Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về bài thơ Đi đường (Hồ Chí Minh)
Viết một đoạn văn nêu cảm nhận của em về bài thơ Đi đường (Hồ Chí Minh)
Bước 1: Đọc kỹ và hiểu bài thơ.
Đầu tiên, chúng ta cần đọc thật chậm rãi và suy ngẫm về từng câu chữ, từng hình ảnh trong bài thơ “Đi đường”. Bài thơ có hai phiên bản, một phiên bản tiếng Việt và một phiên bản tiếng Trung. Tuy nhiên, cảm nhận chung về tinh thần và ý nghĩa cốt lõi là tương đồng. Cô xin phép tập trung vào cảm nhận chung mà bài thơ mang lại.
Bước 2: Xác định chủ đề và tư tưởng chính của bài thơ.
Khi đọc bài thơ, các em thấy Bác Hồ muốn nói lên điều gì?
Bài thơ “Đi đường” thể hiện tư tưởng lạc quan, ý chí kiên cường, và niềm tin vào thắng lợi của Bác Hồ trong bất kỳ hoàn cảnh nào. Dù con đường phía trước có khó khăn, gian khổ, nhưng Bác vẫn vững tin vào mục tiêu cuối cùng.
Bước 3: Phân tích những hình ảnh, biện pháp tu từ đặc sắc.
Trong bài thơ, có những hình ảnh nào gây ấn tượng với các em?
– Hình ảnh “con đường”: Con đường ở đây không chỉ là con đường vật lý, mà còn là con đường cách mạng, con đường đấu tranh giải phóng dân tộc. Nó hiện lên với những gian nan, thử thách: “Chưa đi đã ngán cho xa”, “Muôn trùng nguy hiểm chớ ham gần”.
– Biện pháp tu từ đối lập: Bài thơ sử dụng nhiều cặp đối lập để làm nổi bật ý chí của Bác: “Chưa đi đã ngán cho xa” (ngại khó) đối lập với “Vạn sự khinh lao ấy sá chi” (coi thường khó khăn). “Muôn trùng nguy hiểm chớ ham gần” (tránh xa hiểm nguy) đối lập với “Quyết chí tu miệc ấy là thân” (quyết tâm thực hiện lý tưởng đó mới là bản thân).
– Ngôn ngữ cô đọng, súc tích: Mỗi câu thơ đều chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc, thể hiện tầm tư tưởng lớn lao của Bác.
Bước 4: Nêu cảm nhận cá nhân về bài thơ.
Dựa vào những phân tích trên, các em hãy chia sẻ cảm xúc của mình.
– Sự khâm phục và ngưỡng mộ: Chúng ta khâm phục Bác Hồ về ý chí phi thường, sự lạc quan và bản lĩnh của Người. Ngay cả khi đối mặt với muôn vàn khó khăn, Bác vẫn giữ vững niềm tin và tinh thần chiến đấu.
– Bài học về thái độ sống: Bài thơ dạy cho chúng ta bài học quý giá về thái độ đối diện với thử thách. Cuộc sống luôn có những con đường gập ghềnh, nhưng quan trọng là cách chúng ta nhìn nhận và vượt qua nó. Thay vì nản lòng, chúng ta cần có “vạn sự khinh lao” và “quyết chí tu miệc”.
– Niềm tin vào tương lai: Bài thơ mang đến cho người đọc một nguồn động lực mạnh mẽ, một niềm tin vào sự thành công nếu chúng ta kiên trì theo đuổi mục tiêu chính đáng.
– Tình yêu quê hương, đất nước: Qua đó, ta càng thêm yêu mến và kính trọng Bác Hồ, người đã hy sinh cả cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, vì một tương lai tươi sáng cho đất nước.
Bước 5: Viết thành đoạn văn hoàn chỉnh.
Bây giờ, chúng ta sẽ kết hợp những ý trên lại thành một đoạn văn mạch lạc.
Dàn ý gợi ý:
1. Mở đoạn: Giới thiệu bài thơ và cảm xúc ban đầu.
2. Thân đoạn: Phân tích những hình ảnh, biện pháp tu từ và nêu cảm nhận sâu sắc về ý chí, tinh thần lạc quan của Bác.
3. Kết đoạn: Khẳng định giá trị bài học và ý nghĩa của bài thơ đối với bản thân và thế hệ trẻ.
Đoạn văn tham khảo:
Bài thơ “Đi đường” của Bác Hồ kính yêu đã để lại trong em những rung động sâu sắc và bài học ý nghĩa về lẽ sống. Ngay từ những câu thơ đầu, Bác đã vẽ ra một bức tranh về “con đường” đầy thử thách, với bao nỗi ngán ngẩm, hiểm nguy rình rập. Thế nhưng, thay vì dừng bước, Bác lại thể hiện một tinh thần thép, một ý chí kiên cường phi thường. Bác không né tránh khó khăn mà “vạn sự khinh lao”, “quyết chí tu miệc”. Những hình ảnh đối lập đầy sức gợi đã làm nổi bật lên tư tưởng lạc quan, bản lĩnh của Bác: dù con đường cách mạng có gian nan đến đâu, chỉ cần giữ vững mục tiêu lý tưởng thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Đọc bài thơ, em cảm thấy vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ phẩm chất cao đẹp của Người. “Đi đường” không chỉ là bài học về sự dũng cảm, ý chí vượt khó trong cuộc đời, mà còn là lời nhắc nhở chúng ta về tầm quan trọng của việc xác định đúng mục tiêu và kiên trì theo đuổi nó. Bài thơ đã truyền cho em một nguồn năng lượng tích cực, giúp em tự tin hơn khi đối mặt với những thử thách trên con đường học tập và trưởng thành của mình.
Các em thấy đó, chỉ cần chúng ta đọc kỹ, suy ngẫm sâu sắc và kết nối với cảm xúc của mình, chúng ta hoàn toàn có thể viết nên những bài văn hay và giàu cảm xúc. Chúc các em học tốt!
Đi đường là bài thơ nằm trong tập Nhật kí trong tù của Hồ Chí Minh. Bài thơ được sáng tác trong quá trình Bác di chuyển từ nhà lao này đến nhà lao khác, nhưng ta không nhìn thấy cái vất vả, khó khăn trong từng câu chữ mà thấy được một chân lí, khi trải qua những khó khăn nhất định sẽ đạt được vinh quang. Ý nghĩa sâu sắc tạo nên giá trị của bài thơ chính là ở chỗ đó.
Trong thời gian bị giam giữ ở Trung Quốc, Bác đã phải di chuyển hơn 30 nhà lao khác nhau, khi trèo đèo, lối sống, khi băng rừng vượt sông, nhưng trong con người Bác vẫn ngời lên tinh thần lạc quan. Bài thơ này cùng rất nhiều bài thơ khác nằm trong chùm đề tài tự nhắc nhở, động viên mình vượt qua những thách thức, gian khổ.
Mở đầu bài thơ, Người nói lên nỗi gian lao của kẻ bộ hành: “Tẩu lộ tài tri tẩu lộ nan”. Câu thơ nguyên tác chữ tẩu lộ được lặp lại hai lần, nhấn mạnh vào những khó khăn, gian nan trong hành trình đi đường. Những khó khăn ấy được bật lên thành ý thơ thật giản dị, mộc mạc. Có lẽ trong những năm tháng kháng chiến, đọc câu thơ của Bác ta sẽ cảm nhận đầy đủ và chân thực nhất những khó khăn mà người phải nếm trải nơi đất khách quê người. “Trùng san chi ngoại hựu trùng san” những dãy núi nhấp nhô, liên tiếp hiện ra, như không có điểm bắt đầu và kết thúc, tạo nên những thử thách liên tiếp thách thức sự dẻo dai, kiên gan của người tù cách mạng.
Đi một hành trình dài, không có phương tiện mà chỉ có duy nhất đôi chân liên tục di chuyển, đường đi khó khăn, đầy nguy hiểm đã cho thấy hết những gian lao, khổ ải mà người chiến sĩ cách mạng phải có lòng quyết tâm, ý chí kiên cường để vượt qua. Trải qua những khó khăn, khổ ải đó, ta sẽ thu lại được những gì đẹp đẽ, tình túy nhất:
Trùng san đăng đáo cao phong hậu
Vạn lí dư đồ cố miện gian
Nếu như trong hai câu thơ đầu tiên, Bác tập trung làm nổi bật những gian lao, vất vả mà người tù phải đối mặt thì đến câu thơ thứ ba người tù đã chinh phục được đỉnh cao ấy. Trong hành trình chinh phục thử thách thì đây chính là giây phút sung sướng và hạnh phúc nhất của người tù. Trải qua bao khó khăn, Bác đã được đền đáp xứng đáng đó chính là muôn trùng nước non thu trọn vào tầm mắt. Cả một không gian mênh mông khoáng đạt hiện ra trước mặt người tù, đồng thời mở ra những chiều ý nghĩa sâu sắc: hoạt động cách mạng chắc chắn sẽ gặp nhiều gian lao thử thách, nhưng chỉ cần kiên gan, bền ý chí, không chịu lùi một bước chắc chắn sẽ giành được thắng lợi cuối cùng.
Bằng ngôn ngữ thơ giản dị, cô đọng cùng hai tầng ý nghĩa sâu sắc, Bác đã đem đến những triết lí sâu sắc cho những người đọc. Quá trình hoạt động cách mạng hay con đường đời sẽ vấp phải rất nhiều chông gai, sóng gió bởi vậy chúng ta không được mềm yếu, nản lòng mà phải dũng cảm, kiên cường vượt qua những thách thức đó. Và ánh sáng, niềm vinh quanh chắc chắn đang đợi ta nơi cuối con đường.
Đi đường mới biết gian lao
Núi cao rồi lại núi cao trập trùng
Núi cao lên đến tận cùng
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non.
Qua bài thơ “Đi đường” của Hồ Chí Minh, người đọc đã cảm nhận được một nhân cách cao đẹp trong con người, của Bác. Có lẽ trên thế giới ít có vị lãnh tụ nào phải chịu nhiều cảnh tù đày, khổ đau như Bác. Bài thơ “Đi đường” cùng tập thơ “Nhật kí trong tù” chẳng phải đã ra đời trong những năm tháng tù đày đầy oan khuất của Bác đó sao? Cùng với tù đày là những nỗi đớn đau tột cùng về thể xác bởi đường đi có quá nhiều gian khó: hình ảnh “Núi cao rồi lại núi cao trập trùng” gợi đến những cảnh tù đày, bắt bớ, những giam cầm,… Nhưng vượt lên tất cả, tâm hồn Bác toả sáng bởi tấm lòng rộng mở đối với thiên nhiên, và đặc biệt là bởi sự lạc quan với tầm nhìn lãnh tụ. Chỉ điều đó mới giúp Bác vượt qua tất cả những đau đớn về thể xác để có thể hạ xuống câu thơ:
“Núi cao lên đến tận cùng
Thu vào tầm mắt muôn trùng nước non”.