyện “Sự tích cây vú sữa”.

2. Thân bài:
Kể lại diễn biến của câu chuyện theo trình tự thời gian. Các em hãy bám sát các sự việc chính:
Sự việc 1: Giới thiệu về hai mẹ con. Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ cưng chiều nên rất ham chơi, không quan tâm đến mẹ. Có lần, cậu làm mẹ buồn lòng và bỏ nhà ra đi.
Sự việc 2: Nỗi buồn và sự chờ đợi của người mẹ. Người mẹ ở nhà vô cùng đau khổ, ngày nào cũng ra cửa ngóng trông con trở về. Vì chờ con mãi không thấy, bà kiệt sức rồi gục xuống và hóa thành một cái cây.
Sự việc 3: Cậu bé quay về. Sau một thời gian lang thang, cậu bé đói, rét và nhớ mẹ nên đã tìm đường về nhà. Nhưng cảnh vật đã thay đổi, không thấy mẹ đâu, chỉ thấy một cái cây lạ.
Sự việc 4: Cậu bé nhận ra lỗi lầm. Cậu bé đói quá, ôm lấy thân cây và bật khóc gọi mẹ. Kỳ lạ thay, cái cây rung rinh, một quả to rơi xuống. Cậu bé ăn thử thì thấy vị chát, vị chua. Đến khi ăn quả cuối cùng, một dòng sữa trắng ngọt ngào trào ra, ngọt như dòng sữa của mẹ. Cậu bé đã hiểu ra tất cả và òa khóc nức nở trong hối hận.

3. Kết bài:
Nêu cảm nghĩ của em về câu chuyện.
– Kể từ đó, loại cây này được gọi là cây vú sữa.
– Câu chuyện là một bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo. Chúng ta phải biết yêu thương, trân trọng và vâng lời cha mẹ khi còn có thể.

Bước 3: Viết bài văn hoàn chỉnh (Dựa trên dàn ý mẫu)

Bây giờ, cô sẽ viết một bài văn mẫu hoàn chỉnh dựa trên dàn ý trên để các em tham khảo nhé.

Bài làm tham khảo

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, có một câu chuyện đã gieo vào lòng em những cảm xúc sâu lắng về tình mẫu tử thiêng liêng, đó là câu chuyện “Sự tích cây vú sữa”.

Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé sống cùng mẹ trong một ngôi nhà nhỏ ấm cúng. Vì được mẹ hết mực yêu thương, nuông chiều nên cậu trở nên ham chơi và bướng bỉnh. Một hôm, vì mải chơi, cậu bị mẹ mắng. Cậu giận dỗi, vùng vằng rồi bỏ nhà ra đi. Cậu đi mãi, đi mãi, chẳng hề nghĩ đến người mẹ ở nhà đang khắc khoải ngóng trông. Ở nhà, người mẹ đau khổ vô cùng. Ngày nào bà cũng ra ngõ ngồi, mắt nhìn về phía xa, mong con trở về. Thời gian trôi đi, con trai vẫn biền biệt. Một ngày, vì quá mỏi mòn chờ đợi, bà kiệt sức, gục xuống và hóa thành một cái cây xanh tốt, lạ thường.

Trong khi đó, cậu bé lang thang khắp nơi, đã nếm trải đủ đói, rét và sự cô đơn. Lúc này, cậu mới thấm thía và nhớ mẹ vô cùng. Cậu vội vã tìm đường về nhà. Nhưng khi về đến nơi, nhà cửa vẫn còn đó mà mẹ thì chẳng thấy đâu. Trước sân, chỉ có một cái cây to, tán lá xanh um. Mệt và đói lả, cậu bé tuyệt vọng ôm lấy thân cây mà gọi: “Mẹ ơi! Mẹ đâu rồi? Con đã về rồi đây!”. Lạ thay, cái cây như nghe được lời cậu, bỗng rung cành, xòe tán lá ôm lấy cậu. Từ trên cành cao, một quả lạ rơi xuống. Cậu bé vội ăn thử nhưng quả còn xanh nên chát xít. Lại một quả nữa rơi xuống, cậu nếm thử thì thấy vị chua chua. Đến quả thứ ba, khi đã chín mềm, cậu bóp nhẹ, một dòng nước trắng như sữa tuôn ra, ngọt ngào và thơm mát như dòng sữa mẹ năm xưa. Cậu bé như hiểu ra tất cả. Mẹ đã không còn nữa, mẹ đã hóa thành cây để chờ đợi và nuôi dưỡng cậu. Cậu bé ôm thân cây mà khóc nức nở, những giọt nước mắt hối hận muộn màng.

Kể từ đó, người đời gọi loài cây ấy là cây vú sữa để nhắc nhớ về tình yêu thương bao la của người mẹ. Mỗi lần đọc lại câu chuyện này, em lại tự nhủ phải luôn hiếu thảo, yêu thương và vâng lời cha mẹ, để không bao giờ phải hối tiếc như cậu bé trong truyện.

Bước 4: Đọc lại và sửa lỗi

Sau khi viết xong, các em hãy nhớ đọc lại bài văn của mình thật kĩ. Hãy kiểm tra xem:
– Có sai lỗi chính tả không?
– Dùng dấu câu đã đúng chưa?
– Các câu văn có mạch lạc, dễ hiểu không?

Cô chúc các em sẽ vận dụng tốt những hướng dẫn này để viết được những bài văn thật hay và giàu cảm xúc về gia đình của mình nhé! Chào các em

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 1

         Trong kho tàng cổ tích Việt Nam, có biết bao câu chuyện làm say đắm biết bao thế hệ. Trong đó có các câu chuyện rất hay và ý nghĩa nói về tình cảm gia đình. Và trong vô vàn tác phẩm truyện tuyệt vời ấy, em ấn tượng nhất là truyện câu chuyện bó đũa.

          Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nọ có một gia đình có 5 anh em. Tuy là anh em, nhưng có lẽ họ không hoà hợp với nhau là bao. Họ luôn cãi vả, gây chuyện với nhau suốt ngày. Người cha thấy thế, cũng thấy thương lòng. Một hôm, ông gọi các con của mình đến và bảo:

           – Các con à, ta có lẽ đã già rồi, không còn sống được bao lâu nữa. Giờ đây ta sẽ để lại gia tài của mình cho các con. Nhìn đây, đây là một bó đũa, ai bẻ được bó đũa này sẽ được thừa kế gia tài của ta.

          Nghe cha nói thế, các người con đều cho rằng cha đang trều đùa mình: “Cái bó đũa tí ti kia thì ai mà chả bẻ được”. Nhưng tất cả đều đã thử qua rồi mà chả ai có thể làm gãy bó đũa đó cả. Họ liền cho rằng đây là nhiệm vụ bất khả thi và không ai có thể làm được. Nhưng người cha lại nói: ” Hoàn toàn có thể được đấy”. Nói rồi người cha lấy lại bó đũa rồi tháo ra, bẻ từng chiếc một. Những người con ngơ ngác nhìn cha, một người nói:

          – Nếu bẻ từng chiếc đũa như thế, thì ai chả bẻ được hả cha?

            Người cha lắc đầu nói:

          – Các con có thấy không, một chiếc đũa bé nhỏ thế này khí đứng một mình thì ta dễ dàng bẻ gãy. Còn khi chúng kết lại thành bó, dồn sứt với nhau nên có tài nào cũng không thể bẻ được. Các con cũng thế! Nếu các con biết yêu thương, đùm bọc, đoàn kết với nhau thì cho dù con gặp khó khăn, gian lao thử thách gì thì các con cũng có thể vượt qua và dành lấy công lợi.

         Khi nghe người cha nói thế, những người con đều hiểu ra và từ đó họ không còn cãi vả gây chuyện với nhau nữa, mà đoàn kết làm ăn, phát tài.

        Qua câu chuyện, ta có thể thấy được sức mạnh to lớn của sự đoàn kết. Chỉ có đoàn kết, ta mới có thể vượt qua khó khăn một cách hiệu quả, dễ dàng.  Câu chuyện bó đũa đã mang lại cho em bài học ý nghĩa, sâu sắc về tình đoàn kết, yêu thương nhau. Đó là một đức tính mà hễ ai cũng cần phải có để phát triển xã hội bền vững.

Trả lời bởi:
▲ 1

Một trong những câu chuyện cổ tích về tình cảm gia đình vô cùng xúc động mà em từng được đọc một lần nhưng nhớ mãi, chính là câu chuyện “Cậu bé Tích Chu”. Vốn Tích Chu mồ côi cha mẹ từ sớm, nên được bà nuôi lớn. Cậu ấy rất ham chơi, suốt ngày rong ruổi khắp nơi cùng bạn bè, chẳng hề quan tâm tới bà.

Một ngày nọ, người bà bị ốm nặng, nhờ Tích Chu lấy giúp mình cốc nước nhưng gọi mã cậu chẳng trả lời. Cuối cùng, bà hóa thành con chim và bay đi. Lúc này Tích Chu mới bắt đầu biết sợ hãi và ân hận. Cậu đuổi theo chú chim mãi nhưng không thể đuổi kịp được. Đúng lúc này, một bà tiên hiện lên và chỉ đường đến suối tiên cho Tích Chu, bảo cậu lấy nước ở đó cho bà uống. Thật không ngờ là, tuy đường đi vô cùng khó khăn, hiểm trở nhưng cậu bé Tích Chu vốn lười biếng ngày nào lại lập tức đi theo chỉ dẫn không hề ngần ngại. Cậu vượt núi băng rừng, chạy mãi không dám ngừng lại dù chỉ một phút. Cuối cùng, sau bao nỗ lực, Tích Chu cũng mang được nước thần về, giúp bà trở lại thành người. Cũng từ hôm đó, cậu bé thay đổi hoàn toàn, không còn ham chơi nữa, mà suốt ngày ở nhà giúp bà làm việc, trở thành một người cháu hiểu thảo. Chính sự thay đổi, hối cải đó của Tích Chu đã khiến em rất trân trọng và yêu mến cậu bé đó. Bởi tình cảm bà cháu trong cậu vô cùng to lớn và mạnh mẽ, đủ để xóa bỏ hết những thói xấu ở trong cậu. Có thể nói, trong câu chuyện

Cậu bé Tích Chu, giá trị và ý nghĩa to lớn của tình bà cháu thiêng liêng đã được thể hiện một cách rõ nét nhất.

 

Trả lời bởi: tranngan

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo