Hãy viết một bài văn kể về trải nghiệm của em sau khi chia tay mái mái trường ti…
Cô hiểu là em đang hơi lo lắng vì sáng mai phải nộp bài rồi. Đừng vội hoang mang nhé, đây là một đề văn rất hay và gần gũi, cho phép em thể hiện những cảm xúc chân thật nhất của mình. Với vai trò là một giáo viên, cô sẽ hướng dẫn em từng bước để hoàn thành bài văn này một cách tốt nhất, đúng với kiến thức Ngữ văn lớp 6.
Chúng ta cùng bắt đầu nào!
Phần 1: Hướng dẫn lập dàn ý chi tiết
Để bài văn của em mạch lạc, giàu cảm xúc và không bị lan man, việc lập dàn ý là vô cùng quan trọng. Em hãy bám sát vào sườn ý dưới đây nhé.
A. Mở bài:
– Giới thiệu trực tiếp về kỉ niệm chia tay mái trường tiểu học. Đó là một kỉ niệm như thế nào? (sâu sắc, khó quên, xúc động…).
– Em có thể bắt đầu bằng một hình ảnh gợi nhớ về mùa hè cuối cấp, ví dụ như tiếng ve, hoa phượng, hay buổi lễ bế giảng cuối cùng.
B. Thân bài:
Đây là phần trọng tâm, em hãy kể lại trải nghiệm của mình theo một trình tự hợp lý (thường là trình tự thời gian).
– Đoạn 1: Quang cảnh và không khí của buổi chia tay.
– Buổi lễ diễn ra vào thời gian, không gian nào? (Sân trường ngày bế giảng, nắng vàng rực rỡ, hay một buổi liên hoan cuối cùng trong lớp học…).
– Không khí lúc đó ra sao? Có gì khác với mọi ngày? (Vừa có niềm vui của ngày tổng kết, vừa có nỗi buồn của sự chia xa, sân trường vừa đông vui náo nhiệt lại vừa có những khoảng lặng).
– Đoạn 2: Kể lại những sự việc, hoạt động chính.
– Em đã tham gia những hoạt động gì? (Nghe cô Hiệu trưởng dặn dò, xem các tiết mục văn nghệ “cây nhà lá vườn”, dự liên hoan…).
– Kể về lời phát biểu, dặn dò của thầy cô chủ nhiệm. Lời dặn dò đó khiến em và các bạn có cảm xúc gì? (Xúc động, bùi ngùi, lưu luyến…).
– Đoạn 3: Kể về những kỉ niệm với bạn bè, thầy cô trong buổi chia tay.
– Đây là phần quan trọng để thể hiện cảm xúc cá nhân. Em đã làm gì với bạn bè? (Ôm nhau khóc, viết lưu bút cho nhau, chụp những tấm ảnh kỉ niệm, hứa hẹn sẽ giữ liên lạc…).
– Em có nói lời tạm biệt riêng với thầy cô giáo đã dạy dỗ mình không? Em đã nói gì và thầy cô đã đáp lại ra sao?
– Hãy chọn một chi tiết, một hình ảnh đắt giá nhất để kể thật kĩ (Ví dụ: hình ảnh cô giáo lau vội giọt nước mắt, đứa bạn thân nhất ôm chầm lấy em, hay trang lưu bút chi chít chữ…).
– Đoạn 4: Cảm xúc của em sau khi buổi lễ kết thúc.
– Khi phải bước ra khỏi cổng trường lần cuối cùng với tư cách là học sinh tiểu học, em cảm thấy thế nào?
– Nhìn lại ngôi trường, lớp học, hàng cây… em có suy nghĩ gì? (Tiếc nuối, biết ơn, hứa hẹn sẽ quay trở lại…).
C. Kết bài:
– Khẳng định lại ý nghĩa của kỉ niệm đó đối với em.
– Nêu lên tình cảm của em dành cho mái trường, thầy cô, bạn bè cũ.
– Hướng tới tương lai: bày tỏ lời hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt ở ngôi trường mới để không phụ lòng thầy cô.
Phần 2: Bài văn tham khảo
Dựa vào dàn ý trên, cô đã viết một bài văn mẫu. Em hãy đọc để tham khảo cách diễn đạt và sắp xếp ý, nhưng hãy nhớ rằng bài văn hay nhất là bài văn được viết từ chính trái tim và kỉ niệm của em nhé!
Bài làm
Thời gian trôi đi thật nhanh, mới ngày nào em còn là cô bé lớp Một rụt rè nép sau lưng mẹ, vậy mà giờ đây, mùa hè cuối cùng của cấp Tiểu học đã gõ cửa. Buổi lễ chia tay mái trường năm ấy đã khép lại năm năm đầy ắp kỉ niệm, để lại trong em một nỗi bồi hồi, xao xuyến khôn nguôi.
Sáng hôm ấy, sân trường dường như lộng lẫy hơn mọi ngày. Nắng vàng như rót mật lên những vòm lá xanh, và những chùm phượng vĩ cháy lên một màu đỏ rực như chứa đựng tất cả nỗi niềm của chúng em. Khác với vẻ ồn ào, náo nhiệt thường thấy, không khí hôm nay có phần trầm lắng hơn. Trên gương mặt ai cũng phảng phất một nỗi buồn khó tả. Chúng em vẫn cười, vẫn nói, nhưng trong ánh mắt đã ẩn chứa sự lưu luyến của buổi chia xa.
Buổi lễ bế giảng bắt đầu bằng bài phát biểu của cô Hiệu trưởng. Từng lời dặn dò của cô ấm áp, thân thương như lời người mẹ dặn dò đàn con sắp phải đi xa. Nhưng có lẽ, khoảnh khắc lắng đọng nhất là khi cô chủ nhiệm bước lên bục. Cô không nói nhiều, chỉ dặn chúng em ở ngôi trường mới phải ngoan ngoãn, cố gắng học tập. Ấy vậy mà khi nhìn xuống lớp, giọng cô nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe. Cả lớp 40 đứa chúng em cũng không kìm được nước mắt. Những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên má, trong veo và hồn nhiên.
Tiệc liên hoan nhỏ trong lớp học sau đó trở thành nơi chúng em trao nhau những kỉ niệm cuối cùng. Cuốn sổ lưu bút chuyền tay nhau liên tục, những dòng chữ nắn nót, những hình vẽ ngộ nghĩnh cùng lời chúc “Mày phải học thật giỏi nhé!”, “Đừng quên tao đấy!”… khiến cổ họng em nghẹn đắng. Em chạy lại ôm chầm lấy Minh Anh, cô bạn thân đã ngồi cùng em suốt năm năm. Chúng em chẳng nói gì, chỉ ôm nhau thật chặt, để bờ vai bạn thấm đẫm nước mắt của mình. Em cũng mạnh dạn chạy đến bên cô giáo, lí nhí nói: “Em cảm ơn cô ạ! Em sẽ không quên cô đâu!”. Cô xoa đầu em, mỉm cười hiền hậu: “Cô cũng sẽ nhớ các con. Cố gắng lên nhé!”.
Buổi lễ tan, em bước đi những bước chân cuối cùng trên khoảng sân xi măng quen thuộc. Em ngoảnh lại nhìn cánh cổng trường, nhìn lớp học có ô cửa sổ luôn mở rộng, nhìn hàng cây bàng già nua vẫn đứng đó che mát cho bao thế hệ học trò. Lòng em trào dâng một cảm xúc khó tả: vừa tiếc nuối những tháng ngày tươi đẹp đã qua, vừa biết ơn thầy cô đã dạy dỗ, vừa có một chút lo lắng cho chặng đường sắp tới.
Mái trường Tiểu học thân yêu ơi! Dù mai này có đi đâu, về đâu, em vẫn sẽ mãi khắc ghi hình ảnh thầy cô, bạn bè và những kỉ niệm trong sáng dưới mái trường này. Đó sẽ là hành trang quý giá nhất để em tự tin bước vào ngôi trường mới, viết tiếp những ước mơ còn dang dở.
Lưu ý của cô:
– Em hãy coi đây là sườn ý và bài văn mẫu để tham khảo. Điều quan trọng nhất là viết bằng chính cảm xúc và kỷ niệm của mình. Kỉ niệm của em có thể là về một người bạn khác, một thầy giáo khác, hay một hoạt động khác, hãy cứ mạnh dạn kể ra nhé.
– Sau khi viết xong, hãy đọc lại thật kỹ để sửa lỗi chính tả, cách dùng từ và dấu câu.
– Một bài văn giàu cảm xúc sẽ luôn được đánh giá cao.
Chúc em làm bài thật tốt và đạt điểm cao nhé! Cô tin em sẽ làm được.
Thời thanh xuân của mỗi người đều có những cuộc chia ly mang lại những cảm xúc vấn vương, luyến tiếc và bồi hồi, xao xuyến. Trong đó, cuộc chia tay dưới mái trường tiểu học thân yêu đã để lại ấn tượng sâu sắc và nhiều cảm xúc nhất trong lòng em. Cuộc chia tay được diễn ra sau khi em học năm năm thời tiểu học.
Đó là quãng thời gian rất dài và em đã được tiếp xúc với nhiều bạn bè, thầy cô mới, được học hỏi thêm nhiều bài học bổ ích, sâu rộng và là hành trang để em tiếp bước trên chặng đường sau này. Cuộc chia tay đó được tổ chức trong lớp học thân yêu với buổi liên hoan đầy bánh kẹo, nước uống và những phần quà lưu niệm. Trong buổi tiệc ấy, mọi người đều nở nụ cười trên môi, ăn và trò chuyện với nhau về quãng thời gian đã học và chơi cùng nhau. Để rồi, đến giữa buổi tiệc, tâm trạng mọi người dường như mang đầy sự tiếc nuối và bâng khuâng. Giá như được quay về lại hồi lớp một, được thầy cô dẫn dắt vô lớp rồi được bắt chuyện với những người bạn mới, học những kiến thức mới một lần nữa. Vậy có phải vui biết bao. Bao hồi ức, kỉ niệm tươi đẹp như ùa về, tiếng cười nói lúc đầu cũng như giảm bớt, để lại một khoảng trống im lặng hồi nhờ về quá khứ. Cứ như vậy, đến khi buổi tiệc tan, có bạn đã rơi nước mắt, thầy cô cũng đã ngấn lệ, nhiều bạn ôm nhau mà khóc. Không khí lúc đó chỉ toàn tiếng òa khóc, nước mắt mọi người rồi cứ thế tuôn rơi.
Sau khi chia tay mái trưởng than yêu ấy, lên cấp 2 với bao điều mới mẻ, chương trình học, thầy cô, bạn bè mới, em đều phải cố gắng thích nghi và làm quen. Đã có lúc em ước quay trở về hồi tiểu học với bao kỉ niệm vui tươi, rực rỡ nhưng rồi em lại nghĩ lại, con người không thể cứ nhìn vào quá khứ tươi đẹp mà bỏ lỡ đi hiện tại và tương lai đang chờ phía trước. Từ đó, em cố gắng, phấn đấu học tập hơn cho hiện tại và tương lai. Em sẽ cất những kỉ niệm thanh xuân thời tiểu học tươi đẹp đó vào một góc trong kí ức để rồi mỗi khi nhớ lại, trên môi em sẽ có những nụ cười, thêm sự trân trọng, nâng niu những gì mình đang có ở hiện tại.
Như vậy, khép lại 5 năm thời tiểu học tươi đẹp, em đã được trải nghiệm, khám phá, làm quen những điều mới lạ. Từ đó, mà tiếp thêm hành trang cho chặng đường tiếp bước sau này của em. Em thầm cảm ơn những ngày tháng cấp một đó – một quãng thời gian đáng nhớ.
t
háng năm sân trường đầy nắn
Nhuộm vàng tiếng ve râm ran
Tháng năm từng chùm hoa phượng
Bất ngờ đỏ rực mênh mang
Tháng năm – mùa hè cuối cùng
Một mùa hè chia li
Cổng trường nghiêng nghiêng im lặng
Dịu dàng nói tạm biệt em…
Năm năm học lặng lẽ trôi qua thật nhanh. Và giờ đây, em sẽ phải nói lời tạm biệt mái trường Tiểu học Lê Quý Đôn thân yêu – nơi chất chứa bao yêu thương, nơi có biết bao người thầy, người cô tâm huyết đưa chúng em đến bến bờ tri thức. Cảm xúc khi sắp phải chia tay với những người cha, người mẹ hiền luôn hết lòng chăm sóc cho đàn con và cả những cô cậu học trò đáng yêu, tinh nghịch thật khó diễn tả bằng lời. Biết bao kỉ niệm buồn vui cùng thầy cô, bạn bè cứ dần hiện về trong tâm trí như những thước phim quay chậm, làm sao có thể phai mờ, làm sao có thể lãng quên,… Lòng bồi hồi, bâng khuâng nhớ lại ngày đầu tiên tới lớp… Vẫn còn đây những e dè, nhút nhát và cả những giọt nước mắt chẳng thể biết lí do. Vẫn còn đây hình ảnh người cô – nhẹ nhàng lau nước mắt, ôm chặt em vào lòng rồi đưa em vào cửa lớp. Và còn đây những tiết học sôi nổi, những ánh mắt thân thương, những tiếng cười giòn giã,… Tất cả, tất cả như mới trong ngày hôm qua. Em thầm cảm ơn các thầy, các cô – những người đã dạy dỗ em trong suốt năm năm qua. Những bài giảng của thầy cô là hành trang không thể thiếu trong cuộc hành trình đến với những ước mơ mà em đã chọn. Em gửi tới thầy cô – những người đưa đò cần mẫn – lời chúc tốt đẹp nhất. Còn các bạn cùng lớp – những người anh em, tớ chúc các cậu luôn thành công trong cuộc sống. Mái trường ơi, cho em gửi một niềm yêu và nỗi nhớ. Sẽ có ngày em về lại nơi đây!…