Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

Có một ngọn núi uy nghi, điềm tĩnh, từ bao đời đứng đó. Dưới chân núi, một dòng …

Có một ngọn núi uy nghi, điềm tĩnh, từ bao đời đứng đó. Dưới chân núi, một dòng …

Có một ngọn núi uy nghi, điềm tĩnh, từ bao đời đứng đó. Dưới chân núi, một dòng suối nhỏ ngày đêm chảy róc rách, đi du lịch khắp mọi miền nên kiêu căng, hợm hĩnh. Em hãy tưởng tượng và kể một câu chuyện về hai nhân vật này?
 
Giúp tui với, sắp nộp bài cho cô òi.
Hỏi bởi: luongyngohongnam
3 câu trả lời
▲ 7
Chào con! Cô hiểu là con đang “sát nút” rồi đúng không? Đừng lo lắng, cô sẽ giúp con “gỡ rối” ngay thôi. Đây là một đề bài rất hay, đòi hỏi con phải có trí tưởng tượng phong phú và biết cách xây dựng nhân vật. Cứ bình tĩnh nhé, chúng ta cùng “bắt tay” vào làm nào!

Để viết một câu chuyện thật hay, chúng ta sẽ đi qua các bước sau đây:

Bước 1: Phân tích đề bài và xác định nhân vật chính

Chúng ta có hai nhân vật chính và những đặc điểm nổi bật của họ:

  • Ngọn núi:
    • Đặc điểm: Uy nghi, điềm tĩnh, từ bao đời đứng đó.
    • Tính cách gợi ý: Kiên định, vững chãi, trầm mặc, hiền từ, có sự khôn ngoan và bao dung.
  • Dòng suối nhỏ:
    • Đặc điểm: Chảy róc rách ngày đêm, đi du lịch khắp mọi miền.
    • Tính cách gợi ý: Kiêu căng, hợm hĩnh (vì nghĩ mình biết nhiều, thấy nhiều), năng động nhưng có thể hơi nông nổi, thiếu chín chắn.

Bước 2: Xây dựng cốt truyện (Lên dàn ý câu chuyện)

Một câu chuyện thường có 3 phần chính: Mở bài, Thân bài và Kết bài.

  • Mở bài: Giới thiệu hai nhân vật (Ngọn núi và Dòng suối) và những đặc điểm đối lập của họ ngay từ đầu.

    Gợi ý: Giới thiệu về sự uy nghi, điềm tĩnh của Ngọn núi và sự năng động, kiêu căng của Dòng suối.
  • Thân bài: Đây là phần quan trọng nhất, nơi diễn ra các sự kiện và sự thay đổi của nhân vật.
    • Kể về sự kiêu ngạo của Dòng suối: Suối thường xuyên khoe khoang về những nơi mình đã đi qua, chế giễu Ngọn núi chỉ biết đứng một chỗ.
    • Thái độ của Ngọn núi: Luôn im lặng lắng nghe, mỉm cười hiền từ, không tranh cãi. Ngọn núi âm thầm làm nhiệm vụ của mình.
    • Bước ngoặt/Sự kiện: Dòng suối quyết tâm đi xa hơn, gặp phải khó khăn (ví dụ: bị lạc đường, gặp hạn hán, bị kẹt lại, cảm thấy cô đơn…). Lúc này, sự kiêu căng của suối không giúp ích được gì.
    • Sự hối hận và nhận ra bài học: Trong lúc tuyệt vọng, Dòng suối nhớ về Ngọn núi, nhớ về sự vững chãi, bình yên của nơi mình sinh ra. Suối nhận ra giá trị của sự bền bỉ, tĩnh lặng.
    • Dòng suối trở về: Dòng suối đã thay đổi, không còn kiêu ngạo nữa.
  • Kết bài: Nêu sự thay đổi của nhân vật và bài học rút ra.

    Gợi ý: Dòng suối học được bài học về khiêm tốn, biết trân trọng những giá trị bền vững. Tình bạn hoặc sự hòa hợp mới giữa Ngọn núi và Dòng suối.

Bước 3: Viết câu chuyện chi tiết

Bây giờ, chúng ta sẽ dùng trí tưởng tượng và những từ ngữ hay để kể lại câu chuyện theo dàn ý trên nhé. Cô sẽ giúp con hoàn thiện câu chuyện này:

Mở bài:

Ngày xửa ngày xưa, ở một vùng đất xanh tươi, có một ngọn núi cao lớn, sừng sững, uy nghi. Ngọn núi đứng đó từ bao đời, chứng kiến bao sự đổi thay của trời đất mà vẫn điềm tĩnh, vững vàng. Dưới chân núi, có một dòng suối nhỏ, nước trong veo, chảy róc rách ngày đêm. Dòng suối rất năng động, luôn háo hức đi du lịch khắp mọi miền. Chính vì thế, dòng suối sinh ra tính kiêu căng, hợm hĩnh.

Thân bài:

Dòng suối cứ chảy, cứ trôi, đi qua biết bao cánh rừng, đồng lúa, làng mạc. Mỗi khi trở về chân núi, dòng suối lại không ngừng khoe khoang: “Này ông núi già! Ông nhìn xem, tôi đã đi qua biết bao nhiêu nơi. Tôi đã thấy biển cả mênh mông, tôi đã gặp những con sông lớn cuồn cuộn chảy, tôi đã ghé thăm những thành phố tấp nập. Còn ông thì sao? Cứ đứng mãi một chỗ, chắc chán lắm nhỉ?”

Ngọn núi chỉ mỉm cười hiền từ, không nói gì. Ngọn núi hiểu rằng, dòng suối còn trẻ con, bồng bột. Ngọn núi vẫn ngày ngày đứng đó, che chở cho muôn loài, cung cấp nước cho dòng suối và giữ gìn sự bình yên cho vùng đất.

Một ngày nọ, dòng suối lại lên đường. Lần này, dòng suối quyết tâm đi xa hơn nữa để chứng tỏ mình. Suối hăm hở lao đi, băng qua những ghềnh đá hiểm trở, luồn lách qua những bụi cây rậm rạp. Càng đi xa, dòng suối càng cảm thấy mình thật tài giỏi. Nhưng rồi, suối đi lạc vào một vùng đất khô cằn, nắng nóng. Nước suối cạn dần, cạn dần. Những con cá nhỏ bé trong mình suối bắt đầu thở dốc. Dòng suối hoảng sợ, không còn kiêu ngạo nữa. Suối muốn quay về nhưng không biết đường. Xung quanh chỉ toàn là cát và đá, không một bóng cây, không một giọt nước nào khác.

Trong lúc tuyệt vọng, dòng suối bỗng nhớ về ngọn núi uy nghi. Ngọn núi luôn ở đó, vững chãi, hiền hậu. Dòng suối thầm trách mình đã quá ngạo mạn, không biết trân trọng nơi mình sinh ra và những giá trị thầm lặng. Suối yếu ớt chảy từng chút một, cố gắng tìm đường trở về.

May mắn thay, một trận mưa bất chợt đổ xuống. Dòng suối được tiếp thêm sức sống, từ từ tìm được con đường quen thuộc. Cuối cùng, dòng suối trở về, nhưng không còn là dòng suối kiêu căng ngày nào nữa.

Kết bài:

Khi về đến chân núi, dòng suối lặng lẽ nhìn ngọn núi. Ngọn núi vẫn ở đó, hùng vĩ và điềm tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Dòng suối khẽ thì thầm: “Ông núi ơi, con xin lỗi. Con đã sai rồi. Con cứ nghĩ đi nhiều là hay, mà không biết rằng sự vững chãi, bền bỉ của ông mới là điều đáng quý nhất.”

Ngọn núi vẫn im lặng, nhưng những giọt sương đêm đọng trên lá cây quanh chân núi như những giọt nước mắt thấu hiểu. Từ đó về sau, dòng suối không còn khoe khoang nữa. Suối vẫn chảy đi khắp nơi, nhưng mỗi khi trở về, suối đều kể cho ngọn núi nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài bằng một giọng điệu khiêm tốn, đầy yêu thương. Ngọn núi và dòng suối, một vững chãi, một linh hoạt, cùng nhau tạo nên vẻ đẹp bình yên cho vùng đất, và mãi mãi là đôi bạn thân thiết, bổ sung cho nhau.

Con thấy đó, một câu chuyện hay không chỉ cần trí tưởng tượng mà còn cần sự sắp xếp hợp lý các tình tiết và cảm xúc. Con có thể thêm thắt một vài chi tiết nhỏ để câu chuyện của mình thêm sinh động và đặc sắc hơn nữa nhé! Chúc con làm bài thật tốt!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 3

 Tôi là Trường – Câu bé nhỏ trong cộng đồng anime , manga . Trong một lần , đang say trong ảo mộng , tôi giật mình khi thấy một nửa người đang bị lôi vào không gian khác . Trước mắt tôi , một khung cảnh nên thơ , hùng vĩ . Rồi tôi nghe thấy tiếng cãi nhau ở đâu vọng lại . Đi theo tiếng ồn , tôi thấy một ngọn núi cao chót . Dưới chân núi , một dòng suối nhỏ ngày đêm chảy róc rách, hình như nó đã đi du lịch khắp mọi miền nên kiêu căng, hợm hĩnh. Nó quay ngoắt mặt nói to : Ái chà ! Bác núi đừng có tưởng bở tôi mới là người học cao trông rộng chứ đâu như bác cứ ở yên một chỗ thì biết cái gì . Nghe vậy , lão núi già quát mắng : Cháu đi phiêu lưu rất nhiều nơi nhưng không nhìn về trước mắt . Mỗi nơi , cháu đi qua chỉ như vô vị . Rồi họ cãi nhau . Tôi xen vào can ngăn rồi hỏi truyện . Thì ra , họ đang tranh cãi nhau về tri thức . Tôi nghe xong cười phá lên rồi nói : Đúng là hai người đều hiểu chuyện . Dù có tri thức đến đâu mà không biết khiêm tốn thì cũng chẳng được ai tôn trọng đâu . Rồi tôi nở nụ cười thật tươi và biến mất . Sau đó , tôi trở về thế giới cũ . Từ chuyến đi ấy , tôi mỉm cười đón chào một bài học mới cho mình .

( Cho mình xin 5 sao + ctlhn + 1 cảm ơn )

Trả lời bởi: Duy Trường
▲ 1

Ở một nơi rất xa, có 1 ngọn núi uy nghi lầm lẫy và một ngon suối chảy rì rào không ngớt.
Một hôm, suối nói với núi:
– Bác núi ơi sao bác cứ đứng im một chỗ nhé, cứ như cháu đây có phẻ hơn không đi tham quan hết cảnh đẹp này đến cảnh đẹp khác
Bác núi nói lại:
– Tôi ở đây để phát triển rễ cây để giữ nước làm xanh ngon đồi này, cô nên cẩn thận vì gần tới mùa nước khô rồi đó
Suối nghe Núi nói thế liền cười nói:
– Đúng là cổ lỗ sĩ, lo cho mình chưa xong mà lo cho người khác rồi bỏ đi
Một năm sau, bỗng xảy ra một kì hạn hán chưa từng có, nước suối cạn hẳn cô Suối thở phì phò vì sắp chết khô. Cô nhìn lên trên thì thấy ngọn núi vẫn xanh tươi như ngày nào. Cô nghĩ mình thật ngốc vì đã không nghe lời bác Núi

Trả lời bởi: thutranthi

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo