Tìm trong đoạn thơ sau những từ, cụm từ thể hiện sự đối lập giữa quá khứ và hiện…
Tìm trong đoạn thơ sau những từ, cụm từ thể hiện sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại của Thúy Kiều.
Khi sao phong gấm rủ là,
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường.
Mặt sao dày gió dạn sương,
Thân sao bướm chán ong chường bấy thân!
Yêu cầu của bài tập là tìm những từ, cụm từ thể hiện sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại của Thúy Kiều. Đây là một bài tập rất hay giúp chúng ta cảm nhận được nỗi đau và sự bi thảm trong số phận nàng Kiều.
Hướng dẫn giải chi tiết:
Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng biện pháp tu từ đối lập (hay còn gọi là đối xứng, tương phản) được Nguyễn Du sử dụng rất tài tình để làm nổi bật sự khác biệt một trời một vực giữa cuộc sống tốt đẹp trong quá khứ và bi kịch đau khổ ở hiện tại của Kiều. Hai từ “Khi” (trong câu “Khi sao phong gấm rủ là”) và “Giờ” (trong câu “Giờ sao tan tác như hoa giữa đường”) chính là những dấu hiệu rõ ràng nhất, phân chia ranh giới giữa quá khứ và hiện tại của nàng.
Bây giờ, chúng ta sẽ đi vào phân tích từng cụm từ cụ thể nhé:
1. Sự đối lập về hoàn cảnh, số phận:
– Quá khứ: Từ ‘phong gấm rủ là‘
+ ‘Phong gấm’ gợi lên hình ảnh gấm vóc lụa là, sang trọng, ấm êm, được nâng niu, che chở. Đó là cuộc sống của một tiểu thư khuê các, được bao bọc trong sự giàu sang, phú quý, không phải lo toan, trải qua sóng gió.
– Hiện tại: Từ ‘tan tác như hoa giữa đường‘
+ ‘Tan tác’ diễn tả sự tơi tả, đổ nát, vỡ nát. So sánh với ‘hoa giữa đường’ cho thấy Kiều đang phải chịu cảnh bị vùi dập, chà đạp, không nơi nương tựa, không còn chút giá trị hay vẻ đẹp nào nguyên vẹn. Từ một bông hoa quý được chăm sóc cẩn thận, nay Kiều lại bị vứt lăn lóc, phơi sương phơi gió giữa đường, đầy tủi nhục.
→ Sự đối lập ở đây là từ cuộc sống sang trọng, êm đềm chuyển sang cuộc sống bi thảm, bị hủy hoại, không còn giá trị.
2. Sự đối lập về vẻ ngoài và sự từng trải:
– Hiện tại: Cụm từ ‘dày gió dạn sương‘ (miêu tả khuôn mặt)
+ ‘Dày gió dạn sương’ là thành ngữ chỉ sự trải qua nhiều phong ba bão táp, sương gió cuộc đời. Nó gợi hình ảnh một khuôn mặt tiều tụy, khắc khổ, hằn lên những dấu vết của thời gian và những khổ đau đã chịu đựng.
+ Trong quá khứ, khuôn mặt Kiều chắc chắn là thanh tú, tươi trẻ, được che chở, chưa từng “dày gió dạn sương” như bây giờ. Nguyễn Du không nói trực tiếp, nhưng ngầm ý đối lập với vẻ đẹp rạng ngời thuở ban đầu của Kiều.
→ Sự đối lập là từ vẻ đẹp mặn mà, son phấn ngày xưa nay trở thành khuôn mặt khắc khổ, chai sạn vì gió sương.
3. Sự đối lập về thân phận và phẩm giá:
– Hiện tại: Cụm từ ‘bướm chán ong chường‘ (miêu tả thân phận)
+ ‘Bướm chán ong chường’ là một phép ẩn dụ đầy chua xót. ‘Ong bướm’ thường dùng để chỉ những kẻ trăng hoa, và ‘chán chường’ có nghĩa là chán ngán, không còn thiết tha. Cụm từ này tố cáo thân phận bị lợi dụng, bị làm ô nhục, bị khinh rẻ, bị bỏ rơi sau khi đã bị chiếm đoạt. Kiều đã mất đi sự trinh trắng, phẩm giá, và bị xem thường.
+ Trong quá khứ, Kiều là một tiểu thư khuê các, được giữ gìn, được trân trọng, không hề có chuyện ‘bướm chán ong chường’ mà chỉ có những mối duyên trong sáng.
→ Sự đối lập là từ thân phận cao quý, được trân trọng ngày xưa nay trở thành thân phận bị chà đạp, bị coi rẻ và bị ruồng bỏ.
Tóm lại:
Các từ và cụm từ thể hiện sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại của Thúy Kiều là:
– Quá khứ: ‘phong gấm rủ là‘
– Hiện tại: ‘tan tác như hoa giữa đường‘, ‘dày gió dạn sương‘, ‘bướm chán ong chường‘
Qua những phân tích trên, các em có thể thấy rõ ràng Nguyễn Du đã sử dụng các cặp từ ngữ đối lập một cách tinh tế và đau xót biết bao để lột tả sự thay đổi khủng khiếp, bi thảm trong số phận của Thúy Kiều. Từ một người con gái ‘phong gấm rủ là’, nàng đã trở thành một ‘hoa giữa đường’ ‘dày gió dạn sương’, bị ‘bướm chán ong chường’. Đó là minh chứng cho tài năng bậc thầy của đại thi hào Nguyễn Du.
Hãy luôn ghi nhớ những biện pháp tu từ này để phân tích tác phẩm thật sâu sắc nhé! Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, đừng ngần ngại hỏi cô. Chúc các em học tốt!
Đáp án:
Giải thích các bước giải:
Những cụm từ thể hiện sự đối lập giữa quá khứ và hiện tại của Thúy Kiều: phong gấm rủ là><tan tác như hoa giữa đường
+Phong gấm rủ là: được sống trong nhung lụa, được gia đình yêu thương.
+Tan tác như hoa giữa đường:cuộc sống bi thương, vùi dập, không còn được trân trọng, nâng niu.