hãy viết một bài văn nghị luận về mái trường (k cop trên mạng )
Cô sẽ hướng dẫn các em từng bước một, dựa trên những kiến thức đã học ở chương trình Ngữ Văn lớp 6 nhé.
Bước 1: Tìm hiểu yêu cầu đề bài và xác định phương pháp làm bài
Yêu cầu của đề là viết bài văn nghị luận về mái trường.
Phương pháp làm bài ở đây là nghị luận. Nghị luận là bày tỏ quan điểm, ý kiến của mình về một vấn đề nào đó, có lí lẽ và dẫn chứng để thuyết phục người đọc. Trong trường hợp này, vấn đề là “mái trường”. Chúng ta sẽ bày tỏ tình cảm, suy nghĩ của mình về mái trường và chứng minh tại sao mái trường lại quan trọng, đáng yêu như vậy.
Bước 2: Lập dàn ý chi tiết cho bài văn
Một bài văn nghị luận thường có ba phần: Mở bài, Thân bài và Kết bài. Cô sẽ gợi ý các ý cho từng phần.
I. Mở bài: Giới thiệu chung về mái trường
* Giới thiệu chung về mái trường: Mái trường là nơi em gắn bó, là ngôi nhà thứ hai.
* Nêu lí do vì sao em muốn viết về mái trường (tình cảm yêu mến, sự gắn bó…).
* Ví dụ mở bài: “Mỗi buổi sáng, khi tiếng trống trường vang lên, lòng em lại rộn ràng, háo hức. Mái trường Tiểu học/Trung học cơ sở _______ chính là ngôi nhà thứ hai thân thương, nơi em được học tập, vui chơi và trưởng thành. Hôm nay, em muốn chia sẻ những suy nghĩ, tình cảm sâu sắc của mình về mái trường yêu dấu này.”
II. Thân bài: Phát triển ý kiến, luận điểm
Phần này là phần quan trọng nhất, các em cần trình bày các ý chính và triển khai chúng một cách logic. Chúng ta có thể chia thành các luận điểm nhỏ hơn.
* Luận điểm 1: Mái trường là nơi em tiếp thu kiến thức, tri thức
* Thầy cô giáo tận tình dạy dỗ, truyền đạt kiến thức.
* Những bài học bổ ích, mở mang đầu óc.
* Sự hứng thú, say mê học tập.
* Dẫn chứng: Nhớ lại một môn học em yêu thích, một bài học thú vị, hoặc lời dạy của thầy cô.
* Luận điểm 2: Mái trường là nơi em kết bạn, xây dựng tình bạn đẹp
* Những người bạn cùng trang lứa, cùng vui đùa, chia sẻ.
* Tình bạn trong sáng, hồn nhiên thời học sinh.
* Cùng nhau học tập, giúp đỡ lẫn nhau.
* Dẫn chứng: Kể về một kỷ niệm đẹp với bạn bè, một lần cùng nhau vượt qua khó khăn.
* Luận điểm 3: Mái trường mang lại cho em những kỉ niệm đẹp, khó quên
* Các hoạt động ngoại khóa, các buổi sinh hoạt lớp, các ngày hội.
* Cảm giác vui tươi, ý nghĩa khi tham gia các hoạt động.
* Những khoảnh khắc đáng nhớ trong suốt những năm học.
* Dẫn chứng: Miêu tả một buổi biểu diễn văn nghệ, một chuyến đi tham quan, hay một ngày lễ đặc biệt ở trường.
* Luận điểm 4: Mái trường là nơi hình thành nhân cách, đạo đức của em
* Học cách lễ phép, kính trọng thầy cô, yêu quý bạn bè.
* Rèn luyện tính kỉ luật, tinh thần trách nhiệm.
* Được giáo dục về lòng yêu nước, đạo lí làm người.
* Dẫn chứng: Bài học về tình bạn, tình thầy trò, hoặc những quy định của nhà trường giúp em trưởng thành hơn.
III. Kết bài: Khẳng định lại tình cảm và lời hứa
* Khẳng định lại tình cảm yêu mến, gắn bó với mái trường.
* Lời hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với mái trường.
* Chúc cho mái trường ngày càng phát triển.
* Ví dụ kết bài: “Mái trường đã trang bị cho em bao kiến thức, bao kỉ niệm, bao bài học quý giá. Em sẽ mãi yêu và trân trọng ngôi trường này. Em hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, tích cực tham gia các hoạt động để góp phần làm rạng danh mái trường thân yêu. Chúc mái trường của chúng em ngày càng vững mạnh và phát triển!”
Bước 3: Viết bài văn hoàn chỉnh
Sau khi có dàn ý chi tiết, các em hãy bắt tay vào viết bài. Hãy sử dụng ngôn ngữ trong sáng, giàu hình ảnh, cảm xúc của lứa tuổi lớp 6. Chú ý kết nối các ý sao cho mạch lạc, trôi chảy.
Một số lưu ý khi viết:
* Mở bài: Ngắn gọn, giới thiệu được vấn đề cần nghị luận.
* Thân bài: Triển khai các luận điểm theo thứ tự hợp lí. Mỗi luận điểm cần có câu mở đầu, triển khai ý và có thể kết thúc bằng một câu tóm lại hoặc chuyển ý.
* Kết bài: Tóm lại ý kiến, khẳng định lại tình cảm và thể hiện mong muốn, lời hứa.
* Ngôn ngữ: Sử dụng từ ngữ tự nhiên, chân thành, giàu cảm xúc. Tránh sử dụng những từ ngữ sáo rỗng, hoặc những câu văn quá phức tạp.
* Văn phong: Viết văn nghị luận nhưng vẫn cần có yếu tố tự sự, miêu tả để bài văn thêm sinh động. Ví dụ, khi nói về kỉ niệm, các em có thể miêu tả lại cảnh tượng đó.
* Không dùng từ ngữ trên mạng: Các em hãy suy nghĩ về những điều thực tế ở trường mình, về thầy cô, bạn bè, những giờ ra chơi, những hoạt động mà các em đã trải qua.
Ví dụ về cách triển khai một luận điểm (Luận điểm 1: Mái trường là nơi em tiếp thu kiến thức):
“Mái trường là nơi em được thầy cô dìu dắt, trang bị cho bao kiến thức quý báu. Hằng ngày, chúng em được nghe thầy cô giảng bài say sưa, những lời giải thích rõ ràng, dễ hiểu đã giúp chúng em mở mang tri thức. Em còn nhớ như in bài học về ______ (ví dụ: Lòng nhân ái trong văn bản ‘Điều ước của vua Mít ướt’), thầy ______ đã giảng cho chúng em hiểu về ý nghĩa của sự chia sẻ. Những giờ học đó, dù có khó khăn đến đâu, chúng em cũng cảm thấy hứng thú và say mê hơn. Chính nhờ mái trường, em đã có được hành trang kiến thức vững vàng để bước vào tương lai.”
Lưu ý quan trọng: Cô dặn các em tuyệt đối không chép bài trên mạng. Hãy dành thời gian suy nghĩ, cảm nhận và viết bằng chính giọng văn của mình. Nếu có những công thức toán học cần sử dụng trong bài văn (ví dụ: nói về sự tăng trưởng, hoặc các phép tính đơn giản liên quan đến số lượng học sinh…), hãy nhớ bọc chúng trong cặp dấu \( và \) hoặc \[ và \]. Tuyệt đối không dùng dấu $ hay dấu backtick (`).
Các em hãy bắt đầu suy nghĩ và phác thảo dàn ý của mình nhé. Nếu có bất kỳ câu hỏi nào, đừng ngần ngại hỏi cô. Cô tin rằng mỗi em sẽ có một bài văn thật hay và ý nghĩa về mái trường của mình. Chúc các em thành công!
Trong cuộc đời của những học sinh như chúng ta đều có một mái nhà như một mái trường Thế nên cần mái trường để làm gì ?
Mái trường là một mái như một mái nhà của chúng ta khi thầy cô ở đó luôn đối xử công bằng với những người xung quanh giống như học sinh Thế nên thầy cô giáo giống như những người mẹ và cha của chúng ta dạy chúng ta nên người thế nên mái trường cũng là một mái nhà thân quen của tao vì đã dạy ta nên người và khôn lớn từ những chú mà ta luôn học tập vì vậy trong cuộc sống hàng ngày của chúng ta phải hiểu được rằng mái trường rất quan trọng và không bao giờ quên được khi chúng ta chuẩn bị chia ly những mái trường ấy thì sẽ có một bản Tuyên Ngôn do một bạn học sinh toàn trường đứng dậy trong một lớp sẽ đứng lên đọc và những người ở ngồi ở dưới sẽ hiện nghe được phải hiểu được tấm lòng mà thầy cô giáo đã dạy và đã chuyển tải những kiến thức cho chúng ta lúc ấy là một buổi chia ly rất buồn nhưng cũng là một buổi không bao giờ quên được một mái trường thân yêu mà đã dạy cho chúng ta từ nhỏ tới lớn trở nên thành người và thành đạt mà ta có thể mong muốn từ đó ta mới hiểu được rằng trong cuộc sống hàng ngày Thầy cô giáo đã dạy cho ta rất nhiều điều mà ta có thể hiểu được
vì vậy Mái Trường Thân Quen ấy em không bao giờ quên được trong trái tim và ngọn lửa rực cháy trong em
Với cuộc đời mỗi người, quãng đời học sinh là tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất. Quãng thời gian quý báu ấy của chúng ta gắn bó với biết bao ngôi trường yêu dấu. Có người yêu ngôi trường tiểu học, có người lại nhớ mái trường mầm non. Nhưng với tôi, hơn tất cả, tôi yêu nhất mái trường cấp hai – nơi tôi đang học – đơn giản bởi chính nơi đây tôi đã và đang lưu giữ được nhiều cảm xúc thiêng liêng nhất.
Ngôi trường của tôi là một ngôi trường mới, khang trang và đẹp đẽ với những dãy nhà cao tầng được sơn màu vàng, được lợp mái tôn đỏ tươi. Từng phòng học lúc nào cũng vang lên lời giảng bài ân cần của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc hay tiếng cười nói hồn nhiên, vô tư, trong sáng của những bạn học sinh. Sân trường rộng rãi, thoáng mát nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ. Đây thật là nơi lí tưởng chúng tôi chơi đùa.
Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm của tôi về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn bè hay cũng có thể là những buổi dọn vệ sinh vất vả mà vui không kể xiết. Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo vui như ngày tôi vào lớp sáu, ngỡ ngàng nhìn khoảng sân đẹp đẽ – thứ tài sản quý báu mà bắt đầu từ ngày ấy tôi cũng được “chia phần”!. Vâng, mọi thứ vẫn vẹn nguyện chỉ có chúng tôi là đang lớn lên. Thấm thoát hơn một năm đã trôi qua, giờ tôi đã là học sinh lớp bảy. Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi để tôi mãi là cô học sinh trung học cơ sở để tôi được sống mãi dưới mái trường này!
Và nơi đây cũng lưu giữ bao kỉ niệm đẹp đẽ về những người thầy cô, những đứa bạn bè mà tôi yêu quý. Thầy cô của tôi luôn dịu dàng mà nghiêm khắc, hết lòng truyền lại cho tôi bao bài học quý giá. Với tôi, thầy cô như những người cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người. Những người bạn lại là những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trên con đường học tập. Tất cả là những người anh, người chị, người em thân thiết và gắn bó với nhau trong một đại gia đình rộng lớn. Mỗi khi buồn bã hay thất vọng, chỉ cần nghĩ tới ánh mắt trìu mến của thầy cô, nụ cười hồn nhiên của bạn bè, tôi lại thấy lòng như ấm áp hơn. Và tôi hiểu rằng, tuy không nói ra nhưng các bạn của tôi mọi người cũng cùng chung suy nghĩ ấy.
Ngôi trường còn ghi dấu không thể nào phai trong tôi vì những ngày kỉ niệm tưng bừng, rộn rã; những buổi liên hoan vui vẻ, ồn ào. Ngày khai trường, tết Trung thu, ngày hai mươi tháng mười một… những ngày tháng tuyệt vời lần lượt trôi đi để lại trong tôi bao nuôi tiếc về hôm qua và hi vọng về những ngày phía trước. Tôi bỗng cảm thấy lòng buồn man mác. Chỉ còn hai năm nữa là tôi sẽ phải rời xa mái trường này. Tôi sẽ lại học ở những ngôi trường mới, có những thầy cô bạn bè mới… liệu những tháng ngày đẹp đẽ có được kéo dài lâu ?
trường của tôi là một ngôi trường mới, khang trang và đẹp đẽ với những dãy nhà cao tầng được sơn màu vàng, được lợp mái tôn đỏ tươi. Từng phòng học lúc nào cũng vang lên lời giảng bài ân cần của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc hay tiếng cười nói hồn nhiên, vô tư, trong sáng của những bạn học sinh. Sân trường rộng rãi, thoáng mát nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc lá và những cơn gió nhè nhẹ. Đây thật là nơi lí tưởng chúng tôi chơi đùa.
Tôi yêu lắm sân trường này. Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm của tôi về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn bè hay cũng có thể là những buổi dọn vệ sinh vất vả mà vui không kể xiết. Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo vui như ngày tôi vào lớp sáu, ngỡ ngàng nhìn khoảng sân đẹp đẽ – thứ tài sản quý báu mà bắt đầu từ ngày ấy tôi cũng được “chia phần”!. Vâng, mọi thứ vẫn vẹn nguyện chỉ có chúng tôi là đang lớn lên. Thấm thoát hơn một năm đã trôi qua, giờ tôi đã là học sinh lớp bảy. Thời gian ơi, xin hãy ngừng trôi để tôi mãi là cô học sinh trung học cơ sở để tôi được sống mãi dưới mái trường này!
Và nơi đây cũng lưu giữ bao kỉ niệm đẹp đẽ về những người thầy cô, những đứa bạn bè mà tôi yêu quý. Thầy cô của tôi luôn dịu dàng mà nghiêm khắc, hết lòng truyền lại cho tôi bao bài học quý giá. Với tôi, thầy cô như những người cha, người mẹ thứ hai dạy dỗ chúng tôi thành người. Những người bạn lại là những người đồng hành tuyệt vời luôn sát cánh bên tôi trên con đường học tập. Tất cả là những người anh, người chị, người em thân thiết và gắn bó với nhau trong một đại gia đình rộng lớn. Mỗi khi buồn bã hay thất vọng, chỉ cần nghĩ tới ánh mắt trìu mến của thầy cô, nụ cười hồn nhiên của bạn bè, tôi lại thấy lòng như ấm áp hơn. Và tôi hiểu rằng, tuy không nói ra nhưng các bạn của tôi mọi người cũng cùng chung suy nghĩ ấy.
Có nhạc sĩ nào đã viết: “Tuổi thơ như áng mây, rồi sẽ mãi bay về cuối trời. Thời gian xoá những kỉ niệm dấu yêu”. Vậy thì tôi mong có thể gửi lòng mình vào nơi cuối trời ấy để mãi được sống bên mái trường cấp hai thân yêu của mình.
Thời gian trôi đi, tuổi thơ trôi đi như những làn sóng dập dềnh ra khơi không thể trở lại. Nhưng có một thứ mãi ở lại cùng tôi, đó chính là hình bóng mái trường cấp hai yêu dấu.