Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Móc khóa mica Tại Xưởng
2.100+ Đã đặt hàng

Móc Khóa Mica & Standee

In Anime, Logo Trường, Lớp Học
MUA 1 TẶNG 1 HÔM NAY
Free Thiết Kế Freeship từ 10c

dựa vào chuyện ngắn lã hạc của nam cao, hãy vào vai binh tư để kể lại việc lão h…

dựa vào chuyện ngắn lã hạc của nam cao, hãy vào vai binh tư để kể lại việc lão h…

dựa vào chuyện ngắn lã hạc của nam cao, hãy vào vai binh tư để kể lại việc lão hạc xin bã chó và chứng kiến cái chết đau đớn của lão hạc
Hỏi bởi: Huyền Lê
2 câu trả lời
▲ 9
Chào các em học sinh thân mến!

Hôm nay, cô/thầy rất vui được cùng các em thực hiện một bài tập vô cùng thú vị và ý nghĩa. Chúng ta sẽ cùng nhau hóa thân vào nhân vật Binh Tư trong truyện ngắn “Lão Hạc” của nhà văn Nam Cao để kể lại một sự việc đau lòng mà anh ta đã chứng kiến. Đây là một cơ hội để các em thể hiện khả năng đồng cảm, nhập vai và sự thấu hiểu về tác phẩm.

Các em đã sẵn sàng chưa nào? Chúng ta hãy cùng bắt đầu nhé!

***

I. Hướng dẫn chung trước khi vào vai

Trước khi Binh Tư bắt đầu câu chuyện của mình, cô/thầy muốn các em lưu ý một vài điểm quan trọng để việc nhập vai của chúng ta đạt hiệu quả nhất:

1. Hiểu rõ nhân vật Binh Tư:

  • Binh Tư là một người nông dân nghèo, có phần lam lũ, sống ở cùng làng với Lão Hạc và Ông Giáo.
  • Anh ta được miêu tả là có vẻ ngoài dữ dằn, thường xuyên làm những việc “làm ăn” không mấy lương thiện như trộm chó, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn có những cảm xúc con người, dù đôi khi bị che lấp bởi sự khắc nghiệt của cuộc sống.
  • Lời kể của Binh Tư sẽ mang sắc thái mộc mạc, có chút bỗ bã, nhưng sẽ chân thật và trực diện với những gì anh ta chứng kiến.

2. Nắm vững tình tiết truyện:

  • Sự việc Lão Hạc xin bả chó và cái chết của lão là một trong những chi tiết cao trào, bi kịch nhất của truyện. Các em cần nhớ rõ trình tự, không gian, thời gian và những lời đối thoại (dù là ngắn ngủi) có liên quan.

3. Thể hiện cảm xúc:

  • Khi kể lại, Binh Tư có thể xen lẫn sự bất ngờ, hoài nghi ban đầu, đến kinh hãi và có thể là cả một chút chua xót, ám ảnh khi chứng kiến cái chết đau đớn của Lão Hạc.

***

II. Binh Tư kể lại câu chuyện

Nào, bây giờ, mời các em cùng lắng nghe câu chuyện được kể lại từ góc nhìn của Binh Tư nhé.

“Tôi là Binh Tư đây các ông ạ! Cái làng này có chuyện gì, tai mắt tôi biết hết. Có điều, cái chuyện Lão Hạc xin bả chó rồi chết thảm của lão, đến giờ nghĩ lại tôi vẫn còn rùng mình. Mà ngẫm ra, tôi lại là người trong cuộc, là người góp phần vào cái bi kịch ấy, dù là vô tình thôi.”

1. Chuyện lão Hạc xin bả chó

“Ấy là cái hôm lão Hạc tìm đến tôi. Trời chiều rồi, tôi đang lúi húi ở sau nhà, định đi ‘làm ăn’ chút chuyện thì lão Hạc thập thò gọi. Mặt lão hôm ấy trông lạ lắm, hốc hác, gầy gò, đôi mắt thì cứ lờ đờ, nhìn tôi mà cứ lảng tránh. Tôi thấy lão cứ lén lút như thằng ăn trộm, nhưng nghĩ bụng lão hiền lành quanh năm suốt tháng, có làm gì nên tội đâu mà phải sợ.”

“Lão cứ lấp la lấp lửng mãi, mãi sau mới chịu nói toẹt ra một câu mà tôi nghe xong giật cả mình: ‘Binh Tư… mày có ít bả chó không… cho tôi xin một tí!'”

“Trời đất! Tôi nghe mà ngớ người ra. Lão Hạc mà lại xin bả chó ư? Tôi là thằng chuyên nghề này, nhưng lão Hạc thì khác hẳn. Cả làng ai mà chẳng biết lão hiền khô, thật thà, suốt đời chỉ biết sống với con chó Vàng mà lão coi như con. Giờ lão xin bả chó, chắc là lão định làm chuyện gì đây?”

“Tôi mới hỏi: ‘Lão xin bả làm gì? Lão định làm gì cơ chứ?’ Lão cứ ấp úng, lí nhí mãi, mặt tái xanh: ‘Tôi… tôi xin về… làm thịt con chó!'”

“Nói thật, tôi nghe lão nói thế thì cười thầm trong bụng. Làm thịt con chó nào cơ chứ? Con Vàng thì lão bán cho thằng lái chó rồi, ai mà chẳng biết. Lão nói thế là có ý gì khuất tất đây mà. Tôi nghĩ bụng chắc lão Hạc này cũng bí quá làm liều, hoặc là lão có thù hằn với ai mà định bả chó nhà người ta chăng? Nhưng nhìn cái vẻ mặt tội nghiệp, khổ sở của lão, tôi lại thấy hơi chột dạ.”

“Thấy lão cứ van vỉ, năn nỉ mãi, mà tôi thì cũng có sẵn ít thuốc thừa, nên tiện tay tôi lấy ra một gói nhỏ, bọc kỹ càng rồi đưa cho lão. Tôi dặn lão dùng cẩn thận, không khéo lại mang vạ. Lão cầm gói bả mà tay cứ run run, rồi vội vã cảm ơn tôi rối rít, quay lưng đi thẳng, chẳng kịp để tôi hỏi thêm gì. Tôi đứng nhìn theo cái bóng gầy gò của lão mà vẫn không hiểu lão định làm gì với cái gói bả chó ấy. Trong bụng tôi dấy lên một linh cảm chẳng lành.”

2. Chứng kiến cái chết đau đớn của lão Hạc

“Mấy hôm sau đó, tôi bận rộn với mấy chuyện ‘làm ăn’ nên cũng không để ý gì đến lão Hạc nữa. Cho đến một buổi sáng, trời đất ơi, cả làng xôn xao, náo loạn cả lên. Tiếng người kháo nhau, tiếng trẻ con khóc, tiếng người lớn gọi nhau í ới. Tôi nghe loáng thoáng mấy câu: ‘Lão Hạc chết rồi!’ ‘Chết thảm lắm!'”

“Tôi giật mình thon thót, vội vàng chạy ù ra xem sự thể thế nào. Đến nơi, tôi thấy một cảnh tượng kinh hoàng đến rợn người! Lão Hạc đang nằm vật vã trên cái sân gạch của lão, giữa nhà. Ông Giáo, mấy người hàng xóm và cả trẻ con nữa, đứng quanh đấy mà ai cũng sợ hãi, không dám lại gần.”

“Lão Hạc… lão Hạc lúc ấy không còn là Lão Hạc hiền lành, nhân hậu mà tôi từng biết nữa. Cả người lão cứ co quắp lại từng hồi, đầu lão thì giật giật mạnh mẽ, hai con mắt thì long sòng sọc trợn ngược lên trời. Lão tru tréo, rên rỉ những tiếng nghe mà đứt ruột. Miệng lão sùi bọt mép trắng xóa, phì phì ra như con vật dại. Tay chân lão thì cứ quờ quạng, cào cấu vào không khí, vào đất cát như muốn bấu víu lấy một cái gì đó để thoát khỏi nỗi đau đớn tột cùng.”

“Tôi đứng nhìn mà sởn gai ốc, không dám nhúc nhích. Lão Hạc cứ vật vã như thế, cứ tru tréo, quằn quại giữa sân gần hai giờ đồng hồ, trước khi trút hơi thở cuối cùng. Cái chết của lão… nó kinh hoàng hơn bất cứ cái chết nào mà tôi từng thấy. Một cái chết dữ dội, đau đớn, ghê rợn đến mức ám ảnh tôi mãi về sau.”

“Lúc ấy, nhìn cái thân hình tàn tạ của lão Hạc, nhìn những bọt mép trắng xóa, những đôi mắt trợn trừng, tôi mới sực nhớ ra cái gói bả chó mà lão xin tôi hôm nọ. Thì ra là thế! Lão Hạc xin bả chó không phải để giết con chó nào, mà là để… tự tử! Lão dùng bả chó để tự kết liễu đời mình!”

“Tôi đứng lặng người. Cái chết của lão không phải là một cái chết bình thường. Nó là một sự giày vò, một sự trả giá khủng khiếp cho sự nghèo đói, cho sự cùng quẫn. Tôi từng là thằng chuyên đi trộm chó, làm những chuyện ngang tai trái mắt, nhưng cái chết của Lão Hạc khiến tôi phải rùng mình. Một lão già hiền lành, trung thực đến thế mà lại phải chọn cái chết đau đớn tột cùng này. Lão thà chết một cách kinh hoàng, chứ không chịu sống ăn bám, sống nhờ, hay phải làm những chuyện sai trái.”

“Cái chết của lão Hạc ám ảnh tôi mãi. Nó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về con người, về cuộc đời này, các ông ạ. Thật là một lão Hạc đáng thương, nhưng cũng thật đáng nể!”

***

Đó là toàn bộ câu chuyện được kể lại qua lời của Binh Tư đấy các em.

III. Tổng kết và mở rộng

Qua lời kể của Binh Tư, chúng ta thấy rõ cái nhìn chân thực, có phần trần trụi về cái chết của Lão Hạc. Dù Binh Tư là một nhân vật có những hành động không mấy tốt đẹp, nhưng anh ta vẫn là một chứng nhân quan trọng, giúp chúng ta cảm nhận sâu sắc hơn bi kịch của Lão Hạc.

Các em thấy đó, cái chết của Lão Hạc không chỉ là cái chết thể xác, mà nó còn là tiếng kêu thảm thiết về sự cùng quẫn của người nông dân dưới xã hội cũ, nơi họ bị đẩy đến tận cùng của sự nghèo đói và tuyệt vọng. Nhưng đồng thời, cái chết ấy cũng là minh chứng cho một phẩm giá cao đẹp, một sự tự trọng không gì có thể đánh đổi được của Lão Hạc – thà chết một cách đau đớn, kinh hoàng còn hơn sống một cách hèn kém, làm phiền người khác hoặc làm những điều trái với lương tâm mình.

Mong rằng qua bài tập này, các em không chỉ hiểu sâu hơn về nhân vật Lão Hạc, mà còn rèn luyện được khả năng nhập vai và cảm thụ tác phẩm văn học một cách sâu sắc và tinh tế hơn.

Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đừng ngần ngại hỏi cô/thầy nhé!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 1

                                                              \(\textit{Bài làm:}\)     

Xin chào tất cả các bạn!Tôi là Binh Tư đây.Hôm nay tôi muốn kể lại nguyên nhân dẫn đến cái chết của Lão Hạc và cảnh Lão Hạc ra đi.

      Vào một hôm tôi đang ngồi uống rượu thì thấy Lão Hạc đứng ngoài cổng kêu tôi.Mà tôi vốn rất ghét Lão Hạc vì lão lương thiện quá nhưng vì Lão Hạc trên tuổi tôi nên tôi phải lễ phép ra mở cửa cho Lão vào.Bước vào nhà Lão hấp tấp xin ít bả chó để về đánh con chó hay sang vườn nhà Lão:
– Binh Tư cho ta ít bả chó đi!

– Lão xin bả chó làm gì à?
– À dạo gần đây ta thấy một con chó hay sang vườn nhà Lão phá nên Lão đánh rồi tí nữa Lão đưa thịt chó sang mà uống rượu.

Tôi ngạc nhiên khi nghe lão nói, nhìn cái mặt lão xem, các vết nhăn co rúm lại,, cái mồm móm mém, đôi mắt thì đỏ sọng lại. Ấy dời, già tuổi này rồi mà giờ mới biết phẩm chất thật của lão. Tôi cũng thật không ngờ một con người mà luôn được mọi người yêu mến tin cậy, kính trọng, một người nông dân giàu lòng tự trọng, trung thực vậy mà cũng phải đến đây xin bả chó. Tôi nhếch miệng cười đểu, cười để tỏ vẻ khinh thường lão. Lão Hạc cứ năn nỉ, xin tôi. Thấy thương lão quá, tôi đành cho lão ít bả chó. Tôi nhìn theo lão ra về mà nghĩ đến cái cuộc đời thật bất công, kiếp của người nông dân giống như tôi và lão Hạc có gì khác nhau đâu, có khác gì số phận của một con vật- con chó đâu. Đén khi bị dồn đến mức đường cùng thì cũng phải làm liều, cũng phải chết.Và tôi chán ghét cái cuộc sống để cáng của tôi, chán ghét cái xã hôi nửa thực dân, nửa phong kiến đã đẩy những người nghèo khổ giống tôi vào bức đường cùng. Tôi cảm thấy thương xót cho kiếp thân phận của tôi quá.Khi Lão vừa về thì ông Giáo sang và phàn nàn với tôi về việc Lão Hạc gặp khó khăn mà từ chối gần như hách dịch những gì ông Giáo giúp.Nghe vậy tôi bĩu môi và bảo:
– Lão làm bộ đấy! Thật ra thì Lão chỉ tẩm ngẩm thế,nhưng cũng ra phết chứ chả vừa đâu:Lão vừa xin tôi một ít bả chó…

Nghe tôi nói xong thì ông Giáo bất ngờ và trố to đôi mắt ra hỏi tôi:
– Thật à?

Tôi thì thầm với ông Giáo:
– Lão bảo có con chó nhà nào cứ đến vườn nhà Lão…Lão định cho nó xơi một bữa.Nếu trúng,lão với tôi uống rượu.

Vừa dứt lời mặt ông Giáo tối sầm xuống.Có lẽ ông Giáo thất vọng về Lão Hạc lắm.

       Ông Giáo ngồi ở nhà tôi một lúc thì cả 2 nghe tiếng nhốn nháo trước nhà Lão Hạc nên tôi và ông Giáo vội chạy vào nhà Lão.Vừa vào thì cảnh tượng hiện trước mắt tôi là hai người đàn ông lực lưỡng đang ngồi đè lên người Lão vì Lão vật vã rất mạnh ở trên giường.Đầu tóc Lão Hạc rũ rượi,quần áo xộc xệch còn hai mắt thì long sòng sọc.Lão tru tréo à bọt mép cứ sùi ra nhiều và khắp người chốc chốc lại bị giật mạnh một cái rồi này lên.Nhìn mà thấy tội và đau đớn thay.Vật vã được hai giờ đồng hồ thì lão ra đi mãi mãi.Mọi người đứng ngoài cứ bàn tán về cái chết đau đớn và bất thình lình của Lão Hạc mà không ai biết ra được bệnh gì.Nhưng chỉ tôi và Ông Giáo mới hiểu.Tôi quay sang nhìn ông Giáo với vẻ mặt buồn hiu còn ông Giáo như đang muốn khóc.Có lẽ giây phút Lão xin bả chó thì tôi đã không nhìn ra việc Lão định làm mà còn hiểu lầm cho Lão.Ý định tử tự là do Lão quyết định nhưng sao tôi lại cảm thấy hối hận và thấy thương cho số phận của tôi và Lão quá!

       Có lẽ cái chết của Lão Hạc sẽ đi theo và ám ảnh với tôi cả cuộc đời.Vì cái xã hội thực dân nửa phong kiến dơ bẩn này,sự dồn ép tới mức đường cùng này nên tôi mới đi ăn trộm chó,lão Hạc mới giải thoát số phận của mình bằng cách tử tự bằng bả chó.Đến cuối cùng tôi chỉ muốn cái xã hội này không xuất hiện trên đời để những người nông nhân như tôi,lão Hạc,ông Giáo và nhiều người nông dân khác chịu cái cảnh khổ cực này.
                                                        Mik gửi bạn bài nhé!

                                           \(@\)\(n\)\(a\)\(m\)\(l\)\(u\)\(n\)\(U\)\(w\)\(U\)\(2\)\(k\)\(9\)  \(#\)\(h\)\(o\)\(i\)\(d\)\(a\)\(p\)\(2\)\(4\)\(7\)

Trả lời bởi: Nguyễn Nhật Lâm

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo