hãy nêu cảm nghĩ của em về nhân vật Dế Mèn trong câu chuyện “bài học đường đời đ…
Để bày tỏ cảm nghĩ về nhân vật Dế Mèn, chúng ta sẽ cùng nhau đi qua từng bước, phân tích kỹ lưỡng dựa trên những gì chúng ta đã được học từ Sách giáo khoa nhé.
Bước 1: Đọc kỹ và ghi nhớ diễn biến câu chuyện.
Trước hết, để hiểu rõ một nhân vật, chúng ta cần phải đọc thật kỹ câu chuyện, nhớ lại những sự kiện chính, những lời nói, hành động của nhân vật đó. Trong “Bài học đường đời đầu tiên”, Dế Mèn là nhân vật trung tâm. Các em hãy nhớ lại xem Dế Mèn đã làm gì? Dế Mèn đã có những suy nghĩ gì? Và cuối cùng, điều gì đã xảy ra với Dế Mèn?
Bước 2: Tìm hiểu những nét tính cách nổi bật của Dế Mèn.
Dựa vào diễn biến câu chuyện, chúng ta có thể thấy Dế Mèn có những nét tính cách rất rõ rệt.
Đầu tiên, Dế Mèn là một chàng dế có vẻ ngoài rất “trịnh trọng, bệ vệ”, “oai phong”. Cậu ta “cắt râu rất sít”, “chải choai choai”, “khuôn mặt thì ưa nhìn”. Điều này cho thấy Dế Mèn có sự tự tin, thậm chí là có chút kiêu ngạo về bản thân mình.
Thứ hai, Dế Mèn rất “hống hách”, “cậy tài”. Cậu ta nghĩ mình “là tay ghê gớm”, “khôn ngoan”, và không ai sánh bằng. Chính vì sự kiêu ngạo này mà Dế Mèn đã có những hành động nông nổi.
Bước 3: Phân tích những hành động và hậu quả của Dế Mèn.
Quan trọng nhất, chúng ta cần xem xét những hành động cụ thể của Dế Mèn và tác động của chúng.
Các em còn nhớ cái lần Dế Mèn trêu chị Cốc không? Dế Mèn đã “chủ tâm trêu chọc”, “khua khoắng chân lên”, “nhảy tưng tưng” khiến chị Cốc tức giận và mổ Dế Choắt. Đây là hành động vô cùng đáng trách. Nó cho thấy sự ích kỷ, thiếu suy nghĩ và gây hại cho người khác của Dế Mèn.
Và hậu quả là gì? Cái chết thảm thương của Dế Choắt, người bạn hiền lành, tốt bụng. Cái chết này ám ảnh Dế Mèn, khiến cậu ta “sợ hãi”, “ăn năn”, “đau đớn”. Dế Mèn nhận ra mình đã gây ra một tội lỗi lớn.
Bước 4: Rút ra bài học và cảm nghĩ của bản thân.
Sau khi đã phân tích các hành động và hậu quả, chúng ta mới có thể bày tỏ cảm nghĩ của mình.
Đối với Dế Mèn, ban đầu, tôi thấy cậu ta là một nhân vật có tính cách hơi đáng ghét vì sự kiêu ngạo và nông nổi. Tuy nhiên, điều làm tôi khâm phục Dế Mèn chính là sự dũng cảm đối diện với lỗi lầm của mình. Cậu ta không trốn tránh mà đã biết “suy nghĩ”, “hối hận”. Việc Dế Mèn đã khóc thương cho Dế Choắt, đã nhận ra “bài học đường đời đầu tiên” là vô cùng quý giá.
Qua câu chuyện của Dế Mèn, chúng ta học được rằng:
* Không nên kiêu ngạo, tự mãn về bản thân.
* Phải suy nghĩ kỹ trước khi hành động, tránh gây tổn thương cho người khác.
* Biết nhận lỗi và sửa sai là một phẩm chất đáng quý.
Vì vậy, cảm nghĩ của em về nhân vật Dế Mèn là một sự pha trộn giữa sự phê phán những thói hư tật xấu ban đầu của cậu ta và sự trân trọng về quá trình trưởng thành, nhận thức ra lỗi lầm và bài học quý báu của Dế Mèn. Em thấy Dế Mèn là một nhân vật gần gũi, có những điểm giống và khác với chúng ta, và qua đó, chúng ta có thể rút ra những bài học kinh nghiệm cho chính mình.
Các em thấy đấy, việc phân tích một nhân vật văn học cũng giống như chúng ta giải một bài toán vậy. Chúng ta cần có phương pháp, đi từng bước logic để có thể hiểu sâu sắc vấn đề. Hy vọng bài giảng hôm nay sẽ giúp các em tự tin hơn khi phân tích các nhân vật khác trong những câu chuyện sắp tới nhé!
Dế Mèn được em yêu thích trước hết vì chú có ý chí muốn sống độc lập từ thuở bé. Chú đã tìm thấy niềm vui và lòng quyết tâm khi được mẹ cho ở riêng. Rất tháo vát, chú biến ngay cái hang cũ nông choèn của mình thành một nơi cư trú rộng rãi, có đủ phòng trước, phòng sau, tầng trên, tầng dưới. Vừa sinh hoạt được thoải mái, vừa đề phòng được khi nguy hiểm. Chú đào hang chăm chỉ. Ban ngày cần cù làm việc, tối đến chú ca hát và uống sương đêm. Đáng yêu biết mấy hình ảnh chú dế cường tráng, tay chân nở nang, thân hình vạm vỡ, đôi càng mẫm bóng, đôi cánh chắc khỏe. Được như vậy là nhờ chú ăn uống điều độ và luôn luôn cố gắng rèn luyện thân thể.
Tuy vậy, dù yêu mến chú đến dường nào đi nữa, chúng ta khó có thể chấp nhận được việc chú ưa gây gổ, cà khịa với mọi người, nhất là hay bắt nạt kẻ yếu. Đáng trách làm sao hành động của chú khi gặp chị Cốc: trêu chọc chị Cốc nhưng chú lại hèn nhát lẩn vào trong hang để mặc tai hoạ đến với Dế Choắt. Chính trò nghịch ngợm vô trách nhiệm của Dế Mèn đã khiến Dế Choắt phái trả nợ oan bằng chính tính mạng của mình.
Có điều đáng mừng là bản chất Dế Mèn không phải là độc ác. Các thói hư tật xấu đã nói ở trên chỉ là những biểu hiện non yếu nhất thời của tuồi trẻ. Do đó, cái chết của Dế Choắt đã khiến Dế Mèn tỉnh ngộ, hội hận và đau xót. Có lẽ mọi người đọc truyện cũng giống như em, tuy căm giận Dế Mèn nhưng cũng đồng tình với Dế Choắt mà dung tha cho chú một lần để chú xem đây là một bài học nhớ đời mà quyết tâm thay đổi chính mình.
Tiếp theo là cuộc phiêu lưu của chú Dế Mèn khởi sự. Đây cũng là quá trình trưởng thành của chú dế mới lớn. Em dõi theo từng chặng mà lo âu, giận dữ trước những tai nạn đến với chú. Có lúc chú lọt vào tay một cậu bé để trở thành Dế Chọi. Một lần khác, tưởng là chú đã khép lại cuộc đời trôi nổi của mình trong chiêc hang u tối của anh chim Bói Cá. Thế nhưng chính qua những bước đường gian khó hiểm nguy ấy mà chú đã trưởng thành thực sự với những bài học xương máu vừa kể.
Ai không mừng rỡ và xúc động khi gặp lại Dế Mèn ở tổng Châu Thất. Không còn nữa một Dế Mèn hung hăng ngổ ngáo. Chỉ thấy bấy giờ, một Dế Mèn khiêm cung, độ lượng, biết trọng danh dự của mình. Khi ấy trước anh chàng Bọ Ngựa kiêu căng, Dế Mèn đã chiến thắng trong tiếng hoan hô cuồng nhiệt, vang rền nhưng chú không hề kiêu ngạo chút nào. Chú đã từ chối chức thủ lĩnh nhưng cuối cùng cũng đành phải chịu trách nhiệm hướng dẫn đoàn tìm nơi ẩn trú ẩn tránh cái giá rét dữ dội mùa đông đang đến.
Đặc biệt hơn, trong cuộc đọ sức với đàn Châu Chấu Voi đã làm ngời sáng lên hình ảnh một Dế Mèn thủy chung trong tình bạn. Đẹp đẽ biết bao hình ảnh Dế Mèn một mình lặn lội giữa cảnh trời đông: gió bấc lạnh buốt, đồng ruộng khô nẻ, khăn gói gió đưa đi tìm Dế Trũi. Xúc động biết bao là tình bạn ấy, thứ tình bạn sướng khổ có nhau, nguy nan không rời bỏ nhau là như vậy.
Tuy nhiên, hình ảnh đẹp đẽ nhất gây xúc động lớn nhất đối với người đọc là Dế Mèn sau cuộc phiêu lưu đầy gian khổ đã trở thành một người chiến sĩ đấu tranh cho hoà bình. Sau cuộc hành trình của mình, Dế Mèn hiểu thêm ra: Tất cả mọi người lao động chân chính hưởng thiện trên mặt đất này đều khao khát cuộc sống hoà bình và hữu nghị. Vậy thì việc gì lại phải có chiến tranh. Sở dĩ như thế là do không hiểu nhau cùng bạn bè của mình, Dế Mèn đã dấn thân đi vào xứ Kiến để bàn bạc giải thích làm ra Kiến chúa hiểu ra mà gác lại những cuộc tân công dồn dập vì hiểu lầm. Việc làm của Dế Mèn đã có kết quả mĩ mãn. Hình ảnh vô cùng cao cả và đẹp đẽ đó là Dế Mèn tay giơ cao chiếc lá tre như nhành ô liu hoà bình ung dung dấn thân vào xứ Kiến, gửi tư tưởng vững chắc của mình vào chính nghĩa, vào việc của mình làm.
Đọc Dế Mèn phiêu lưu ký ai không thấy thú vị dõi theo từng bước đường đầy những cảnh ngộ éo le, sinh động và hấp dẫn. Nhưng lý thú và bổ ích hơn nữa là những bài học mà nhà vần Tô Hoài đã giúp chúng ta rút ra được từ cuộc hành trình của chú dế mới lớn tuy có lúc đáng giận mà cũng thật là đáng yêu mến này.
Dế Mèn phiêu lưu kí là một truyện viết cho thiếu nhi rất đặc sắc của Tô Hoài. Trong truyện, tác giả đã xây dựng nhân vật chính là chú Dế Mèn với những nét tính cách, phẩm chất thật đáng yêu, đáng quý. Nhưng nhân vật mà em ấn tượng nhất là chú dễ choắt. Dù chỉ xuất hiện ở những phần đầu câu chuyện nhưng những câu nói cuối cùng của chú trước khi mất nhưng nó làm cho mỗi độc giả mãi không thể nào quên. Cậu là một người có thân hình nhỏ bẻ nhưng khá am hiểu sự đời, cách đối đãi với mọi người xung quanh. Bằng chứng là câu nói cuối cùng của Dế Choắt ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình. Chỉ vài câu thôi, nhưng nó đã làm thay đổi một Dế Mèn kiêu căng, ngạo mạn lúc bấy giờ. Vậy mỗi người chúng ta hãy học theo Dễ Choắt, đừng bao giờ kiêu căng, làm việc bậy bạ mà ảnh hưởng đến cả mình, cả người khác.