Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

PHƠI SÁCH, PHƠI BỤNG       Làng Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại th…

PHƠI SÁCH, PHƠI BỤNG
      Làng Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại th…

PHƠI SÁCH, PHƠI BỤNG
      Làng Quỳnh có một lão trọc phú. Lão này đã dốt lại thích học làm sang, thỉnh thoảng mò đến nhà Trạng, đòi mượn sách. Tất nhiên lão có mượn được sách về thì cũng biết gì đâu đọc. Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng. Lão trọc phú bước vào, thấy lạ, hỏi:
         – Thầy làm gì thế?
         Quỳnh đáp:
         – À! Có gì đâu! Hôm nay được cái nắng tôi đem phơi sách cho khỏi khô mốc.
        – Sách ở đâu?
        Quỳnh chỉ vào bụng:
         – Sách chứa đầy trong này!
         Biết mình bị đuổi khéo, trọc phú lủi thủi ra về.
         Bận khác, lão cho người mời Quỳnh đến nhà. Để rửa mối nhục cũ, lão bắt chước, đánh trần, nằm giữa sân đợi khách.
         Quỳnh vừa bước vào, lão cất giọng con vẹt, bắt chước:
         – Hôm nay, được cái nắng tôi nằm phơi sách cho khỏi mốc.
         Bất ngờ Quỳnh cười toáng, lấy tay vỗ bình bịch vào cái bụng phệ mà nói:
         – Ruột nhà ông toàn chứa những của ngon chưa tiêu hết phải đem phơi, chứ làm cóc gì có sách mà phơi!
         Lão trố mắt kinh ngạc:
         – Sao thầy biết?
         Quỳnh lại cười toáng lên, lấy tay lắc lắc cái bụng béo ụ ị của lão:
      – Ông nghe rõ chứ? Bụng ông nó đang kêu “ong óc” đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn,… chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu. Thôi ngồi dậy, mặc áo vào nhà đi.
         Lão trọc phú lủi thủi làm theo lời Quỳnh, và ngồi tiếp khách một cách miễn cưỡng.
(Theo Truyện Trạng Quỳnh, NXB Văn hóa – Thông tin)
Câu hỏi :
Câu 1. Xác định thể loại , PTBĐ chính , ngôi kể , nhân vật mà tiếng cười hướng đến , tính cách của nhân vật , đề tài của truyện , thủ pháp gây cười được sử dụng trong truyện trên 
Câu 2. Nghĩa hàm ẩn trong lời của Quỳnh “Bụng ông nó đang kêu “ong óc” đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn,… chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu.” là gì?
Câu 3. Qua câu chuyện trên em rút ra bài học gì? 
giúp mình với mn ơi
Hỏi bởi: Nguyễn Hoàng Ánh Linh
2 câu trả lời

▲ 4
Chào các em học sinh yêu quý của cô! Hôm nay, chúng ta sẽ cùng nhau khám phá một câu chuyện rất thú vị và ý nghĩa: “Phơi sách, phơi bụng”. Qua đó, chúng ta sẽ rèn luyện kỹ năng phân tích văn bản và rút ra những bài học sâu sắc. Các em hãy cùng cô đi từng câu hỏi nhé!

Câu 1. Xác định thể loại, PTBĐ chính, ngôi kể, nhân vật mà tiếng cười hướng đến, tính cách của nhân vật, đề tài của truyện, thủ pháp gây cười được sử dụng trong truyện trên.

Để giải quyết câu hỏi này, chúng ta sẽ đi lần lượt từng yếu tố theo yêu cầu của đề bài.

* Thể loại:
* Xem xét nội dung và cách kể chuyện, truyện “Phơi sách, phơi bụng” có các yếu tố như: nhân vật mang tính cách rõ nét, cốt truyện diễn biến theo trình tự, có yếu tố gây cười và mang ý nghĩa giáo dục.
* Kết hợp với thông tin nguồn gốc của truyện (Theo Truyện Trạng Quỳnh), chúng ta có thể xác định thể loại.
* Đáp án: Truyện cười dân gian (hay còn gọi là truyện ngụ ngôn, truyện trạng).

* Phương thức biểu đạt chính:
* Chúng ta cần xem xét xem câu chuyện được kể chủ yếu bằng cách nào: kể lại sự việc, miêu tả, biểu cảm hay nghị luận.
* Đọc kỹ lại toàn bộ câu chuyện, chúng ta thấy người kể đang thuật lại diễn biến các sự kiện, lời nói, hành động của các nhân vật.
* Đáp án: Tự sự (kết hợp với miêu tả và biểu cảm).

* Ngôi kể:
* Xác định chủ thể kể chuyện. Người kể sử dụng đại từ nhân xưng nào để nói về mình hoặc về các nhân vật khác.
* Trong truyện, người kể xưng “tôi” khi thuật lại hành động của Quỳnh (“Quỳnh bực lắm, một bận, thấy lão lấp ló đầu cổng, Quỳnh vội vác ngay chiếc chõng tre ra sân, cởi áo nằm phơi bụng.”). Tuy nhiên, giọng kể ở đây là giọng kể bên ngoài câu chuyện, có khả năng quan sát và thuật lại hành động của nhân vật một cách khách quan, không trực tiếp tham gia vào sự kiện. Có thể xem đây là ngôi thứ ba.
* Hoặc, nếu xét kỹ hơn, câu chuyện được kể lại dưới góc nhìn của người kể chuyện “người ngoài” chứng kiến và thuật lại. Có thể có những đoạn người kể nhập vai vào suy nghĩ của nhân vật nhưng không trực tiếp dùng “tôi” để nói về mình trong suốt câu chuyện.
* Trong truyện “Trạng Quỳnh” nói chung, thường có người kể chuyện là “người kể chuyện toàn tri”, biết hết mọi chuyện.
* Đáp án: Ngôi thứ ba (người kể chuyện không trực tiếp tham gia vào câu chuyện).

* Nhân vật mà tiếng cười hướng đến:
* Tiếng cười trong truyện thường xuất phát từ đâu? Ai là người bị châm biếm, chế giễu?
* Câu chuyện xoay quanh sự đối đáp giữa Quỳnh và lão trọc phú. Lão trọc phú có hành động và lời nói thể hiện sự dốt nát, thích khoe mẽ nhưng lại không hiểu biết. Quỳnh dùng trí thông minh để vạch trần sự ngô nghê đó.
* Đáp án: Lão trọc phú.

* Tính cách của nhân vật:
* Quỳnh: Qua hành động và lời nói, ta thấy Quỳnh là người thông minh, lanh lợi, có tài ứng đối, biết dùng trí tuệ để đối phó với những kẻ kém cỏi, khoe mẽ và bảo vệ bản thân. Quỳnh cũng là người có lòng tự trọng.
* Lão trọc phú: Lão được miêu tả là “dốt lại thích học làm sang”, “lấp ló đầu cổng”, “bắt chước”, “cất giọng con vẹt”, “lủi thủi ra về”, “lủi thủi làm theo lời Quỳnh”. Những chi tiết này cho thấy lão là người nông cạn, ham hư danh, thiếu hiểu biết, dễ bị người khác lợi dụng sự ngô nghê của mình.
* Đáp án: Quỳnh: thông minh, lanh lợi, tài trí, có lòng tự trọng. Lão trọc phú: dốt nát, ham hư danh, nông cạn, thích khoe mẽ.

* Đề tài của truyện:
* Chủ đề chính mà câu chuyện đề cập đến là gì? Vấn đề xã hội nào được đặt ra?
* Truyện nói về sự đối lập giữa trí tuệ và sự dốt nát, giữa hiểu biết và sự khoe mẽ.
* Đáp án: Sự đối lập giữa trí tuệ và sự dốt nát, đề cao trí tuệ và phê phán thói khoe mẽ, giả tạo.

* Thủ pháp gây cười được sử dụng:
* Chúng ta cần xem xét các biện pháp nghệ thuật nào đã tạo nên tiếng cười cho câu chuyện.
* Nói ngược, nói lái, nói chệch: Quỳnh nói “phơi sách” trong khi thực chất là “phơi bụng” để ám chỉ sự trống rỗng.
* Tình huống trớ trêu, éo le: Lão trọc phú bắt chước Quỳnh phơi bụng, tạo ra một tình huống hài hước vì hành động đó không có ý nghĩa gì với lão.
* Châm biếm, mỉa mai: Lời nói của Quỳnh khi đối đáp với lão trọc phú thể hiện sự châm biếm sâu cay. Ví dụ như câu “Ruột nhà ông toàn chứa những của ngon chưa tiêu hết phải đem phơi”.
* So sánh, ví von: So sánh bụng lão trọc phú với “cái bụng phệ”, “cái bụng béo ụ ị” và tiếng kêu “ong óc” với tiếng “cơm, gà, cá, lợn”.
* Nhân hóa: Gán cho bụng lão có tiếng kêu “ong óc” như một sinh vật biết nói.
* Đáp án: Nói ngược, tình huống trớ trêu, châm biếm, mỉa mai, so sánh, ví von.

Câu 2. Nghĩa hàm ẩn trong lời của Quỳnh “Bụng ông nó đang kêu “ong óc” đây này! Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn,… chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu.” là gì?

Để hiểu nghĩa hàm ẩn, chúng ta cần phân tích kỹ lời nói của Quỳnh và ngữ cảnh câu chuyện.

* Phân tích lời nói:
* Quỳnh nói “Bụng ông nó đang kêu “ong óc””. Tiếng “ong óc” là một âm thanh mô phỏng tiếng kêu của bụng khi đói hoặc khi có nhiều thức ăn chưa tiêu hóa.
* Quỳnh tiếp tục giải thích “Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn,…”. Đây là những thứ liên quan đến ăn uống, đến vật chất.
* Ngược lại, Quỳnh nói “chứ có phải tiếng chữ, tiếng sách đâu”. Đây là những thứ liên quan đến tri thức, học vấn.

* Kết nối với ngữ cảnh:
* Trước đó, lão trọc phú bắt chước Quỳnh “phơi sách”. Hành động này của lão hoàn toàn không có ý nghĩa vì lão dốt nát, không biết đọc sách.
* Quỳnh muốn vạch trần sự thật về lão.

* Suy luận nghĩa hàm ẩn:
* Lời nói của Quỳnh không chỉ đơn thuần là mô tả âm thanh của bụng. Nó mang ý nghĩa sâu xa hơn.
* Khi Quỳnh nói bụng lão kêu “ong óc” với “tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn”, Quỳnh muốn ám chỉ rằng cái bụng của lão chỉ chứa đựng những nhu cầu vật chất, những thức ăn mà lão đã ăn hoặc thèm ăn.
* Ngược lại, “tiếng chữ, tiếng sách” hoàn toàn vắng bóng trong bụng lão. Điều này có nghĩa là lão không hề có tri thức, không hề có sự hiểu biết.
* Nói cách khác, lão trọc phú chỉ quan tâm đến ăn uống, đến vật chất, chứ không hề có hứng thú hay khả năng tiếp thu kiến thức. Lão dốt nát và chỉ giỏi khoe mẽ bên ngoài.
* Đáp án: Nghĩa hàm ẩn trong lời nói của Quỳnh là muốn nói rằng bụng của lão trọc phú không chứa đựng kiến thức, tri thức hay sách vở mà chỉ chứa đựng những nhu cầu vật chất, những thứ liên quan đến ăn uống. Lão hoàn toàn dốt nát, trống rỗng về mặt trí tuệ, trái ngược với vẻ bề ngoài thích làm sang của lão.

Câu 3. Qua câu chuyện trên em rút ra bài học gì?

Để rút ra bài học, chúng ta cần suy ngẫm về ý nghĩa, thông điệp mà câu chuyện muốn truyền tải.

* Nhìn nhận lại giá trị của câu chuyện:
* Câu chuyện phê phán thói dốt nát, khoe mẽ và đề cao trí tuệ.
* Nó cho thấy sự quan trọng của việc học hành, tích lũy tri thức.

* Bài học cho bản thân:
* Đối với việc học tập: Chúng ta cần chăm chỉ học hành, trau dồi kiến thức một cách thực chất, không nên chạy theo hình thức hay khoe mẽ. Tri thức là vốn quý giá nhất, nó giúp chúng ta trưởng thành và có giá trị trong cuộc sống.
* Đối với cách ứng xử: Chúng ta nên tôn trọng người khác, tránh thái độ kiêu ngạo, tự mãn khi chưa thực sự hiểu biết. Khi đối diện với những người kém cỏi, chúng ta có thể dùng trí thông minh, sự khéo léo để giúp họ nhận ra khuyết điểm của mình một cách tinh tế, hoặc đơn giản là giữ thái độ đúng mực.
* Giá trị của sự hiểu biết: Sự hiểu biết thực sự mới là điều quan trọng, chứ không phải là vẻ bề ngoài hay những lời nói sáo rỗng. Người thông minh sẽ biết cách sử dụng trí tuệ của mình một cách hữu ích.
* Đáp án:

  • Bài học về sự học: Phải chăm chỉ học tập, tích lũy kiến thức một cách thực chất, không nên học theo kiểu hình thức, hời hợt hay chỉ để khoe mẽ.
  • Bài học về thái độ sống: Cần có lòng khiêm tốn, không nên tự mãn hay khoe mẽ khi không có thực chất. Trí tuệ và hiểu biết là tài sản quý giá nhất của con người.
  • Bài học về cách đối nhân xử thế: Biết dùng trí thông minh, sự khéo léo để ứng xử với những tình huống và con người khác nhau, phê phán thói xấu một cách tinh tế.

Các em thấy đó, một câu chuyện ngắn thôi nhưng chứa đựng rất nhiều bài học quý báu đúng không nào? Cô hy vọng qua việc phân tích này, các em đã hiểu sâu sắc hơn về nội dung và ý nghĩa của truyện “Phơi sách, phơi bụng”. Hãy luôn là những người ham học hỏi, thông minh và có ích cho xã hội nhé! Hẹn gặp lại các em trong bài học tiếp theo!

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 2

Câu 1: 

→ Thể loại: Truyện cười dân gian.

→ PTBĐ chính: Tự sự

→ Ngôi kể: Ngôi thứ ba

→ Nhân vật mà tiếng cười hướng đến: Lão trọc phú

→ Tính cách của nhân vật:

    · Trạng Quỳnh: Thông minh, hóm hỉnh, nhanh trí, khéo léo châm biếm.

    · Lão trọc phú: Dốt nát nhưng thích làm sang, hay mượn sách của Trạng Quỳnh nhưng chẳng đọc hiểu gì. Lão rất tự ái và cố tỏ ra hiểu biết, nhưng cuối cùng lại bị Trạng Quỳnh dạy dỗ một cách dí dỏm.

→ Đề tài: Phê phán thói giả dối,kheo khoang, làm sang, châm biếm đối với những người thích giả vờ học cao hiểu rộng.

→ Thủ pháp gây cười được sử dụng trong truyện trên : 

    · Cách nói hóm hỉnh, châm biếm của Trạng Quỳnh

    · Tình huống đối lập (phơi sách – phơi bụng)

    · Tạo tình huống hài hước

Câu 2:

→ Nghĩa hàm ẩn trong lời của Quỳnh là một sự châm biếm sâu sắc đối với lão trọc phú chỉ biết ăn uống, hưởng thụ vật chất mà không có kiến thức, học vấn gì.  “Tiếng cơm, tiếng gà, tiếng cá, lợn” tượng trưng cho sự hưởng thụ vật chất, đối lập với “tiếng chữ, tiếng sách” tượng trưng cho tri thức, học vấn.

Câu 3:

→  Qua câu chuyện trên em rút ra bài học: 

   · Không nên giả vờ hay khoe khoang về những điều mình không hiểu

   · Học vấn, tri thức là điều quý giá, không thể giả vờ hay bắt chước một cách hời hợt

   · Phải khiêm tốn, trung thực và giá trị thực sự của tri thức.

                                                      Xin câu trlhn ạ+ 5 sao cảm ơn

Trả lời bởi: maixuanthuong

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo