Bài văn biểu cảm về con người lớp 7 khoảng 300 từ
Chúng ta sẽ cùng nhau đi từng bước để hoàn thành bài văn này nhé!
Bước 1: Xác định đề bài và yêu cầu
Đề bài yêu cầu chúng ta viết một bài văn biểu cảm về một con người. Độ dài khoảng 300 từ. Văn biểu cảm là thể loại văn dùng ngôn ngữ để bày tỏ tình cảm, cảm xúc, thái độ của người viết đối với con người, sự vật, sự việc hoặc hiện tượng nào đó. Điểm mấu chốt của văn biểu cảm là sự chân thành và giàu hình ảnh.
Bước 2: Chọn đối tượng biểu cảm
Đây là bước quan trọng nhất. Các em hãy suy nghĩ xem:
* Ai là người mà em thực sự yêu quý, ngưỡng mộ, hay có ấn tượng sâu sắc? Đó có thể là ông bà, cha mẹ, thầy cô giáo, bạn bè thân thiết, hoặc thậm chí là một người hàng xóm tốt bụng mà em từng gặp.
* Người đó có những đặc điểm gì nổi bật về ngoại hình, tính cách, hành động, lời nói?
* Kỷ niệm nào về người đó khiến em xúc động nhất?
Ví dụ: Em có thể chọn mẹ em, vì mẹ luôn yêu thương, chăm sóc em. Hoặc thầy giáo dạy Văn của em, vì thầy có cách dạy dí dỏm, truyền cảm hứng.
Bước 3: Lập dàn ý chi tiết
Một dàn ý tốt sẽ giúp bài viết của các em mạch lạc, logic và đầy đủ ý. Cô gợi ý dàn ý chung cho bài văn biểu cảm về con người như sau:
* Mở bài:
* Giới thiệu đối tượng biểu cảm (người mà em muốn viết).
* Nêu cảm xúc ban đầu hoặc lý do em chọn viết về người đó.
* Có thể bắt đầu bằng một câu hỏi tu từ, một lời khẳng định hoặc một hình ảnh gợi mở.
Ví dụ: “Trong cuộc đời em, có biết bao nhiêu người đã đi qua, nhưng hình ảnh một người luôn khắc sâu trong tâm trí em, đó là…”
* Thân bài:
* Giới thiệu về ngoại hình của người đó (nếu có, không nhất thiết phải quá chi tiết, chỉ cần vài nét đặc trưng gợi tả).
* Tập trung miêu tả phẩm chất, tính cách, lối sống, những hành động, lời nói đáng nhớ.
* Kết hợp các biện pháp tu từ (ẩn dụ, so sánh, nhân hóa, điệp ngữ, câu hỏi tu từ…) để tăng tính biểu cảm.
* Kể một hoặc hai kỷ niệm sâu sắc có liên quan đến người đó để minh họa cho những phẩm chất em vừa nêu. Chính những kỷ niệm này sẽ làm bài văn thêm sinh động và chân thực.
* Bày tỏ tình cảm, suy nghĩ, thái độ của em đối với người đó.
Ví dụ:
* Miêu tả cử chỉ yêu thương của bà qua một lần em ốm.
* Nhớ lại lời động viên của thầy cô khi em gặp khó khăn trong học tập.
* Nhấn mạnh sự kiên trì, nhẫn nại của cha em trong công việc.
* Kết bài:
* Khẳng định lại tình cảm, suy nghĩ của em đối với người đó.
* Nêu lên ý nghĩa, bài học mà em rút ra từ người đó.
* Có thể thể hiện mong ước, lời hứa của em đối với người đó.
* Kết bài có thể trở lại với ý mở bài hoặc tạo một ấn tượng sâu sắc cho người đọc.
Ví dụ: “Con người ấy mãi là nguồn động lực to lớn để em cố gắng hơn mỗi ngày.”
Bước 4: Viết bài
Dựa vào dàn ý đã lập, các em hãy bắt đầu viết. Hãy cố gắng sử dụng ngôn ngữ tự nhiên, chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc.
* Sử dụng từ ngữ gợi tả, gợi cảm: Thay vì nói “mẹ hiền”, hãy nói “nụ cười hiền như ánh nắng ban mai”, “giọng nói ấm áp như lời ru”.
* Kết hợp miêu tả và biểu cảm: Đừng chỉ liệt kê, hãy lồng ghép cảm xúc của mình vào từng câu chữ.
* Sử dụng câu văn đa dạng: Có câu dài, câu ngắn, câu hỏi tu từ, câu cảm thán để bài văn thêm sinh động.
* Chú ý về độ dài: Cố gắng viết khoảng 300 từ như yêu cầu. Nếu dài quá, hãy rút gọn, nếu ngắn quá, hãy bổ sung thêm chi tiết hoặc kỷ niệm.
Bước 5: Chỉnh sửa và hoàn thiện
Sau khi viết xong, các em đừng quên đọc lại bài viết của mình.
* Kiểm tra lỗi chính tả, ngữ pháp.
* Xem xét sự mạch lạc, logic của bài viết.
* Đảm bảo bài văn đã thể hiện rõ tình cảm của em.
* Có thể nhờ bạn bè hoặc người thân đọc giúp để nhận xét.
Ví dụ về một đoạn văn mẫu (chỉ là một phần nhỏ để minh họa):
“Bà em là một người phụ nữ lam lũ nhưng vô cùng nhân hậu. Mái tóc bà đã bạc phơ như những sợi tơ mỏng manh, nhưng đôi mắt bà vẫn ánh lên vẻ tinh anh và ấm áp. Mỗi lần em về thăm, bà luôn dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, chuẩn bị những món ăn ngon nhất. Em nhớ mãi cái lần em bị sốt cao, bà đã thức trắng đêm bên cạnh em, quạt cho em ngủ và liên tục lau những giọt mồ hôi trên trán. Giọng bà thì thầm: ‘Cháu của bà ngoan nào, rồi sẽ khỏe lại thôi.’ Lời ru của bà cứ vỗ về tâm hồn non nớt của em, xua tan đi những cơn sốt lạnh.”
Cô hy vọng với những bước hướng dẫn chi tiết này, các em sẽ tự tin hơn khi viết bài văn biểu cảm về một con người. Hãy cứ viết bằng cả trái tim mình, cô tin rằng đó sẽ là những bài văn hay và ý nghĩa nhất! Chúc các em làm bài tốt!
Bài làm (biểu cảm về mẹ)
“Hi sinh tuổi xuân
Mẹ vẫn giữ gìn
Cho em khôn lớn
Ốm đau, bệnh tật
Mẹ vẫn kề bên”
Mỗi khi đọc những vần thơ trên em lại nhớ ngay đến người mẹ dịu hiền của mình. Mẹ chính là người đã mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, dạy bảo, nuôi dưỡng ta nên người. Mẹ – là tiếng nói vô cùng thiêng liêng mà mỗi người con luôn gọi lên bằng tất cả sự trân trọng của mình. Và em cũng vậy, mẹ là người mà em yêu thương nhất trong cuộc đời này.
Năm nay mẹ em đã ngoài bốn mươi tuổi, mẹ ngày càng già đi theo năm tháng. Dáng người mẹ không con mảnh mai thon thả như thời con gái nữa, có một số chỗ trên người mẹ em còn nhìn thấy những vết rạn do mang thai ba chị em em. Mỗi lần nhìn những vết rạn đó em thương mẹ nhiều lắm, thương vì những vất vả mà mẹ phải chịu đựng để đến với cuộc đời này. Đôi mắt mẹ màu đen láy, trên mắt cũng đang xuất hiện một số nếp nhăn như là sự đánh dấu của thời gian để lại, nhưng đôi mắt ấy như biết cười mỗi khi em làm gì mà mẹ vui lòng. Trên khuôn mặt mẹ của em, có lẽ đẹp nhất chính là nụ cười. Mỗi khi mẹ cười để lộ hàm răng trắng đều như hạt bắp. Nụ cười rạng ấy có thể gây thiện cảm cho bất cứ tiếp xúc với mẹ dù là lần đầu tiên cũng cảm thấy ấn tượng. Và khi em gặp khó khăn hay vấp gã trong cuộc sống nhờ có nụ cười ấy mà em như vui lên bao phần. Mái tóc mẹ dài ngang lưng, luôn được cặp thật gọn gàng, nhưng nó cũng đã điểm một vài sợi bạc. Đôi bàn tay mẹ rám nắng, chai sạn vì công việc đồng áng vất vả. Mỗi lần nhìn đôi bàn tay đấy, em càng thấy thương mẹ hơn bao giờ hết. Nhưng với em đôi bàn tay đấy luôn đẹp nhất vì đó là đôi bàn tay đã nuôi dưỡng, chăm lo cho em từng li từng tí, đôi bàn tay dắt em đi tới trường khi em bé, đôi bàn tay nấu những bữa cơm thật ngon, đôi bàn tay chăm lo, vun vén cho gia đình. Hằng ngày, mẹ ăn mặc rất giản dị. Nhưng khi đi đâu chơi, hay có việc gì quan trọng mẹ em cũng mặc những chiếc váy trông rất lịch sự và đẹp.
Mẹ em luôn quan tâm đến những người xung quanh, thấy họ có khó khăn thì mẹ luôn sẵn sàng giúp đỡ. Cũng vì hiền lành, thân thiện nên mẹ em được rất nhiều người yêu quý. Đối với gia đình mẹ em dành một sự yêu thương đặc biệt, luôn chăm lo, vun vén để gia đình của mình ngày càng hạnh phúc. Mỗi buổi sáng, khi ông mặt trời còn chưa thức dậy thì mẹ em đã dậy chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà, dọn dẹp xong xuôi thì mẹ mới yên tâm để đi làm được. Buổi tối, khi về nhà, mẹ không được nghỉ ngơi mà lại giặt giũ quần áo cho cả nhà. Dù bận đến thế nhưng mẹ vẫn dành thời gian ra để hướng dẫn em làm những bài toán em chưa tìm ra đáp số, hay những bài văn khó. Hôm nào cũng vậy, cứ đến tận khuya mẹ mới lên giường để đi ngủ. Nhìn đôi mắt mệt mỏi và những quầng thâm nơi mắt mẹ, em hiểu được mẹ vất vả như thế nào. Mẹ như một cô Tâm dịu hiền mà ông trời ban xuống cho bố con chúng em vậy. Mẹ luôn quên đi bản thân mình mà ưu tiên số một chính là gia đình. Mỗi lần đi chợ cùng mẹ, mẹ lại chọn những bộ quần áo đẹp nhất cho bố con em. Em có hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Sao mẹ không mua cho mẹ nữa?” thì mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp: “Quần áo của mẹ vẫn đẹp và mặc được mà con.” Em biết mẹ đang nói dối, mẹ làm như vậy chỉ để bố con em có quần áo đẹp bằng mọi người thôi.
Có lần em bị ốm nặng. Mẹ mất ăn mất ngủ, thức nguyên đêm để canh chừng em. Nhìn em nằm sốt li bì trên giường ánh mắt mẹ tràn đầy sự lo lắng. Chốc chốc mẹ lại sờ lên trán em xem đã hạ sốt chưa. Đôi bàn tay mẹ đã nắm chặt tay em mà ân cần chăm sóc. Sáng hôm sau, mẹ lại dậy nấu một nồi cháo thật ngon, đút từng miếng một cho em ăn rồi cho em uống thuốc để nhanh chóng khỏi bệnh. Nhìn những hành động đó của mẹ, em cảm nhận được tình thương bao la, rộng lớn của mẹ và nó đã làm cho cơn sốt của em giảm đi phần nào.
Em nhớ như in khi em được điểm kém môn Văn. Về nhà, em rất buồn và ngày hôm ấy, em đã không ăn cơm mà chỉ ngồi khóc. Đến tối mẹ đi làm về, thấy em như vậy mẹ vào hỏi thăm rồi vuốt tóc em và nói: “Thôi, con nín đi nào, lần sau con cố gắng ôn tập và làm bài cho thật tốt là con sẽ được điểm cao mà. Ai cũng sẽ có lúc điểm cao, lúc điểm thấp chứ. Điều đó là bình thường mà con, con không cần cảm thấy xấu hổ. Chỉ cần con luôn cố gắng hết sức mình là được. Con hiểu ý mẹ không? Không được buồn nhiều nha con gái yêu của mẹ. Cười lên nào!” Nghe những lời động viên của mẹ em thấy xúc động biết bao nhiêu và dặn lòng mình sẽ phải cố gắng học tập thật tốt để mẹ vui lòng.
Mẹ dành cả cuộc đời của mình để yêu thương và chăm lo với điều kiện cho con cái và gia đình mà không mong được đền đáp gì. Mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất, vĩ đại nhất mà em đã từng gặp. Có lẽ, đi hết cuộc đời này không ai có thể bằng mẹ của em- một người sẵn sàng che chở, lo lắng cho em bất cứ lúc nào. Có lần, em từng hỏi mẹ: “Mẹ ơi! Sao mẹ lại có thể hi sinh bản thân mình cho chúng con và gia đình mình nhiều vậy?” Mẹ xoa đầu em cười và nói rằng: “Khi nào con làm mẹ con sẽ hiểu thôi mà. Chỉ cần nhìn các con và gia đình mình hạnh phúc là mẹ vui rồi.” Nghe mẹ nói vậy, thì em chợt nghĩ rằng dù sau này khi mẹ không còn trẻ nữa, đôi mắt có thể mờ đi, đôi bàn tay run run nhưng tình cảm mẹ dành cho gia đình và con cái thì vẫn sẽ vẹn nguyên như bây giờ. Nhìn cách mẹ đối xử với mọi người xung quanh và chăm sóc gia đình em thấy khâm phục mẹ thật nhiều. Mẹ luôn là một tấm gương sáng để em noi theo. Mẹ còn như một người chị, người bạn mà em có thể chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, khi có chuyện gì buồn người mà em tìm đến đầu tiên chính là mẹ của mình. Những lúc như vậy, mẹ ngồi nghe em tâm sự và nắm chặt đôi bàn tay em. Ánh mắt trìu mến, nụ cười và những cái gật đầu của mẹ đã khiến em cảm thấy được an ủi rất nhiều. Những lời khuyên bổ ích của mẹ đã cho em thêm nhiều động lực để phần đầu làm mọi thứ được tốt hơn.
Thật vui và may mắn cho em vì được làm con của mẹ, được mẹ yêu thương và chở che. Cảm ơn mẹ đã sinh con ra trên cuộc đời này và cho con được hưởng trọn vẹn tình yêu thương bao la và dạt dào. Tình thương của mẹ dành cho em thật đúng như câu nói: “Tình mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào”. Con hứa sẽ vâng lời, chăm ngoan học giỏi để mẹ luôn tự hào về con. Mẹ ơi, con muốn nói: “Con yêu mẹ nhiều lắm! Mẹ hãy luôn ở bên con để chắp cánh cho ước mơ
của con bay thật cao, thật xa mẹ nhé!”
\(#\)\(l\)\(i\)\(n\)\(h\)\(1\)