Hỗ trợ: xuất hoá đơn GTGT 8%.
Image 1

Viết bài văn nghị luận so sánh đánh giá hai đoạn thơ sau Làm sao đượ…

Viết bài văn nghị luận so sánh đánh giá hai đoạn thơ sau Làm sao đượ…

Viết bài văn nghị luận so sánh đánh giá hai đoạn thơ sau

Làm sao được tan ra

Thành trăm con sóng nhỏ

Giữa biển lớn tình yêu

Để ngàn năm còn vỗ

Trích “Sóng” Xuân Quỳnh

Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi

Trích “Vội vàng” Xuân Diệu

Hỏi bởi: huynguyen
3 câu trả lời
▲ 6
Chào các em học sinh thân mến!

Hôm nay, cô trò chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết một đề bài rất hay và thú vị, đó là so sánh hai đoạn thơ tiêu biểu cho hai phong cách thơ tình đặc sắc trong nền văn học hiện đại Việt Nam. Đây là dạng bài quen thuộc, đòi hỏi các em không chỉ nắm vững kiến thức về tác giả, tác phẩm mà còn cần có kĩ năng phân tích, so sánh và đánh giá.

Để làm tốt bài văn này, chúng ta sẽ đi theo từng bước, xây dựng một dàn ý chi tiết trước khi hoàn thiện thành bài văn hoàn chỉnh. Các em hãy chú ý theo dõi nhé!

DÀN Ý CHI TIẾT

A. MỞ BÀI

1. Giới thiệu chung: Giới thiệu hai tác giả Xuân Diệu và Xuân Quỳnh.
* Xuân Diệu là “ông hoàng thơ tình”, nhà thơ mới nhất trong các nhà Thơ mới, với một “cái tôi” khao khát giao cảm với đời, sống vội vàng, cuống quýt.
* Xuân Quỳnh là một trong những gương mặt tiêu biểu nhất của thế hệ nhà thơ trẻ thời kì chống Mĩ, tiếng thơ của bà là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ nhiều trắc ẩn, vừa hồn nhiên, vừa chân thành, đằm thắm và da diết khát vọng hạnh phúc đời thường.

2. Giới thiệu hai tác phẩm và hai đoạn thơ:
* “Vội vàng” là bài thơ tiêu biểu cho triết lí sống và phong cách của Xuân Diệu trước Cách mạng.
* “Sóng” là thi phẩm đặc sắc viết về tình yêu, tiêu biểu cho phong cách thơ Xuân Quỳnh.
* Trích dẫn hai đoạn thơ và nêu vấn đề nghị luận: Cả hai đoạn thơ đều thể hiện khát vọng mãnh liệt trong tình yêu, nhưng lại có những sắc thái biểu hiện rất riêng, độc đáo, thể hiện quan niệm và phong cách của mỗi nhà thơ.

B. THÂN BÀI

Luận điểm 1: Phân tích những điểm tương đồng của hai đoạn thơ.

* Về nội dung: Cả hai đoạn thơ đều là sự biểu hiện của những khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng và chân thành trong tình yêu. Đó là khát vọng được sống hết mình, được dâng hiến và hòa nhập tuyệt đối vào tình yêu để chiến thắng sự hữu hạn của đời người.
* Xuân Diệu “muốn” níu giữ, đoạt lấy vẻ đẹp của cuộc sống, của tình yêu.
* Xuân Quỳnh khao khát “được tan ra” để hóa thân, để bất tử hóa tình yêu.

* Về nghệ thuật:
* Thể thơ: Đều sử dụng thể thơ tự do (thơ năm chữ trong “Sóng”) hoặc thơ tự do với các câu dài ngắn linh hoạt (“Vội vàng”) để biểu đạt dòng cảm xúc tuôn trào, mãnh liệt.
* Giọng điệu: Cả hai đều có giọng điệu say mê, tha thiết, đầy nhiệt huyết của những trái tim đang yêu.
* Ngôn từ và hình ảnh: Đều sử dụng những động từ mạnh, những hình ảnh mang tính cường điệu, kì vĩ (tắt nắng, buộc gió, tan ra thành trăm con sóng) để diễn tả cái phi thường của cảm xúc.
* Cấu trúc: Đều thể hiện trực tiếp qua cái tôi trữ tình (“Tôi muốn”, “Làm sao được” – một ước muốn của “em”).

Luận điểm 2: Phân tích, làm rõ những điểm khác biệt.

Đây là phần trọng tâm của bài viết. Các em nên phân tích song song hoặc tách riêng từng đoạn để làm rõ sự khác biệt.

* Khác biệt về quan niệm và cách thể hiện khát vọng:

* Đoạn thơ trong “Vội vàng” của Xuân Diệu:
* Nguồn gốc khát vọng: Bắt nguồn từ quan niệm về thời gian tuyến tính và sự hữu hạn của kiếp người. Xuân Diệu ý thức sâu sắc rằng “Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua”, tuổi trẻ và cái đẹp sẽ phai tàn. Vì thế, ông nảy sinh tâm thế “vội vàng”, cuống quýt, muốn tận hưởng và chiếm lĩnh.
* Sắc thái khát vọng: Là một khát vọng mang tính “ngông cuồng”, táo bạo, muốn can thiệp vào quy luật của tạo hóa. Cái “tôi” của Xuân Diệu là một cái tôi đầy bản lĩnh, muốn làm chủ vũ trụ (“tắt nắng”, “buộc gió”) để giữ lại “màu” và “hương” cho riêng mình. Đó là khát vọng mang tính chiếm hữu, hưởng thụ một cách vị kỉ (theo nghĩa tích cực là đề cao cái tôi cá nhân).
* Giọng điệu: Mệnh lệnh, dứt khoát, mạnh mẽ qua điệp cấu trúc “Tôi muốn…”.

* Đoạn thơ trong “Sóng” của Xuân Quỳnh:
* Nguồn gốc khát vọng: Bắt nguồn từ sự trăn trở về sự vĩnh hằng của tình yêu. Đối diện với biển cả bao la, con sóng nhận ra sự nhỏ bé, hữu hạn của mình và khao khát được bất tử.
* Sắc thái khát vọng: Là một khát vọng mang tính hiến dâng, vị tha. Nhân vật trữ tình “em” không muốn chiếm hữu mà muốn “tan ra”, tự nguyện hòa tan cái tôi cá nhân nhỏ bé vào “biển lớn tình yêu” – một cái chung rộng lớn, vĩnh cửu. Đây là sự hi sinh để được sống mãi, để hóa thân thành tình yêu vĩnh hằng (“để ngàn năm còn vỗ”).
* Giọng điệu: Tha thiết, chân thành, có chút băn khoăn, ao ước của một người phụ nữ (“Làm sao được…”). Giọng điệu nữ tính, đằm thắm hơn.

* Khác biệt về hình tượng và cái tôi trữ tình:

* “Vội vàng”: Cái tôi trữ tình là một chàng trai trẻ trung, sôi nổi, ham sống, yêu đời một cách cuồng nhiệt. Cái tôi này luôn ở vị thế chủ động, đầy tự tin và có phần kiêu hãnh.
* “Sóng”: Cái tôi trữ tình hóa thân vào hình tượng “sóng”, là tiếng lòng của một người phụ nữ trong tình yêu. Cái tôi này vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt, vừa lo âu, vừa tin tưởng, mang đậm vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ Việt Nam: yêu là dâng hiến và thủy chung.

Luận điểm 3: Lí giải sự khác biệt.

* Do bối cảnh thời đại:
* Xuân Diệu sống trong thời đại Thơ mới (1930-1945), khi cái tôi cá nhân được giải phóng, được đề cao. Ông chịu ảnh hưởng của văn hóa phương Tây, đặc biệt là quan niệm sống tận hưởng của các nhà thơ lãng mạn Pháp.
* Xuân Quỳnh viết “Sóng” năm 1967, giữa cuộc kháng chiến chống Mĩ. Thời đại đề cao cái ta cộng đồng, tinh thần tập thể và sự hi sinh vì lí tưởng chung. Quan niệm tình yêu của Xuân Quỳnh vừa mang tính cá nhân, vừa hòa vào cái chung của thời đại: tình yêu gắn liền với sự thủy chung, son sắt và tinh thần cống hiến.

* Do phong cách và giới tính của nhà thơ:
* Thơ Xuân Diệu là tiếng thơ của một “cái tôi” đầy nam tính, trí tuệ, luôn khao khát khám phá và chiếm lĩnh.
* Thơ Xuân Quỳnh là tiếng lòng của một tâm hồn phụ nữ, thiên về trực giác, sự tinh tế, dịu dàng và đức hi sinh.

C. KẾT BÀI

* Khẳng định lại những nét tương đồng và khác biệt cơ bản.
* Đánh giá chung: Cả hai đoạn thơ đều là những vần thơ tuyệt bút về tình yêu. Nếu Xuân Diệu mang đến một khát vọng “ngông cuồng” đầy táo bạo của cái tôi cá nhân thì Xuân Quỳnh lại mang đến một khát vọng hiến dâng đầy nữ tính và cao thượng.
* Cả hai đã góp phần làm phong phú thêm cho thơ ca tình yêu Việt Nam, cho thấy những cung bậc đa dạng và vẻ đẹp bất tận của tâm hồn con người khi yêu.

Cô hy vọng với dàn ý chi tiết này, các em có thể tự tin triển khai thành một bài văn nghị luận so sánh hoàn chỉnh, sâu sắc và đạt điểm cao. Chúc các em học tốt

Trả lời bởi: Giáo viên Chuyên Môn
▲ 0

Trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam hiện đại, Xuân Diệu và Xuân Quỳnh là hai tiếng thơ tiêu biểu cho khát vọng sống và tình yêu tha thiết của con người. Nếu Xuân Diệu là “ông hoàng thơ tình” của phong trào Thơ mới với cảm xúc nồng nàn, cuống quýt trước thời gian và tuổi trẻ, thì Xuân Quỳnh là tiếng nói nữ tính đằm sâu, dịu dàng mà mãnh liệt, khẳng định bản lĩnh và khát vọng yêu của người phụ nữ hiện đại. Hai đoạn thơ sau đây thể hiện rõ nét tâm hồn ấy:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”
(Vội vàng – Xuân Diệu)

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ”
(Sóng – Xuân Quỳnh)

Đoạn thơ của Xuân Diệu vang lên như một tiếng reo đầy say mê, thể hiện cái “tôi” cá nhân mạnh mẽ và khát vọng níu giữ vẻ đẹp cuộc đời. Điệp ngữ “tôi muốn” cùng những động từ táo bạo “tắt nắng”, “buộc gió” cho thấy ước vọng phi thường: muốn chiến thắng quy luật của thời gian để giữ mãi hương sắc cuộc sống. Trong từng câu thơ, ta cảm nhận được một tình yêu đời sôi nổi, một tâm hồn nhạy cảm đến cực độ trước mọi biến đổi của thiên nhiên và tuổi trẻ. Đó là tiếng nói của con người yêu đến cuồng nhiệt, sống đến tận cùng, tiêu biểu cho “cái tôi” lãng mạn của Thơ mới.

Ngược lại, đoạn thơ của Xuân Quỳnh lại dịu dàng mà sâu lắng. Nhà thơ mượn hình tượng sóng và biển để diễn tả nỗi khát khao được hòa tan vào tình yêu vĩnh cửu. Câu thơ mở đầu “Làm sao được tan ra” là một câu hỏi tu từ chan chứa xúc cảm, vừa như lời ước ao, vừa như nỗi day dứt khôn nguôi. “Trăm con sóng nhỏ” là hình ảnh ẩn dụ cho những rung động, khát vọng và hi sinh của người phụ nữ trong tình yêu. Họ mong được dâng hiến trọn vẹn, để tình yêu trở thành “biển lớn”, bất tử “ngàn năm còn vỗ”. Ở Xuân Quỳnh, tình yêu không ồn ào mà chân thành, dịu dàng nhưng cháy bỏng – một tình yêu mang đậm vẻ đẹp nhân bản và nữ tính.

Cả hai đoạn thơ đều gặp nhau ở điểm chung: đều thể hiện khát vọng sống mãnh liệt, tình yêu chân thành và niềm khao khát được hòa nhập, được tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của cuộc đời. Tuy nhiên, nếu Xuân Diệu hướng tình yêu ấy ra ngoài – tới thiên nhiên, cuộc sống, tuổi trẻ, thì Xuân Quỳnh hướng vào bên trong – tới tình yêu đôi lứa, cội nguồn hạnh phúc của người phụ nữ. Một bên là cái “tôi” sôi nổi, khao khát chiếm lĩnh; một bên là cái “em” dịu dàng, khao khát dâng hiến.

Chính sự khác biệt ấy đã làm nên hai phong cách thơ độc đáo: Xuân Diệu đem đến cho thơ ca Việt Nam một “nguồn sống rào rạt chưa từng thấy” một cái tôi nhân bản, yêu đời đến tận cùng. Còn Xuân Quỳnh lại mang đến một tiếng thơ nữ tính, chân thật, giàu xúc cảm, nói hộ tâm hồn của bao người phụ nữ Việt Nam trong thời đại mới.

Hai đoạn thơ – hai tâm hồn – hai thời đại, nhưng cùng gặp nhau ở điểm giao thoa đẹp đẽ của tình yêu và khát vọng sống. Đọc Xuân Diệu, ta học cách sống trọn vẹn từng phút giây; đọc Xuân Quỳnh, ta hiểu thế nào là yêu hết mình và dâng hiến chân thành. Dù thời gian trôi đi, ánh “nắng vội vàng” hay “sóng tình yêu” vẫn mãi ngân vang trong lòng người đọc, như minh chứng cho sức sống bền lâu của thơ ca và tình yêu con người.

Trả lời bởi: Trang Phạm
▲ 0

Đáp án:

                                                                   Bài viết

  Xuân Diệu và Xuân Quỳnh là hai ngôi sao sáng trên bầu trời thơ ca Việt Nam hiện đại. Dù sáng tác trong hai giai đoạn khác nhau, hai nhà thơ đều để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người đọc bằng những tác phẩm ngợi ca tình yêu, cuộc sống và khát vọng. Đoạn thơ trích từ bài “Sóng” của Xuân Quỳnh và “Vội vàng” của Xuân Diệu không chỉ bộc lộ phong cách thơ riêng biệt của từng tác giả mà còn thể hiện những quan niệm sâu sắc về tình yêu, thời gian và giá trị của cuộc sống.

  Đoạn thơ của Xuân Quỳnh trong bài “Sóng” khắc họa hình ảnh người phụ nữ trong tình yêu:

“Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ”

  Tình yêu trong thơ Xuân Quỳnh được ví như những con sóng – vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt, vừa bền bỉ mà cũng không ngừng biến đổi. Sóng không chỉ là hình ảnh biểu trưng cho tình yêu mà còn phản ánh nội tâm của người phụ nữ. Ở đây, Xuân Quỳnh đã dùng hình ảnh “tan ra thành trăm con sóng nhỏ” để diễn tả khát vọng dâng hiến, hòa mình trọn vẹn vào tình yêu. “Biển lớn tình yêu” là nơi tình yêu ấy trở thành một phần không thể tách rời của đời sống con người, mang ý nghĩa vĩnh hằng và bất tử. Hình ảnh “ngàn năm còn vỗ” không chỉ gợi lên sự trường tồn của tình yêu mà còn là biểu tượng cho khát vọng sống mãnh liệt, chân thành của người phụ nữ. Điệp ngữ “làm sao” thể hiện nỗi băn khoăn, khắc khoải của trái tim đang yêu, một trái tim luôn mong muốn yêu hết mình, dâng hiến trọn vẹn cho người mình yêu.

  Trái ngược với Xuân Quỳnh, Xuân Diệu trong bài “Vội vàng” lại mang đến một cảm giác sôi nổi, nhiệt huyết và táo bạo:

“Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi”

   Xuân Diệu – nhà thơ được mệnh danh là “ông hoàng của thơ tình” – luôn ám ảnh bởi sự hữu hạn của thời gian. Với ông, thời gian trôi qua đồng nghĩa với việc những vẻ đẹp của cuộc đời sẽ dần biến mất. Điệp ngữ “tôi muốn” cùng với các động từ mạnh như “tắt”, “buộc” thể hiện khát vọng chiếm lĩnh, giữ gìn những vẻ đẹp của cuộc sống và tình yêu. Tắt nắng để “màu đừng nhạt mất”, buộc gió để “hương đừng bay đi” – đó là ước muốn níu giữ sự vẹn nguyên, bất biến của cái đẹp trong một thế giới luôn thay đổi. Đoạn thơ thể hiện cái tôi cá nhân mãnh liệt, sự khao khát tận hưởng trọn vẹn từng giây phút của cuộc sống, đồng thời phản ánh nỗi lo sợ trước sự trôi chảy vô tình của thời gian.

  Cả hai đoạn thơ, tuy khác nhau về phong cách và cách thể hiện, đều là những lời ngợi ca tình yêu và cuộc sống. Xuân Quỳnh với phong cách thơ nữ tính, dịu dàng, đằm thắm, đã khắc họa tình yêu như một dòng chảy bền bỉ và bất tận. Tình yêu trong thơ bà không chỉ là cảm xúc cá nhân mà còn hòa quyện với đời sống, là một phần của sự trường tồn. Trong khi đó, tình yêu trong thơ Xuân Diệu lại tràn đầy sức sống, nồng nhiệt và cháy bỏng. Ông không ngần ngại thể hiện cái tôi cá nhân qua khát vọng chiếm lĩnh và tận hưởng. Nếu Xuân Quỳnh đặt tình yêu trong dòng chảy vĩnh cửu của thời gian, thì Xuân Diệu lại coi tình yêu và cuộc sống là những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng quý giá, cần được tận hưởng trọn vẹn.

  Sự khác biệt giữa hai đoạn thơ không chỉ xuất phát từ phong cách mà còn từ quan niệm sống và tình yêu của hai nhà thơ. Xuân Quỳnh, với tâm hồn của một người phụ nữ giàu cảm xúc, đã thể hiện tình yêu như một sự dâng hiến, thủy chung và hướng tới sự bền vững. Hình ảnh sóng trong thơ bà không chỉ là biểu tượng của tình yêu mà còn là tiếng lòng của người phụ nữ, luôn khát khao tìm kiếm sự hòa hợp và trường tồn. Ngược lại, Xuân Diệu – với tâm hồn của một nghệ sĩ yêu đời và trân trọng từng khoảnh khắc – đã mang đến cái nhìn táo bạo và đầy đam mê. Ông không ngừng thúc giục con người hãy sống và yêu hết mình, bởi mọi vẻ đẹp của cuộc sống đều chỉ tồn tại trong khoảnh khắc.

  Dẫu khác nhau về cách nhìn và biểu đạt, cả Xuân Diệu và Xuân Quỳnh đều chung một điểm: tình yêu và cuộc sống là những giá trị cao quý nhất của con người. Họ đều ca ngợi tình yêu như một động lực sống, như một cách để con người vượt lên trên những giới hạn của thời gian và không gian. Nếu Xuân Quỳnh mang đến cho người đọc cảm giác dịu dàng, lắng đọng và sâu sắc, thì Xuân Diệu lại truyền cảm hứng về một tình yêu nồng cháy, mãnh liệt và đầy sức sống.

  Từ hai đoạn thơ, ta có thể cảm nhận được sự đa dạng trong cách cảm nhận tình yêu và cuộc sống.  Đó là sự dịu dàng, bền bỉ của sóng, là khát vọng hòa mình vào dòng chảy bất tận của thời gian. Đồng thời, đó cũng là sự sôi nổi, nhiệt huyết của một tâm hồn luôn trân trọng và khát khao chiếm lĩnh từng khoảnh khắc của cuộc đời. Hai giọng thơ – hai cách nhìn – đã góp phần làm phong phú thêm bức tranh thơ ca Việt Nam, để lại những giá trị nhân văn sâu sắc và bất hủ.

  Dù thời gian có trôi đi, những vần thơ của Xuân Quỳnh và Xuân Diệu vẫn mãi sống trong lòng người đọc như một minh chứng cho vẻ đẹp bất tận của tình yêu và cuộc sống. Những câu thơ ấy không chỉ để đọc mà còn để suy ngẫm, để mỗi người nhận ra giá trị của những điều giản dị nhưng quý giá trong cuộc sống này.

CHÚC BẠN HỌC NHÉ!!!

Trả lời bởi:

Viết một bình luận

WhatsApp
Facebook
Chat Zalo
Zalo
097.538.4646
Zalo
Giới thiệu Như Hảo